|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
đầu tiên Hải Vi xưng em với Bảo Nguyên, cảm thấy có chút ngượng ngùng.
– Em với Hàn Duy..
– Anh biết rồi- Bảo Nguyên ngắt lời- Hàn Duy đã nói chuyện đó tối qua.
– Vậy à.
Cả hai lại im lặng. Không khí trong xe có vẻ rất gượng gạo. Một lúc Bảo Nguyên mới lên tiếng:
– Em …thích Hàn Duy ở điểm gì?
Hỏi vậy biết trả lời thế nào đây?
– Cậu ấy đẹp trai, lại thông minh và tốt bụng
– Những điểm này anh cũng có mà.- Bảo Nguyên nhìn Vi với ánh mắt như trách cứ.
– Hàn Duy khiêm tốn nhã nhặn- Vi bối dối nói.
Điểm này chắc chắn anh ta không có rồi.
Bảo Nguyên không nhìn Vi nữa, khẽ cười buồn. Cả hai lại im lặng.
Xe dừng trước một câu lạc bộ nhỏ. Bảo Nguyên kéo Hải Vi vào trong. Căn phòng khá rộng, nội thất trang trí rất đẹp và sang trọng. Có khá nhiều khách đang ngồi thưởng thức đồ uống và trò chuyện xung quanh những bàn nhỏ. Hải Vi để ý thấy họ toàn là những người còn trẻ, ăn mặc rất sành điệu. Phía trên là 1 bục sân khấu chỉ cao gần 1m, ở đó có vài chàng trai đang chỉnh sửa các loại nhạc cụ.
Bảo Nguyên để Hải Vi ngồi ở bàn gần sân khấu nhất, rồi anh bước lên trên đó và đến bên chiếc piano. Bảo Nguyên gài mic vào áo rồi giới thiệu bài hát mà ban nhạc anh sắp biểu diễn. Sau đó anh nhìn Vi nói: “Bài hát này là dành cho em!”
Bảo Nguyên vừa chơi đàn vừa hát. Anh là giọng ca duy nhất của ban nhạc. Hải Vi thấy bất ngờ vì giọng hát của Bảo Nguyên rất hay.
Rõ dàng lần trước anh ta nói là hát không hay lắm cơ mà. Mà với tính cách “khiêm tốn” của anh ta thì lẽ ra anh ta phải hát rất dở mới đúng. Đằng này…
Giọng hát lúc trầm lắng, lúc lại ngân cao, rất truyền cảm, làm cho người nghe xúc động :
“ …Nếu em cho anh thêm thời gian…Nếu em không vội vàng đến bên người khác…Em sẽ hiểu anh là người như thế nào…và biết đâu người em yêu lúc đó lại là anh? Anh đã nghĩ như thế.
Liệu em có thể cho anh thêm thời gian không? Hãy cho anh thời gian, để chứng tỏ tình yêu anh dành cho em.
Hãy cho anh thời gian, để emcó thể cảm nhận được trái tim này.
Xin đừng vội vàng lựa chọn khi con tim em chưa chắc chắn.
Vì biết đâu anh mới chính là người mà số phận sắp đặt cho em.
Cho anh thêm thời gian em nhé! Vì chỉ có thời gian mới có thể chứng minh tình yêu là vĩnh cửu. Anh sẽ mãi yêu em!…”
Hải Vi nhìn Bảo Nguyên, lòng buồn man mác.
Giọng hát nghẹn ngào ấy, vẻ mặt buồn đau ấy của anh ta có phải là thật? Lẽ nào anh ta lại yêu mình thật lòng?
Để quen biết và hiểu 1 người đúng là cần nhiều thời gian, nhưng chỉ cần 1 khoảnh khắc cũng đủ cho người ta nhận ra tình yêu của mình là dành cho ai đó. Trong khoảnh khắc này, Hải Vi bỗng cảm nhận rõ dàng rằng, trái tim mình đã thuộc về 1 người…
CHAP12
Xong màn biểu diễn, Bảo Nguyên lại chở Hải Vi về. Hải Vi giả bộ vui vẻ nói:
– Anh hát rất hay! Sao lần trước lại nói là hát không hay?
– Em có thể cho anh thêm thời gian chứ?
Bảo Nguyên trả lời bằng một câu hỏi, anh chăm chú nhìn Vi, chờ đợi câu trả lời.
– Thời gian để làm gì?- Vi ái ngại.
– Để em có thể hiểu anh hơn và để anh chứng tỏ rình yêu của mình dành cho em.
Hải Vi đã có chuẩn bị trước, với giọng điệu hết sức nhẹ nhàng, cô nói:
– Nếu thời gian chúng ta quen nhau không đủ để em hiểu và dành tình cảm cho anh, thì anh cũng đâu thể hiểu em, làm sao có thể yêu em được, đúng không?
– Em không hiểu anh vì em không thèm để ý tới anh. Còn anh lúc nào cũng quan tâm tới em, thì làm sao không hiểu em được.
Hải Vi im lặng. Anh ta quan tâm tới mình từ lúc nào nhỉ? Không phải là,việc gì cũng sai mình làm, bóc lột sức lao động của mình chính là quan tâm đấy chứ?
– Ngay từ lần đầu gặp, anh đã quan tâm tới em rồi. Chắc em không nhớ đâu.
– À. Em vẫn nhớ. Lần đó anh đã quát em còn gì. Thế gọi là quan tâm à?
– Không phải lần đó. Lần đầu anh gặp em là tại cổng trường của em. Hôm đó anh tới đón Phương Lan. Biết anh chú ý tới em vì điểm gì không?
Hải Vi lắc đầu. Rồi như chợt nhớ ra cô nói:
– Anh chính là người ngồi trong cái ô tô mui trần vàng đó hả?
– Đúng rồi. Khi đó em đang mải mê đếm ô tô, thì có 1 con sâu đu dây từ trên cây xuống tóc của em. Nhìn nó dạo chơi trên đầu em mà anh phát khiếp.
– Vậy hả. Em đâu biết- Vi khẽ rùng mình.
– Sau đó con sâu bò xuống đuôi tóc của em, chuẩn bị bò vào cổ…thì có 1 người va phải em. Khiến con sâu bị văng xuống đất. Rồi em vô tình dẫm chết nó. Đến lúc đó anh mới thở phào nhẹ nhõm.
– À. Vậy là anh quan tâm tới con sâu chứ bộ.
– Anh lo con sâu đó làm hại em mà.
– Thế mà sao anh không bảo em lấy 1 tiếng, để em rũ con sâu đi.
– Có mà. Anh huýt sáo, gọi, bóp còi mà em không thèm nhìn về phía anh, làm sao anh nói được. Lúc đó em vẫn bận đếm ô tô thì phải.
Hải Vi cười xấu hổ, lúc đó cô đang đếm ô tô thật.
– Thật ra lúc ấy anh rất bực mình. Lần đầu tiên anh gọi 1 cô gái mà cô ta không thèm đáp lời. Sau đó nhìn vẻ mặt ngây ngô của em, thấy buồn cười, không tức nữa. Không ngờ sau này gặp lại thấy em rất dễ thương.
Bảo Nguyên đưa tay lên vuốt mái tóc của Hải Vi. Cô ngại ngùng né tránh.
– Em đã có bạn trai rồi…Em nhận ra rằng mình… rất yêu Hàn Duy. Mong anh đừng buồn, chúng ta chỉ có thể là bạn.
– Từ khi nào em nhận ra mình đã yêu cậu ta vậy?
– Vừa nãy, khi nghe anh hát.
Bảo Nguyên cười buồn: “Bài hát hay cảm động như vậy, không khiến em rung động trước anh mà lại nhận ra là yêu thằng nhóc đó. Hay thật!”
– Xin lỗi anh!- Hải Vi cảm thấy rất áy náy.
– Không cần phải xin lỗi đâu. Thật ra vừa nãy là anh hát nhép đó.
– Thật hả?
– Ca sĩ chính của ban nhạc không tới được. Nên anh nhép bài thu âm trước của nó. Có lẽ vì sự lừa dối đó mà kế hoạch làm em cảm động lại phản tác dụng.
Xe đã dừng trước cổng nhà trọ, Hải Vi định xuống xe, thì bỗng nhiên Bảo Nguyên kéo cô lại, ôm thật chặt, anh thì thầm: “Cho anh ôm em lần cuối. Anh không muốn từ bỏ em, nhưng cũng không thể níu kéo em được vì Hàn Duy là em trai của anh. Đã nói cạnh tranh công bằng. Nhưng không ngờ anh chưa kịp cạnh tranh thì đã thua… Chúc em hạnh phúc!”
Bảo Nguyên bỏ Hải Vi ra, rồi mở cửa cho cô ra ngoài. Vi nhìn anh áy náy: “Em cũng mong anh hạnh phúc!”, nói rồi bước ra khỏi xe.
Hải Vi nhìn theo cho đến khi xe của Bảo Nguyên đi khuất, lòng bỗng cảm thấy nhẹ nhõm, cô vừa trút được một gánh nặng rất lớn.
Nụ cười vừa nở trên môi thì đột nhiên vụt tắt, vì Vi nhìn thấy một người.
Hàn Duy đứng ở cổng nhìn Vi với ánh mắt kỳ lạ. Hải Vi sững sờ mất một lúc.
Chết rồi Hàn Duy vừa chứng kiến tất cả, liệu cậu ấy có hiểu lầm gì không?
Vi ngại ngùng hỏi:
– Sao em học về sớm vậy?
Hàn Duy cười buồn:
– Chị không muốn nhìn thấy em à?
– Đâu có, rất vui…Bảo Nguyên vừa ở đây về…
– Em nhìn thấy hết rồi.
– Chị đã bảo với anh ấy là
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




