watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8928 Lượt

tiếng hầu như chỉ là công việc làm thêm, có quá nhiều lớp phải dạy, công việc ngập đầu, vô cùng bận rộn, yêu cầu về thời gian rất nghiêm ngặt, họ không thể có mặt thường trực tại trung tâm.

Học sinh của lớp tập huấn đều là tinh anh trong những tinh anh, mỗi một cá nhân đều rất ưu tú, không dễ gì đối phó. Nhưng, với tính tình khiêm tốn, hòa đồng, Diệp Tiểu Du lại rất được yêu thích; cả đám tinh anh kia ai nấy đều bị cô thu phục, trở nên ngoan ngoãn, dễ dạy.

Hôm nay, có một vị giáo sư từ nước ngoài đặc biệt được mời đến giảng dạy, nghe nói vị này là một người lai Tây, đến từ đại học Yale, còn từng được đề cử giải Nobel Toán học. Đám tinh anh này cũng rất nhiều chuyện, tụm năm tụm ba bàn tán xôn xao. Diệp Tiểu Du ngồi một mình một bàn, lấy bài tập của tiết học ngày hôm qua ra chấm.

Lớp học bỗng nhiên yên ắng hẳn.

Diệp Tiểu Du ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn lên, trước bảng đen không biết từ khi nào đã xuất hiện một người đàn ông cao lớn vạm vỡ, bộ đồ tây ôm vừa người làm lộ ra một thân hình hoàn hảo, anh đang xoay lưng, viết tháu lên bảng:

Trọng Khải, 28 tuổi, chòm sao Thiên Bình, Tiến sĩ Toán học của Đại học Harvard.

Cảnh tượng diễn ra giống y hệt ngày đầu tiên Tiểu Du bước lên bục giảng khiến cô bất giác mỉm cười, đột nhiên vị giáo sư kia quay đầu lại, vừa vặn bắt gặp nụ cười vẫn còn lưu lại trên môi cô.

Hai người mặt đối mặt nhìn nhau trân trân, giống như cái nhìn say đắm của nam nữ nhân vật chính trong những bộ phim tình cảm sướt mướt. Thế nhưng sự thật lại không hề lãng mạn như vậy, anh ta cau mày, nụ cười trên mặt cô sượng ngắc.

Trong đôi mắt xanh thẳm như màu biển Địa Trung Hải của anh ta không có lấy một tia sáng ấm áp.

Anh ta cao ít nhất cũng khoảng 1m85; mái tóc đen được cắt so le tạo rối; sống mũi vừa cao vừa thẳng, giống như đã được gọt dũa; chân mày lưỡi kiếm rậm dày, mọc ngay hàng thẳng lối; vẻ mặt nghiêm nghị; hai tròng mắt xanh lam không chút ấm áp, tạo cảm giác xa cách, khó gần; ngoại trừ mái tóc đen và làn da bánh mật, nhìn không ra anh ta mang dòng máu phương Đông ở chỗ nào.

“Trò này,” Anh ta đột nhiên chỉ vào cô.

Diệp Tiểu Du nhìn nhìn ra sau, không còn ai khác, thì ra là chỉ cô, lấy hết can đảm, cô lúng túng đứng dậy. Đám tinh anh kia không biết sợ là gì còn che miệng cười khúc khích.

Anh ta nói chuyện bằng tiếng Trung rất khó nghe, nhưng vẫn có thể hiểu được.

“Hôm qua, mọi người đã được nghe giảng về xác suất, giờ em hãy nói lại những gì mình hiểu cho mọi người cùng nghe.”

Hả?! Diệp Tiểu Du trừng mắt nhìn anh ta, lúc đầu còn bối rối, bây giờ bỗng nhiên hoàn toàn hiểu rõ, anh ta tưởng cô là học sinh của lớp tập huấn. Cô trẻ đến vậy sao? Đám tinh anh này tất cả đều là học sinh cấp 3, nhìn kiểu gì trông cô vẫn giống chị bọn chúng.

Hiểu được khúc mắc nằm ở đâu rồi, mặt của cô bỗng nhiên ửng đỏ, cảm thấy vô cùng ngượng nghịu. Đầu óc trống rỗng, không còn nhớ anh ta vừa hỏi câu gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn anh ta, một câu cũng không trả lời được.

“Được rồi, ngồi xuống đi! Sau này khi lên lớp phải chú ý nghe giảng hơn, không nên ngồi đó mà cười ngu ngơ.” Anh ta vẫn giữ nguyên thái độ lạnh lùng ban đầu, nhưng giọng nói lại vô cùng không khách sáo.

Diệp Tiểu Du trợn mắt há miệng nhìn chằm chằm vào anh ta, không dám tin anh ta lại có thể nói ra những lời không nể nang ai như vậy. Đám học sinh không dám cười giỡn nữa, ai nấy đồng loạt ngồi ngay ngắn chỉnh tề, cùng lắm chỉ dám trao cho cô một ánh mắt thông cảm.

Cô rất hiếm khi nổi giận với người lạ, đây là lần đầu tiên, cô thật sự cảm thấy “con rùa biển” đáng ghét này quá mức kiêu ngạo. (rùa biển = hải quy, hài âm với “hải quy”=từ nước ngoài về: dùng để chỉ những người học tập ở nước ngoài xong quay về nước làm việc.)

Anh ta không nhìn cô nữa, quay đầu đi, bắt đầu tiết học.

Thời gian của anh ta rất quý giá nên không cho phép người khác lo ra trong giờ học, tốc độ giảng bài của anh ta cũng rất nhanh, không tập trung tinh thần, căn bản không theo kịp tư duy của anh ta.

Mặc dù không chấp nhận được cách xử sự của người này, nhưng Diệp Tiểu Du vẫn phải thừa nhận bài giảng của anh ta không chỉ bao quát toàn diện mà còn có chiều sâu, cô đã từng nghe rất nhiều bài giảng của các vị giáo sư nổi tiếng, nhưng chưa từng gặp người nào như anh, học thức uyên bác, tư duy nhanh nhẹn, lại còn có thể dùng cách nói đơn giản, thông dụng để làm sáng tỏ những vấn đề hóc búa, phức tạp. Thì ra, anh ta hoàn toàn có tư cách để kênh kiệu như vậy.

“Ok, tiết học hôm nay đến đây thôi, có gì thắc mắc, nói trợ giảng liên hệ với tôi.” Nói trắng ra là, anh ta không chấp nhận tư vấn riêng cho ai hết.

Đám học sinh đồng loạt nhìn sang cô, Diệp Tiểu Du giật mình ngẩng đầu lên: “Ý anh là…”

Ánh mắt Trọng Khải lạnh nhạt, không có ý định lặp lại một lần nữa, Diệp Tiểu Du bỏ lửng câu hỏi, khẽ gật đầu, cầm lấy xấp bài tập, chuẩn bị ra khỏi lớp.

“Khoan đã!” Anh ta gọi cô lại, “Sao cô lại được chọn vào lớp tập huấn này?”

“Dĩ nhiên là tôi dựa vào… … quan hệ để vào.” Cô mỉm cười nói.

Anh ta nhếch nhẹ khóe môi, nhưng cơ mặt lại không hề động đậy, nhún nhún vai như một quý ông, không nói gì thêm.

Tiểu Du có thể nhận ra đó không phải là một nụ cười.

Với cái bao tử cồn cào, Diệp Tiểu Du đi vào căng tin. Căng tin ở trung tâm đào tạo trước giờ vẫn luôn hoạt động theo kiểu tự phục vụ, khá nhanh chóng và tiện lợi. Đúng là oan gia ngõ hẹp, cô không ngờ vị đại giáo sư kia mà cũng chịu hạ mình xuống cái căng tin nhỏ này ăn cơm, vả lại còn đích thân đi lấy cơm nữa chứ. Cô không muốn vì anh ta mà làm ảnh hưởng đến khẩu vị của mình, cầm khay cơm, làm bộ như không thấy anh ta, xoay người đi sang hướng khác.

Nào ngờ anh ta lại không chịu buông tha, “Hi!” Ánh mắt anh ta xanh trong như mặt biển, phẳng lặng như mặt gương, đáng tiếc vẻ mặt lạnh lùng vô cảm đã phá hỏng loại cảm xúc này. Cô hờ hững nhìn anh ta.

“Giáo sư Trọng!” Giám đốc trung tâm đào tạo ở bàn bên cạnh, mỉm cười bước tới.

Anh ta hơi cúi người, coi như chào hỏi.

Giám đốc chỉ sang Diệp Tiểu Du, “Anh đã gặp cô giáo Diệp chưa?”

Vẻ mặt Trọng Khải chăm chú, ánh mắt nghiêm nghị, môi mím chặt lại, “Cô giáo Dạ?”

Giám đốc lắc đầu, “Là Diệp, chữ diệp trong diệp lục, cô Diệp chính là trợ giảng của lớp tập huấn, là một giảng viên rất ưu tú, do chúng tôi đặc biệt mời từ Đại học B qua.”

Trọng Khải gật đầu, không có chút gì gọi là lúng túng biết lỗi, dĩ nhiên càng không có ý định xin lỗi, chỉ gật đầu một cái, rồi xoay người bỏ đi.

Diệp Tiểu Du cũng không hi vọng anh ta sẽ xin lỗi mình, cho nên không hề thấy thất vọng chút nào. Từ trước đến nay, những kẻ đã học lên tới trình độ cao đều có cái gì đó khác với người bình thường. Ông trời luôn sắp đặt rất công bằng, một khi mở cho bạn một cánh cửa chính, thì nhất định sẽ đóng lại một cánh cửa sổ của bạn. Loại người như Trọng Khải, thì cánh cửa sổ “tôn trọng ngươi khác” đã bị đóng lại.

Tiểu Du chọn đại vài món ăn nhẹ và một chén canh rồi ngồi xuống một góc. Dạ dày thỉnh thoảng vẫn quặn đau, mỗi một cơn đau lại nhắc cô nhớ đến sự tồn tại của Kỷ Dược Phi. Cô chưa từng hạ quyết tâm quên anh đi, nhưng cũng không dám nghĩ về anh quá nhiều. Kỷ Dược Phi và cô xa nhau đã được một tuần, trong thời gian này, không ai gọi điện cho ai, dường như chia tay là một chuyện rất tự nhiên, mới đó mà đã thích nghi được ngay. Có lẽ Kỷ Dược Phi là vậy, nhưng cô thì không.

Mỗi lần trước khi ra về, cô đều cố tình để quên điện thoại lại Trung Tâm, sợ bản thân không kiềm chế được sẽ gọi điện cho anh, cũng sợ bản thân sẽ mong ngóng điện thoại của anh. Rồi hôm sau, cô vội vàng chạy đến trung tâm, việc đầu tiên là kiểm tra điện thoại của mình, đáng tiếc, người muốn gọi điện quấy rầy cô lại vô cùng ít ỏi, trừ vài số điện thoại lạ hoắc.

Ban đầu, cô là người đòi li hôn, nhưng nếu anh hứa từ nay về sau, trong tim anh, trong đầu anh đều chỉ có mình cô, cô sẽ ở lại, vĩnh viễn vĩnh viễn ở lại bên anh. Tiếc là anh không nói, cô cũng không thể quay đầu.

Cuộc sống có khổ sở hơn nữa thì cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng mà thôi.

Gắp gắp mấy miếng, thở dài, tâm

trạng bỗng dưng chùng xuống, cô buông đũa, không muốn ăn nữa.

“Cô Diệp!” ‘Núi băng’ ngồi xuống vị trí đối diện, nhiệt độ lập tức hạ thấp, gương mặt cô sượng đi, bất đắc dĩ đành chịu thiệt một chút nặn ra một nụ cười gượng gạo.

“Chuyện hôm nay không phải lỗi của tôi, tại cô nhỏ con, ngồi chung với đám học sinh…”

“Giáo sư Trọng,” Cô ngắt lời anh, “Tôi không đổ lỗi cho anh, nếu nói đến vấn đề lỗi phải, vậy nhất định là lỗi của mẹ tôi, bà đã không sinh ra tôi với thân hình cao to lực lưỡng, xuất hiện ở chỗ nào cũng khiến người ta không dám coi nhẹ, cho nên, anh không có lỗi gì hết.”

Trong Khải cứng đờ cả người, nhìn cô khoảng mười giây, rồi nói: “Tôi không cố ý.”

Cô hít sâu một hơi, “Tôi không định chỉ trích gì anh, sau này vẫn còn phải thường xuyên liên hệ, xin chiếu cố nhiều hơn.” Cô lãnh đạm nói, sau đó nghiêm mặt lại, quay đi chỗ khác.

“Cô Diệp, tối nay cô rảnh không?” Trọng Khải đột nhiên hỏi.

“Không

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT