watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6719 Lượt

Nguyên lúc này đã bình thường trở lại.- Chắc là Thiên Vũ làm chuyện đó rồi.

Bỗng có hai người qua đường gần đó, họ cười rúc rích và nhại lại cách xưng hô của Hải Vi và Bảo Nguyên. Bảo Nguyên lại có vẻ bực mình kéo Hải Vi lên xe ô tô.

– Đi đâu thế? Tôi có việc bận rồi- Hải Vi đòi ra khỏi xe.

– Vậy thì, xin em vài phút thôi. Anh muốn nói chuyện ngiêm túc với em- Bảo Nguyên nói.

Hai người bọn họ không đi đâu cả mà ngồi trong xe nói chuyện. Bảo Nguyên bỗng nhiên cầm lấy tay Hải Vi. Vi hốt hoảng rút ra nhưng không được, hắn nắm tay cô rất chặt, rồi nói:

– Đúng là từ trước tới giờ anh đã từng có rất nhiều bạn gái, nhưng anh biết đó không phải là tình yêu. Cho tới khi gặp em. Anh cảm nhận được ý nghĩa của cuộc sống. Anh tìm được định hướng cho cuộc đời mình. Tất cả những điều đó đều do em mang lại…

– Không phải đâu. Tại anh đã trưởng thành hơn thôi. Là do thời gian làm con người ta thay đổi ý mà- Lần này Hải Vi đã rút được tay mình ra.

– Vì em đó. Anh thật sự đã vì em mà thay đổi. Và anh nhận ra, em là một người rất quan trọng đối với anh.

Hải Vi im lặng. Hắn đang tỏ tình với mình chắc? Không biết bao nhiêu cô gái đã được nghe những lời này của hắn rồi?

Vi chưa nghĩ ra gì để nói thì bỗng nhiên Bảo Nguyên vươn tay tới, ôm cô vào lòng thì thầm: “Làm bạn gái anh được không?”

Hải Vi bị bất ngờ, đơ người mất 3 giây, rồi mới tỉnh ngộ đẩy Bảo Nguyên ra. Nhưng hắn lại càng ôm cô chặt hơn. Vi cố thoát khỏi vòng tay hắn nhưng vô ích, cô run run nói:

– Không được đâu! Không được!

Lúc này Bảo Nguyên mới chịu buông cô ra, nhìn Vi với vẻ mặt thất vọng: “Tại sao?”

– Tại vì…tại vì…tôi thích người khác rồi.

Bảo Nguyên im lặng, nhìn chừng chừng vào mắt Hải Vi như không tin điều cô vừa nói. Vi không biết phải làm sao, đành nhìn đi hướng khác.

Không có tình cảm thì từ chối thôi, sao mình cứ có cảm giác mang tội thế này.

– Xin lỗi!- Hải Vi nói rồi mở cửa ô tô chui ra khỏi xe.

Bảo Nguyên bất ngờ nắm lấy tay cô lần nữa. Hắn nhìn vào mắt Vi hỏi:

– Em đã thích người khác thật à?

– Ừ- Vi khẽ gật đầu.

– Vậy thì…anh sẽ không từ bỏ đâu. Em chỉ mới thích người đó, nhưng anh sẽ làm cho… em yêu anh!

– Tôi không xứng với anh đâu- Vi giật vội tay mình rồi bước ra khỏi ô tô, xong chạy một mạch vào nhà, bên tai còn nghe tiếng của Bảo Nguyên:

– Anh nhất định không bỏ cuộc đâu.

Hải Vi chạy vào tới nhà rồi đóng cửa lại. Trái tim vẫn còn đập dồn dập! Lần đầu tiên trong đời được 1 người con trai tỏ tình có cảm giác thật lạ.

Đúng là mình không thích Bảo Nguyên nhưng sao vẫn có cảm giác vui vui. Có lẽ tại đây là lần đầu tiên có một người muốn làm bạn trai của mình. Điều mà mình đã từng tin rằng chẳng người con trai nào muốn. Làm cho mình cảm thấy, bản thân cũng có chút giá trị.

Mai Thu đập đập vai Hải Vi mấy cái: “Mày ơi. Có chuyện gì mà mày đờ đẫn vậy?”

Chưa kịp trả lời thì lại có tiếng gõ cửa. Lần này Vi không dám ra mở cửa nữa, liền nhảy lên giường ôm lấy chăn. Mai Thu nhìn Vi khó hiểu rồi đi mở cửa. Người xuất hiện lúc này là Thiên Vũ.

Hắn đứng ở cửa rồi nói với Mai Thu: “Bảo Hải Vi đi đằng này với tớ có chút chuyện! Tớ đợi ngoài cổng”, nói rồi đi luôn không thèm nhìn vào trong phòng

Mắt cậu có bị làm sao không vậy, cách nhau có 4m mà cậu không nói luôn với tôi lại chuyển lời qua Mai Thu.

– Nói với cậu ta là tớ bận rồi-Vi cũng ngồi giường nói với ra cửa.

Mai Thu chạy theo nói với Thiên Vũ, rồi quay vào hỏi Hải Vi: “Thiên Vũ hỏi cậu bận gì?

– Có… việc bận. Cậu ấy biết thế là được rồi.

Mai Thu chạy ra, lát xuất hiện ở cửa nói:

– Thiên Vũ hỏi cậu khi nào hết bận? Cậu ấy sẽ chờ cậu xong việc.

– Bận cả buổi tối rồi. Nói cậu ấy có chuyện gì thì để hôm khác.

Mai Thu ra vào làm nhiệm vụ truyền tin thêm mấy bận nữa, xong cô bực mình nói: “Hai anh chị có què cụt gì đâu, tự đi mà nói chuyện với nhau, làm người ta chạy đi chạy lại, mệt hết cả người!”

Hải Vi cười hì hì : “Tại thấy mày thích làm người đưa tin nên cho mày cơ hội thực hành đấy chứ!”

Đang nói thì có chuông điện thoại vang lên. Hàn Duy gọi tới, Hải Vi hồi hộp nhấc máy:

– Allo!

– Chị Vi ơi. Em xin lỗi, hôm nay em có việc nên không tới được.

– Ừ. Bận thì thôi, hôm khác cũng được- Hải Vi rất muốn hỏi cậu ta bận việc gì, nhưng không dám.

– Vậy mai gặp chị sau nha.

– Ừ. Thế nhé!

– Bye chị!

Vi thất vọng tắt máy. Bỗng giật mình vì thấy Thiên Vũ đã đứng cạnh mình từ lúc nào? Hắn hỏi:

– Không bận nữa rồi phải không?

– Sao cậu biết?

– Đoán thôi. Đi cùng tớ nhé, tớ đang buồn.

Nhìn vẻ mặt buồn rầu của Thiên Vũ, Hải Vi không nỡ từ chối cậu ta, đành nhận lời.

Mùa đông rét mướt, vậy mà đường phố không hề bớt tấp nập. Bên đường vẫn có những người bán rong với những bắp ngô luộc, khoai nướng bốc hơi nghi ngút. Hải Vi cảm thấy ấm áp hơn khi nhìn thấy những bếp than hồng của họ. Trong số những người dừng chân mua ngô khoai ấy, có một hình dáng thật quen thuộc.

Từ xa Vi đã nhìn thấy người con trai ấy đang bóc khoai nướng và đưa cho người con gái bên cạnh ăn, rồi họ cùng cười nói thật là vui vẻ. Hải Vi thẫn thờ, cảm giác giận hờn thì ít, buồn bã thì nhiều.

Hàn Duy nói có việc bận, thì ra là bận như vậy.

Quán cà phê này khá là ấm cúng. Vi nguấy cốc trà nóng theo điệu nhạc chầm chậm mà quán đang mở. Thiên Vũ nhìn Vi nói:

– Tớ đã thấy buồn, vậy mà xem ra cậu còn buồn hơn tớ.

– Cậu vẫn buồn vì chuyện Phương Lan hả?- Hải Vi hỏi, cố quên hình ảnh vừa nhìn thấy.

– Đâu dễ gì quên được. Vìthế cần nhờ cậu ở bên cạnh một thời gian dài đó.

– Ừ. Chắc là cậu mệt mỏi lắm nhỉ. Lúc nào buồn cứ gọi cho tớ, tớ sẽ lắng nghe cậu nói, tới khi cậu chán thì thôi.

– Hôm nay sao có vẻ tốt bụng vậy.

Xưa nay Hải Vi đâu biết thất tình có cảm giác như thế nào. Nhưng vừa rồi, nhìn thấy Hàn Duy bên người con gái khác thật sự cảm thấy rất buồn, rất khó chịu trong lòng. Giờ thì cô đã hiểu được phần nào về cảm giác bị thất tình.

Tôi chỉ mới thích người ta mà đã buồn như vậy, cậu yêu Phương Lan bấy nhiêu năm thì không biết còn đau khổ đến nhường nào. Gía mà ai cũng tìm được một người mình yêu và yêu mình, vậy thì tốt biết mấy!

– Xin lỗi cậu!- Thiên Vũ nhẹ nhàng nói.

– Tại sao lại xin lỗi, cậu có lỗi gì với tớ đâu.- Hải Vi ngạc nhiên hỏi.

– Có đó… Lần trước khi nghe Hàn Duy nói thích cậu. Tớ rất bực mình. Tớ đã có suy nghĩ

rằng, phải tán đổ Hải Vi để trả thù Hàn Duy. Giờ tớ biết như vậy là sai. Cậu là một người bạn tốt của tớ, tớ không nên làm vậy với cậu. Bỏ qua cho tớ nhé!

Vậy mà cứ tưởng cậu ta định xin lỗi chuyện đập nát nụ hoa hồng của Bảo Nguyên chứ.

Con người Thiên Vũ xưa nay ăn nói khó nghe, vậy mà hôm nay sao lại nhẹ nhàng tình cảm thế? Có thật, cậu ta coi mình là người bạn tốt không?

Hải

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,33 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT