|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
ko biết Vi gọi.
Hải Vi thất vọng! Cả tuần được gặp Hàn Duy là nhờ mấy buổi đi học võ, cô thì mong đợi từng ngày, cậu lại quên không nhớ, vậy là sao đây?
– Giờ tụi mình mà đi học võ thì muộn quá. Hay là nghỉ đi chơi nhé?- Hàn Duy hỏi.
– Ừ- Hải Vi mừng thầm, cô đang chờ câu nói này của cậu.
Trên phố, những ngọn đèn sáng trưng nối đuôi nhau, lúc thì chạy thẳng tắp, khi lại uấn lượn theo những con đường, trông rất đẹp. Hương thơm của hoa ngọc lan tỏa khắp mọi nơi, làm cho không khí càng thêm lãng mạn.
Hàn Duy và Hải Vi đi dạo trong công viên. Bàn tay của Hải Vi được bàn tay của Hàn Duy nắm lấy, không quá chặt cũng không quá lỏng, đủ để trái tim cô cảm thấy bình yên và hạnh phúc.
Hai người cứ nắm tay nhau đi trong yên lặng, không ai nói với ai câu nào. Trong công viên có nhiều đôi nam nữ đang tâm tình quá, nhìn mãi mà không thấy có cái ghế nào trống.
Duy nhìn Vikhẽ cười: “Mình đi dạo nhé, khi nào Vi mỏi chân, Duy sẽ cõng.”
Hải Vi cười, gật đầu. Cảm thấy như mình là 1 em bé đang được anh Hàn Duy dỗ dành vậy.
Rõ dàng mình lớn hơn người ta 2 tuổi vậy mà ở bên cạnh cậu ấy lại có cảm giác mình thật nhỏ bé, muốn được bao bọc và che chở.
Hai người đi bộ dọc theo bờ hồ trong công viên, vừa đi vừa nói đủ thứ chuyện trên trời dưới bể. Bỗng nhiên có tiếng xôn xao gần đó. Hải Vi và Hàn Duy tới nơi thì vừa kịp nhìn thấy một người con gái lao mình xuống hồ nước. Nhanh như cắt Hàn Duy vội vàng chạy tới, nhảy xuống hồ.
Hải Vi lo lắng. Không chỉ lo cho Hàn Duy mà còn lo cho… Phương Lan- cô gái vừa nhảy xuống hồ đó. Hình như cô ấy muốn tự tử. Và lý do khiến cô ấy không muốn sống chắc chắn có liên quan đến Hàn Duy.
Một lúc sau, Hàn Duy đã đưa được Phương Lan lên bờ. Cậu thực hiện hô hấp nhân tạo, sơ cứu cho Phương Lan. Cuối cùng cô ấy cũng tỉnh lại.
Hải Vi thầm tạ ơn trời đất, cởi áo khoác của mình khoác lên tấm thân ướt sũng của Phương Lan.
– Cô ấy ổn rồi, không sao đâu.- Hàn Duy nhìn Hải Vi nói.
Thấy đám đông túm tụm vây quanh, bàn tán xôn xao, có người còn chụp ảnh nữa, Hải Vi liền lên tiếng:
– May quá, không sao. Cô ấy ngốc thật! Đánh rơi chiếc vòng đó xuống hồ thì thôi, bơi không giỏi còn nhảy xuống lấy làm gì, nguy hiểm quá!- Rồi quay sang hỏi Duy- Cõng cô ấy về được chưa?
Hàn Duy gật đầu, liền dìu Phương Lan ngồi dậy, rồi cõng cô ấy thoát ra khỏi đám đông.
Cả đêm Hải Vi không ngủ được. Cứ trằn trọc suy nghĩ mãi, trong lòng cô khó chịu vô cùng. Cảm giác có lỗi cứ lởn vởn trong đầu không chịu đi, thêm vào đó là sự lo lắng về tình yêu của Hàn Duy và cô.
Từ nhỏ tới giờ, Phương Lan luôn bên cạnh Hàn Duy. Hai người họ quá là thân thiết. Có khi nào Hàn Duy không thực sự nhận ra Phương Lan mới là người quan trọng nhất với cậu ấy không? Trong giây phút có khả năng mất đi Phương Lan vĩnh viễn, có phải Hàn Duy mới nhận ra tình yêu của mình là dành cho cô ấy? Thế thì, đối với mình…
Tin nhắn của Hàn Duy gửi tới đã cắt ngang dòng suy nghĩ của Hải Vi.
– Công chúa đã ngủ chưa? Không suy nghĩ linh tinh gì đó chứ?
– Đang rất muốn biết cảm giác của Duy như thế nào, khi nhìn thấy Phương Lan như vậy?
– Lúc đầu thì sợ hãi. Lo có chuyện không hay sảy ra với cô ấy. Sau đó thì cảm thấy áy náy. Nhưng Vi yên tâm đi. Duy đã nói chuyện với Lan rồi. Cô ấy chỉ nhất thời say rượu nên làm ẩu thôi. Cô ấy đã hứa sẽ không bao giờ làm như vậy nữa.
– Lúc đó cô ấy say rượu thật à? Đúng là vì thất tình Duy mà cô ấy đã muốn tự tử sao?
– Phương Lan có công nhận điều đó. Nhưng mà chuyện này là do cô ấy say rượu nên nghĩ quẩn thôi, chúng ta không có lỗi gì cả. Vi đừng có mà suy nghĩ gì đó. Mọi chuyện đều ổn rồi.
– Nếu Phương Lan có sao. Duy sẽ đau lòng lắm nhỉ?
– Không chỉ đau lòng mà còn rất lo sợ nữa.
– Lo sợ gì?
– Mai Duy sẽ nói với Vi sau nhé. Giờ thì ngủ đi nha. Chúc công chúa của Duy ngủ ngon. Kiss you!
Nói vậy thì làm sao mình ngủ được đây trời. Thôi phải cố gắng ngủ vậy. Kiss you!^^
Tiếp
Sáng nay trời lạnh quá! Lạnh tới mức, Hải Vi rót 1 cốc nước sôi để trên bàn, hơi bay nghi ngút. Cô quay vào nhà vệ sinh 1 phút rồi quay ra, cốc nước đã không còn bốc hơi được nữa.
– Mai Thu kia! Uống mất cốc nước của ta mà không chịu rót bù cốc mới. Tệ thật- Hải Vi lẩm bẩm nói.
– Sợ mày uống nước lạnh bị đau bụng nên tao để mày tự rót, như thế mày sẽ được uống nước ấm.- Thu cười hì hì, rúc đầu vào chăn ngủ tiếp.
Thế mới biết là trời lạnh như thế nào. Cốc nước sôi vừa rót ra mà đã bị Mai Thu uống cạn, chứng tỏ trời lạnh khiến cho cốc nước chỉ cần chưa đầy 1 phút đã nguội rồi. Thật là khing khủng!
Hải Vi nhanh chóng mặc quần áo ấm để tới chỗ làm thêm. Mặc dù 8h30 cô mới phải vào làm, nhưng dạo này hôm nào cô cũng đi sớm từ lúc 6h30 để được gặp Hàn Duy một lát trước lúc cậu đi học.
Mới sáng ra mà không hiểu sao xe bus đông người vậy, thành ra Hải Vi phải đợi tới chuyến thứ 2 mới bắt được xe. Vì muộn giờ mà cô không được gặp Hàn Duy nữa.
Hải Vi thong thả tản bộ trong công viên, chờ tới giờ làm. Nhìn thấy mọi người trong công viên ai cũng say sưa tập thể dục buổi sáng, cô cảm thấy rất phấn chấn. Nhưng niềm phấn chấn đã nhanh chóng bị sẹp xuống khi Phương Lan xuất hiện.
– Cậu làm gì ở đây vậy?- Ánh mắt của Phương Lan nhìn Hải Vi có chút kỳ lạ.
– 8h30 mới vào làm nên tớ ra đây đi dạo 1 tí- Hải Vi trả lời.
– Muộn như vậy mới phải làm, sao cậu đi sớm thế? Để gặp Hàn Duy à?
Câu hỏi bất ngờ của Phương Lan làm Vi ấp úng. Cô không dám thừa nhận cũng chẳng dám nói dối. Đành cười một cái rồi hỏi:
– Cậu hôm qua về nhà ổn chứ?
– Tấc nhiên rồi. Có Hàn Duy chăm sóc nên tớ không sao.
– Lần sau …cậu đừng có làm chuyện dại dột nữa nhé!- Hải Vi ái ngại nói.
Phương Lan nhìn Hải Vi rồi cười một cách quái lạ, cô nói:
– Cậu đừng hiểu lầm. Hôm qua không phải là tớ có ý tự tử đâu! Chỉ là… tớ muốn thử xem phản ứng của Hàn Duy thế nào thôi.
– Thử ư?- Vi ngạc nhiên hỏi
– Đúng vậy. Từ xa tớ đã nhìn thấy 2 người. Đợi các cậu tới gần tớ mới nhảy xuống hồ. Dù tớ không biết bơi nhưng tớ tin rằng Hàn Duy nhất định sẽ cứu được tớ nên không hề cảm thấy sợ hãi.
– Cậu mạo hiểm như vậy để làm gì?
– Để xem tình cảm của Duy đối với tớ
như thế nào…Cậu biết đấy tớ với Hàn Duy từ nhỏ lớn lên bên nhau, vô cùng thân thiết. Vì thế mà cậu ấy đã quen với việc luôn có tớ ở bên cạnh. Tớ muốn biết nếu mất tớ cậu ấy sẽ cảm thấy như thế nào…Và tớ đã có câu trả lời.
– Như thế nào?
– Cậu cũng có mặt lúc đó, chắc cậu cũng hiểu chứ!
– Hàn Duy thực sự đã rất lo lắng cho cậu.
– Tớ biết! Không chỉ lo lắng mà còn sợ hãi nữa. Thực ra lúc đó tớ vẫn tỉnh táo, nhưng lại giả vờ nhắm mắt như bất tỉnh. Tất cả những gì Hàn Duy làm cho tớ, tớ đều biết hết. Tớ cảm giác được sự sợ lo lắng sợ hãi mất đi tớ của cậu ấy. Vì thế mà cậu ấy đã rất hấp tấp, vội vàng sơ cứu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




