|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
mép và bước nhanh theo hai kẻ
phía trước mình.
Vừa đi, Macro vừa nhìn ngắm những cái lồng thí nghiệm đặt đầy hai bên
hành lang. Trong những cái lồng kính ấy là đủ những thứ quái đản: những
chất dịch đục ngầu, những mẩu đá nham nhở, thậm chí là một vài hình thù
có da thịt nhưng trông cực kì dị dạng trôi nổi trong dung dịch màu lam
nhạt. Thỉnh thoảng, những hình thù ấy chợt phát ra những tiếng thét cực
kì ghê rợn, rồi ngay lập tức im bặt đi khi dung dịch trong lồng nổi bọt
trắng xoá.
– Đó là những vật thí nghiệm thất bại…
Tên dẫn đường, Batt thích thú ngắm nhìn vẻ ngạc nhiên của hai kẻ phía sau mình. Hắn hướng đến Macro giải thích:
– Trong mười ba năm nay, giáo sư Ronan đã tiến hành hàng trăm cuộc thí
nghiệm. Tuy nhiên, số kẻ có thể sống sót qua những thí nghiệm ấy quả
thật quá ít. Còn những kẻ bị đào thải này, giáo sư bảo chúng tôi đặt nơi đây, xem như là để ghi nhớ những thất bại của mình…
– "Kẻ"?
Hens ngạc nhiên hỏi lại, môi khẽ run lên:
– Ý ông là…?
Batt khinh khỉnh nhìn Hens như giễu cợt, rồi hắn quay đầu đi, thản nhiên nói:
– À, những đứa trẻ bị bắt cách đây mười ba năm ông nhớ chứ? Một phần tư
trong số chúng được chuyển đến đây để phục vụ cho công cuộc thí nghiệm
vĩ đại này. Tuy có muôn vàn trắc trở nhưng Giáo sư Ronan rốt cuộc cũng
đã thành công rồi. Nhân loại sắp được chứng kiến một thời đại mới, thời
đại huy hoàng của những thế hệ siêu việt.
Hắn đưa hai tay ra, lẩm nhẩm như một gã điên sùng tín.
– Loài người… cần một bước đột phá mới, để tiến đến một cuộc sống khác mới hơn, lâu dài hơn, và tốt đẹp hơn…
Tiếng cười của hắn nhẹ vang lên, như âm thanh của ma quỉ gào khóc vang
vọng khắp hành lang sáng rực, khiến tên Hens không kìm được mà nổi lên
một tầng da gà.
Chỉ có Macro là không lộ bất kì một cảm xúc nào, có chăng chỉ là đang
hồi niệm đến một khoảng thời gian nào đó trong quá khứ. Hắn bỗng nhớ
đến, mười ba năm trước mình cũng đã từng góp phần vào công việc ấy.
Một công việc đáng sợ, để phục vụ cho một mục đích còn đáng sợ hơn gấp vạn lần.
Đẩy cánh cửa phòng nghiên cứu ra, Batt cung kính lùi lại, hướng Macro nói:
– Mời ngài vào, giáo sư đang ở trong đó.
Tiến vào một căn phòng rộng rãi với đầy những ống nghiệm và hoá chất,
Macro và Hens cẩn thận bước qua những vật thể trông có vẻ như là một
đống máy móc trên sàn và tiến lại giữa phòng. Tại đó, trên một cái ghế
ba chân bằng sắt, có một người đang ngồi. Từ phía sau có thể thấy người
đó khá nhỏ con, đầu hói một mảng lớn và tóc thì đã bạc trắng. Lúc này,
lão ta đang loay hoay pha chế một thứ gì đó, cứ liên tục trích từng giọt dung dịch màu lam nhạt vào những cái ống nghiệm trên bàn.
– Ngài Ronan…
Macro mở miệng, trong giọng điệu là cả một sự nhún nhường khó có.
Không có tiếng đáp lại.
– Ngài Ronan…
– Suỵt, khẽ thôi nào…
Một âm thanh già nua nhưng đầy ma lực vang lên. Vẫn không quay đầu nhìn
lại, giáo sư Ronan cẩn thận nhấc lên một ống nghiệm, nhìn sự biến đổi
màu sắc của nó và tiếp:
– Các ngươi có biết đến sự tiến hoá của nhân loại không?
– Hả?
– Nhân loại, sự tiến hoá của nhân loại…
Ronan dường như không quan tâm mấy đến người nghe, lắc nhẹ ống nghiệm để cái chất lỏng trong ấy sôi lên sùng sục, lão tiếp:
– Tổ tiên của nhân loại chính là loài vượn, chắc các ngươi cũng biết?
Nhưng nhờ đâu mà loài vượn có thể tiến hoá thành loài người, một giống
nòi siêu việt hơn hẳn về mọi mặt? Hàng triệu năm tiến hoá sao, thật buồn cười…
– Ta đã cố tìm, cố tìm, và phát hiện thấy rằng, khoảng thời gian mà
vượn người trở thành "con người" ngày nay chỉ mất khoảng hơn một trăm
năm mà thôi. Một trăm năm, các ngươi có hiểu điều đó có nghĩa là gì
không? Có nghĩa là trong một trăm năm đấy, đoạn mã di truyền của loài
vượn đã có những thay đổi cực lớn, trong khoảng thời gian cực ngắn đáp
ứng đủ những yêu cầu để tiến hoá thành loài người.
– Nhưng… nguyên do là ở đâu?Làm cách nào mà loài vượn có thể đạt được
điều không tưởng đó? Bởi tiến hoá chính là sự thay đổi đặc tính di
truyền qua vô số thế hệ qua hàng vạn, hàng triệu năm… Không thể nào
trong một thời gian ngắn chỉ hơn một trăm năm để một loài có thể tiến
hoá vượt bậc và hoàn hảo đến như vậy. Vì thế, ta đã từ hỏi mình rằng,
trong hơn một trăm năm đó rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Vì ta tin, có
một ngoại lực nào đó đã tác động sâu sắc đến sự tiến hoá của loài vượn
trong khoảng thời gian ấy.
– Nhưng mặc cho ta nỗ lực đến thế nào cũng không thể tìm được câu trả
lời cho điều đó. Khoảng thời gian ấy như đã bị quên lãng, trở thành mắt
xích trọng yếu nhất bị mất khỏi tiến trình tiến hoá của nhân loại.
– Haha, nhưng ta là ai chứ? Ronan Ronanios ta mà lại chấp nhận thất bại
như vậy sao? Suốt ba mươi năm sau đó, ta đã buộc mình phải suy nghĩ,
nghiên cứu, đặt ra vô vàn những giả thiết và đi tìm kiếm những luận
chứng cho những giả thiết ấy. Và cuối cùng, ta, Ronan Ronanios vĩ đại đã có được câu trả lời cho riêng mình, cho "mắt xích còn thiếu" ấy.
Bỗng nhiên, Ronan quay đầu lại. Đó là một khuôn mặt nhăn nheo và xấu xí
đến kinh tởm. Hai mắt của lão, một con ngươi có màu đỏ quắc như máu, tạo nên sự đối lập đặc biệt với con ngươi còn lại xanh thẫm như nước dưới
đáy biển sâu. Trên cái môi nhăn nhúm của lão, một nụ cười đáng sợ chợt
nở rộng, khiến cho hai kẻ đối diện cảm thấy như đang phải nhìn vào một
con ác quỉ đang cười:
– Ta… cuối cùng đã tìm ra, mấu chốt để con người tiến hoá thành một
giống nòi mới cao cấp hơn… Một giống nòi có thể vượt qua cả các vị thần
hay ma quỉ trong những câu chuyện cổ tích điên khùng nhất từ xưa đến
nay…
Chương 12
Batt ngồi bệt xuống sàn, hai mắt mở to kinh hoàng ngây ngốc
nhìn vào kẻ trước mặt. Kẻ đó chỉ trạc tầm mười tám, mười chín tuổi, cao lớn và
có phần điển trai. Trên môi tên thanh niên ấy lúc này là một nụ cười có thể làm
mê đắm bất kì một người phụ nữ nào, nhưng nụ cười ấy cũng chính là nguyên nhân
khiến cho Batt phải run sợ. Nụ cười… của một ác ma!
Lúc này, trên sàn chất đống những cái xác và vương vãi đầy
máu tươi. Đó là xác mười chín tên thuộc hạ của hắn. Trong một phút, chỉ trong một
phút thôi, tên thanh niên đáng sợ đấy đã giải quyết xong bọn chúng chỉ bằng những
cái vỗ nhẹ vào đầu. Những cái đầu bị vỗ ấy như một quả bóng bay dễ vỡ, ngay sau
đó liền nổ tung ra. Dịch não trắng xám cùng với từng tia máu đỏ bầm bắn ra từ
những cái đầu vỡ nát ấy vẽ lên không gian như một bức tranh trừu tượng đầy ám ảnh.
Trong mắt của Batt, tên thanh niên kia thậm chí không hề đổ lấy dù chỉ là một
giọt mồ hôi. Hắn tựa như một vũ công bậc thầy lướt qua sân khấu, chỉ để lại những
bước nhảy tuyệt vời khiến người xem phải rúng động và kinh sợ: Vũ Điệu Của Tử
Vong.
Súng… thậm chí còn chưa kịp nổ lấy một phát!
Quái vật!
– Đừng lại gần
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




