|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
cô lại không như vậy. Cô… … người con gái anh quen biết từ khi còn nhỏ, người phụ nữ anh lấy làm vợ được nửa năm, anh chua xót nhận ra, mình thật sự không hiểu cô một chút nào.
Việc tìm nhà của Diệp Tiểu Du diễn ra vô cùng thuận lợi, Kỷ Siêu đọc được thông tin cho thuê nhà đăng trên mạng, cô dựa theo đó mà tìm tới. Căn nhà nằm ở lầu ba của một tòa chung cư cũ gần Đại học Thanh Hoa, nhìn xuôi nhìn ngược đều thấy rất vừa ý, ở ghép với người khác, giá cả cũng hợp lý, điện nước củi lửa đều chia ra mà tính, thật sự là rất được.
Người bạn cùng phòng họ Cao, tên chỉ có một chữ Thiến (nghĩa là xinh đẹp), người cũng như tên, rất xinh đẹp, dáng người cao ráo, ăn mặc rất có phong cách, giống như trân châu, không chói sáng, không bắt mắt nhưng cũng đủ để thu hút người khác. Cô là người Quảng Châu, nhưng nói được tiếng Phổ thông; là một người mẫu chuyên nghiệp, nhưng không mấy nổi tiếng; có hoàn cảnh khó khăn nhưng sở hữu một giọng nói rất ngọt ngào.
Diệp Tiểu Du có một yêu cầu, hai ngươi ở chung thì được nhưng không được dẫn đàn ông về nhà qua đêm, như vậy rất bất tiện.
“Ha ha!” Cao Thiến bật cười, “Chị mà để ý đến chuyện này, e rằng sẽ không tìm được chỗ ở mất. Nhưng không sao, may mà bạn trai em đang ở Hải Nam. Chẳng lẽ chị vẫn còn là… …?”
“Không,” Diệp Tiểu Du đỏ mặt, “Chị đã từng kết hôn, chỉ là cảm thấy không quen.”
“Chị mới bằng ngần này tuổi mà đã kết hôn rồi sao?” Cao Thiến nhìn cô trân trân.
“À, sợ không lấy được chồng, nên có người chịu lấy thì lấy thôi, nhưng bây giờ mới phát hiện ra nếu vẫn chưa thật lòng thì không nên tiến tới hôn nhân.” Diệp Tiểu Du nói về những chuyện đã qua một cách nhẹ nhàng, qua loa.
Cao Thiến gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu, không hỏi gì thêm. Ai cũng có chuyện riêng tư, nói ra lại thấy chua xót, không nghe thì hơn.
“Uhm, được thôi, em sẽ cố gắng không đưa đàn ông lạ về nhà, nhưng lúc bạn trai em đến thì sẽ ở lại đây.”
Diệp Tiểu Du gật đầu, không phải cô để ý, mà là nhà của phụ nữ độc thân, có đàn ông xa lạ tới tới lui lui, không hay tí nào. Cô rất truyền thống, không muốn để người khác làm xáo trộn cuộc sống yên tĩnh của mình.
Hai người thỏa thuận xong xuôi, cô về trường đem hành lý tới. Trời sập tối rất nhanh, trước khi những tia sáng cuối cùng lịm tắt, cô đã sắp xếp hành lý gọn gàng đâu vào đấy, thật ra cũng chỉ có mấy bộ quần áo và chăn drap gối nệm vừa mua trên đường. Ngắm nghía cái tổ nhỏ thoải mái của mình, cô hài lòng thở phào nhẹ nhõm.
Buổi tối Cao Thiến có show diễn nên ăn mặc rất sang trọng và hợp mốt.
Diệp Tiểu Du đang nấu mì trong bếp, “Cao Thiến, có cần nấu cho em luôn không?”
“Không cần, em không ăn vào buổi tối.” Cao Thiến nuốt mấy viên Vitamin rồi ngửa cổ uống vài ngụm nước.
“Không đói sao?” Diệp Tiểu Du quan tâm hỏi.
Cao Thiến nhún nhún vai, “Đành chịu thôi, cái kiếp người mẫu, đến cơm cũng không dám ăn nhiều, nhưng lại cần phải có dinh dưỡng, chị xem trong hộc tủ của em toàn là các loại Vitamin. Có lúc, em nằm mơ thấy mình được ăn rất nhiều thịt cá, haiizzz, hình như lớn đến chừng này rồi, em chưa từng biết thế nào gọi là no.”
Diệp Tiểu Du khuấy khuấy mì, nhìn Cao Thiến ra vẻ thông cảm, “Thật đáng thương nha!” Lần đầu tiên cô thấy một người uống thuốc mà lại hăng hái tới như vậy. Xem ra không có nghề nào là dễ làm cả.
“Uhm, kiếm sống mà! Làm người mẫu chỉ có thể kiếm cơm lúc còn trẻ, nếu tuổi xuân qua đi, vóc dáng không còn, cơm cũng không có mà ăn.” Cao Thiến nói nghe rất thê thảm. “Không ngờ chị lại là giáo viên đó, nghề này càng lớn tuổi lại càng có lợi thế, phải rồi, chị dạy ở trường Tiểu học hay là trường Trung học?”
Diệp Tiểu Du gắp mì lên, ăn hai đũa, đang định trả lời câu hỏi của Cao Thiến thì chuông cửa vang lên. Cao Thiến vui vẻ chạy ra mở cửa.
“Ah, Kỷ Siêu? Là anh thật à, ha ha, lâu lắm không gặp!” Ngoài cửa, Cao Thiến vừa nói vừa cười rất hớn hở.
Mì trong miệng bỗng mắc lại ngang cổ họng, Diệp Tiểu Du suýt tí nữa thì nghẹn chết, haiz, thế giới này nhỏ như vậy sao?
Cao Thiến kéo Kỷ Siêu vào nhà, Kỷ Siêu gỡ tay cô ra, cô vẫn ngoan cố nắm lại, vẻ mặt rất phấn khởi, Kỷ Siêu cau mày tỏ vẻ không kiên nhẫn, dáo dác nhìn xung quanh.
Diệp Tiểu Du đi ra, mỉm cười nhìn bọn họ.
“Anh ấy đến để tìm chị sao?” Cao Thiến chỉ vào Kỷ Siêu, rồi lại chỉ chỉ sang Diệp Tiểu Du.
“Cậu ấy là sinh viên của chị!” Diệp Tiểu Du cười lãnh đạm. Kỷ Siêu không vui, khép mắt lại.
“Hả?” Cao Thiến không để ý đến hình tượng tí nào, há hốc miệng vì ngạc nhiên, “Chị là giảng viên đại học à. Ha ha, có một cậu sinh viên như vầy, có phải rất có cảm giác thành tựu không?”
“Cô bớt nói vài câu, không ai nghĩ cô câm đâu!” Kỷ Siêu tức giận, trợn mắt với Cao Thiến, “Đã nhiều năm như vậy, tại sao cô vẫn giữ nguyên cái bộ dạng ngốc nghếch này vậy!”
Cao Thiến bi thương trừng mắt lại với Kỷ Siêu, “Không phải anh cũng vậy sao, lạnh lùng như Robot. Hứ, còn dám nói em, em kêu cô giáo anh dạy dỗ lại anh bây giờ.”
“Bớt nói đi, cô ấy về sau sẽ không dạy tôi nữa.”
“Ha ha, một ngày là thầy, suốt đời cũng là thầy.”
Diệp Tiểu Du mỉm cười nhìn bọn họ đấu võ mồm, đừng thấy Kỷ Siêu lạnh lùng,
đụng phải loại phụ nữ thẳng thắn như Cao Thiến, cũng đành chịu bó tay.
“Được rồi, ăn mặc lố lăng, đứng sang một bên, tôi muốn nói vài câu với Diệp Tiểu Du.” Kỷ Siêu đẩy Cao Thiến ra, quay đầu nhìn sang Diệp Tiểu Du.
Cao Thiến chen vào giữa hai người, che đi tầm nhìn của anh, “Mắng em, hứ, coi chừng em đem những chuyện xấu hổ của anh năm đó nói hết ra bây giờ.”
“Được, được, cô muốn nói gì thì cứ đi mà nói, đừng dùng sai từ khiến người ta cười lăn cười bò là được.”
“Xí, sao lại là dùng sai từ, cái đó gọi là có sáng tạo, không như anh cứ như một lão già cứng nhắc, cổ hủ.”
“Cao… Thiến!” Kỷ Siêu thật sự tức giận, “Cô còn nói thêm câu nào nữa, tôi lập tức kêu Diệp Tiểu Du dọn đi chỗ khác.” Anh rất hối hận tại sao lại chọn trúng căn nhà này, tại sao lại là nhà của người bạn học chung suốt sáu năm, kẻ ngốc nghếch cứ bám dính lấy anh, khiến anh rất chán ghét… Cao Thiến.
Cao Thiến nghe vậy hoảng hốt, chỉ mới nói giỡn có mấy câu, thật sự không dám nói thêm nữa, nuốt giận liếc anh một cái, ngoan ngoãn đi ra ngoài.
“Sao lại mất phong độ như vậy?” Diệp Tiểu Du chưa từng thấy vẻ mặt thất thố của Kỷ Siêu bao giờ, nên thấy hơi buồn cười.
“Loại người như cô ta không xứng. Sao rồi, có vừa ý không, nếu không được, chúng ta lại đổi sang chỗ khác.”
“Rất được, không cần phải đổi đâu. Cô bé Cao Thiến này cũng không tệ, ở đây đi!”
Kỷ Siêu im lặng nhìn cô một hồi, “Hôm nay sắc mặt khá hơn nhiều rồi, ngày mai phải đến Trung tâm thi đấu phải không?”
“Ừ, các lớp huấn luyện đã bắt đầu rồi, sau khi nhận lớp, phải làm việc cả ngày ở đó, sẽ rất bận bịu.” Diệp Tiểu Du đã từng làm việc tại Trung tâm thi đấu, cuộc sống trong các lớp huấn luyện này rất khẩn trương, rất bận rộn, hít thở dường như cũng là một việc lãng phí thời gian.
“Cũng phải về nhà nghỉ ngơi chứ, sau này em sẽ đến đây thăm cô. Hi vọng cô sẽ thật bận rộn, như vậy sẽ không còn thời gian đâu mà nghĩ ngợi lung tung.”
Diệp Tiểu du mỉm cười, “Tính cô vốn hay nghĩ ngợi lung tung mà, nhưng bây giờ ngược lại chỉ nghĩ tới những chuyện khiến đầu óc vui vẻ, thoải mái thôi. Không cần đến thăm cô đâu, một giáo viên như cô mà khiến sinh viên phải lo lắng cho, còn ra thể thống gì nữa?”
“Sự từng trải của em đủ để làm chú của cô luôn đó, hơn nữa, cô chỉ lớn hơn em có vài tháng.” Anh không thích những lời này của cô, nó khiến cho khoảng cách giữa họ trở nên xa xôi hơn.
“Uhm, biết em trưởng thành rồi, được chưa, không còn sớm nữa, về nghỉ ngơi đi!”
“Cười như vậy rất đẹp!” Anh đột nhiên đưa tay chạm vào má cô, cô lùi lại một bước, không tự nhiên xoay đầu đi, hối thúc: “Về đi, hôm nay cô rất mệt, muốn nghỉ ngơi sớm!”
Anh nhìn cô chăm chăm, gật đầu, “Vậy, mai gặp lại!”
“Tạm biệt!” Cô nói.
Sau khi Kỷ Siêu rời khỏi, cô thật sự leo lên giường, đi ngủ sớm. Chiếc chăn mới mua không có mùi thơm như chiếc trước đây cô từng đắp. Lúc rảnh rỗi cô sẽ mua hương liệu xông lên quần áo và chăn màn, ngửi thấy hương thơm dìu dịu, ngủ sẽ rất ngon.
Cơ thể mỏi mệt, nhưng lại không hề buồn ngủ, cứ nghĩ về những chuyện vặt vãnh trước đây, nghĩ tới nghĩ lui, trằn trọc một hồi lâu, mới mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ, trước khi ngủ trong đầu còn hiện lên dáng vẻ cô đơn của Kỷ Dược Phi, mà cô đơn vì ai chứ?
Chương 17: Suy tưởng muộn phiền 2
Khu đào tạo Toán học của Trung tâm Olympic là một tòa nhà nhỏ nằm sâu bên trong khuôn viên trường Đại học Thanh Hoa, vây quanh bởi một rừng cây long não. Trời gần sang đông, nhưng những cây long não vẫn xanh um như đang độ xuân về, khắp nơi căng tràn nhựa sống. Diệp Tiểu Du đến đây đã được vài hôm, càng ngày càng thấy thích nơi này.
Bảy giờ, Diệp Tiểu Du đúng giờ đi vào lớp, tất cả học sinh của lớp tập huấn đều đã có mặt. Là một trợ giảng, công việc của cô chủ yếu tập trung vào việc hướng dẫn sau giờ học; do việc nhận lớp của các vị giáo sư nổi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




