watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6709 Lượt

chị có bạn trai rồi, chỉ coi anh ấy là bạn. Thế nên, anh ấy mới ôm lần cuối để tạm biệt.

– Vậy đây không phải là lần đầu?

Giọng nói bực mình của Hàn Duy làm Hải Vi thấy sợ.

Đúng đây không phải lần đầu Bảo Nguyên ôm cô, nhưng nói thế sợ Hàn Duy tức giận nên Hải Vi đành nói dối:

– Lần đầu mà. Tại chị thấy…

– Chia tay nhất thiết là phải như thế à?- Hàn Duy nhìn soáy vào đôi mắt Vi.

– Tại…tại…tại anh ấy chứ có phải chị đâu, em đừng giận mà.

– Không thích thì phải đẩy người ta ra chứ!

Hải Vi đang từ lo sợ bỗng nhiên lại nở một nụ cười.

Hàn Duy thường ngày điềm tĩnh, không bao giờ chấp nhặt, thế mà hôm nay lại cáu kỉnh, giận dỗi với mình.

– Chị cười gì vậy?- Duy nhăn mặt hỏi.

– Hihi…Hình như em đang ghen… Chị thấy vui vui.

Hàn Duy im lặng một lát rồi nói.

– Em bực mình vì chị ngốc chứ bộ.

– Chị không có tình cảm gì với Bảo Nguyên đâu. Thế nên em đừng giận nữa nha.

– Em sẽ không giận nữa với 1 điều kiện.

– Gì vậy?

– Từ nay sẽ không xưng hô chị em nữa… mà là anh em- Hàn Duy vừa đi về phía phòng Vi vừa nói, khóe miệng khẽ mỉm cười.

– Không được đâu! Xưng hô vậy kỳ kục lắm!- Vi đi theo sau, phản đối.

– Vậy mai này cưới rồi vẫn gọi là chị em sao?- Duy bất ngờ quay lại hỏi.

Hơ. Cưới ư? Vi chưa dám nghĩ tới chuyện xa xôi ấy. Mặt bỗng cảm thấy nóng bừng bừng. Không dám nhìn Duy nói:

– Đang từ chị em chuyển qua anh em, gọi thế ngượng chết đi được.

– Tập dần rồi sẽ quen thôi.- Hàn Duy cười tươi- Bắt đầu xưngtên, sau này sẽ đến đoạn kia.

Chưa đợi Vi đồng ý, cậu vội nói tiếp:

– Trưa nay Duy ăn cơm ở đây nhé!

Vi “ừ” một tiếng, vội vàng lấy chìa khóa ra mở cửa. Cố gắng để không bị Hàn Duy phát

hiện tim mình đang đập hết sức bất thường.

Một buổi chiều thật đẹp. Những tia nắng hiếm hoi của mùa đông khẽ xiên nhẹ qua các kẽ lá, rọi xuống đường. Làn gió heo may lướt qua lướt lại, cố ý gieo rắc sự xao xuyến vào trái tim con người.

Hàn Duy chở Hải Vi tới trường trên chiếc xe đạp quen thuộc. Hải Vi ngồi phía sau, ngắm con đường, hàng cây lòng vui phơi phới.

– Vi à. Năm nay thi đại học, Duy sẽ thi vào trường Vi. Như thế 2 đứa mình có thể đi học cùng nhau rồi.

– Ừ.
Như vậy thì vui nhỉ?- Hải Vi mơ mộng.

Nếu ngày nào cũng được cùng cậu tới trường thế này, thì học cả đời tôi cũng chịu.

– Vì thế Duy phải cố gắng chăm chỉ học đó nha!- Vi ngượng ngùng nói.

– Tấc nhiên rồi, vì bà xã, Duy nhất định cố gắng.

Hàn Duy vừa dứt lời thì có tiếng xe máy đi chầm chập sát bên xe đạp của cậu và Hải Vi. Thiên Vũ trên chiếc xe phân khối lớn đó nói to:

– Vi, lên đây tớ chở. Đi cái xe ì ạch này khi nào mới tới trường?

– Không đâu. Cậu đi trước đi.

– Hai người cặp đôi thật à? Hàn Duy kém cậu 2 tuổi đó, ngốc vừa thôi.

– Liên quan gì tới cậu đâu, đi trước đi.

Thiên Vũ nghe Vi nói xong, bực mình rú ga phóng xe đi. Thiên Vũ nói rất đúng, chỉ sau vài giây chiếc xe cùng hắn đã mất hút khỏi tầm nhìn, so với cái xe đó thì xe đạp này, đúng là quá ì ạch rồi.

Nhưng Hải Vi càng lấy đó làm vui mừng, Vì thời gian được ở bên Hàn Duy sẽ nhiều hơn.

– Quan hệ của em với Thiên Vũ dạo này đã tốt hơn chưa?

– Ai là “em” vậy?

– À quên… Duy… được chưa?

– Dạo này cả anh Nguyên và anh Vũ đều đối tốt với Duy hơn trước đây. Từ cái hôm 3 anh em đều bị đánh ấy, tình cảm có vẻ đã thân thiết hơn.

– Vi hỏi thật nha. 2 người anh của Duy đều hận cha, Duy thì không, tại sao vậy?

– Đúng là cha cũng có phần có lỗi. Nhưng ông cũng rất đáng thương! Yêu 1 người, không được lấy, lại phải lấy 1 người phụ nữ khác. Vừa đau khổ vì tình yêu bị chia cắt, lại bị lương tâm cắn rứt vì bỏ rơi người mình yêu. Cha chấp nhận như vậy bởi vì muốn làm tròn chữ hiếu. Sống cùng mẹ Thiên Vũ bao nhiêu năm nhưng vẫn không có tình yêu, ông ấy cũng đã thiệt thòi lắm chứ. Rồi mối tình thứ 2 với mẹ Duy cũng là kết cục buồn. Hai người vì cái chết của mẹ Thiên Vũ mà day dứt không thể ở bên nhau. Cha lại 1 lần nữa đau khổ và dằn vặt. Giờ cuối cùng ông cũng được sống yên ổn với 1 người vợ trẻ đẹp. Nhưng trong thâm tâm ông chắc gì đã yêu người ấy. Rốt cuộc ông vẫn là người đáng thương thôi.

– Vậy mẹ kế của Duy thì sao? Sao Duy có thể thân thiết với bà ấy được ?Nói thật. Duy không nghĩ bà ấy vì tiền mà tới với bố Duy à?

– Bà ấy không yêu bố Duy thì bà ấy là 1 người phụ nữ đáng thương. Tình yêu là cái quan trọng nhất đời người. Nếu bà ấy lấy bố Duy vì tiền thì không phải đã đánh đổi quá nhiều sao? Sống như vậy có hạnh phúc không?

Sao Hải Vi thấy Hàn Duy nói gì cũng đúng vậy trời. Cậu ấy nhân hậu quá!

– Nhân hậu cái đầu cậu ý. Nói như thế thì tất cả các loại tội phạm đều đáng thương à? Không phải bọn họ cũng vì tiền mà không ngại đánh đổi bất cứ thứ gì đấy sao?- Thiên Vũ quát lên, khi nghe Hải Vi kể lại những lời Hàn Duy đã nói.

Hải Vi gật gù, Thiên Vũ nói cũng đúng. Cô gãi đầu phân vân.

Mình đang định thuyết phục Thiên Vũ thông cảm cho cha và mẹ kế cơ mà, sao lại cảm thấy mình mới là người bị cậu ta thuyết phục nhỉ?

Thiên Vũ đột nhiên im lặng, nhìn Vi với ánh mắt ngiêm túc, hỏi:

– Cậu thích Hàn Duy thật à?

– Không phải!- Vi trả lời.

Thiên Vũ vui mừng ra mặt: “Vậy tại sao lại nhận lời làm bạn gái người ta?”

– Vì…vì.. tớ yêu cậu ấy.

Hải Vi mỉm cười, nhớ lại lời tỏ tình mà Hàn Duy đã nói với mình, cũng giống hệt như những gì cô vừa nói với Thiên Vũ.

Hàn Duy lại tới muộn. Hải Vi đã phải chờ đợi cậu nhiều lần nhưng vẫn không thể quen với cảm giác này, cô cảm thấy rất sốt ruột.

Mai Thu nhìn thấy Vi đi đi lại lại mãi liền nói:

– Làm ơn ngồi xuống đi. Hàn Duy mà tới thì nó khác gọi, mày đi lại mãi lún cả nền nhà rồi.

– Muộn 20 phút rồi, không biết có việc gì không? Gọi không thấy nghe máy.

– Muộn thì càng tốt! Tụi mày đi chơi hẹn hò luôn, khỏi phải đi học võ. Yêu đương gì mà chả thấy đi chơi bao giờ.

– Tại Hàn Duy học buổi sáng, tao học buổi chiều. Tối Duy phải học gia sư mấy hôm, còn lại là phải đi học võ. Bọn tao làm gì có thời gian chứ!

– Đã không có thời gian còn thích đi học võ cơ. Hay là tới đó gặp Phương Lan hai người mới thấy vui?

Hải Vi không nói gì. Nghĩ tới Phương Lan có cảm giác áy náy.

– Mày lại đang thấy có lỗi với Phương Lan à? Bỏ cái kiểu suy nghĩ ngu ngốc ấy đi. Là Hàn Duy chọn mày chứ đâu phải mày giành Hàn Duy với cô ấy.- Mai Thu dí vào đầu Hải Vi 1 cái.

Vi cười hì hì. May mà có Mai Thu hiểu và lo lắng cho cô. Đang định cảm ơn cô bạn thì nó làm cho câu: “Mày cười gì như con thần kinh vậy mày”. Thế là Hải Vi đành tỏ lòng biết ơn Mai Thu bằng vài cú đấm.

Cuối cùng Hàn Duy cũng tới. Nhìn thấy cậu, Hải Vi nhẹ hết cả người.

– Sao Duy tới muộn vậy? Gọi không thấy nghe máy.

– Duy quên mất hôm nay phải đi học võ. Lúc nhớ ra đạp xe tức tốc tới đây, chắc quên điện thoại ở nhà nên

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32 ,33 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT