|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
đi. Tôi vừa nghe, lập tức treo biển bên ngoài cửa hàng, lập tức viết chữ đại hạ giá, một đồng một bộ, mọi người ùn ùn kéo đến, không lâu sau liền bán hết sạch quần áo. Sau đó tôi không thèm để ý sắc mặt tái mét của Chí Chí, chạy nhanh tới nơi Trang Hôn Hiểu tổ chức vũ hội. Kết quả vừa vào, đúng lúc thấy Trang Hôn Hiểu và một mỹ nữ nữa ôm nhau rất chặt, đang khiêu vũ, còn cười ầm ĩ, rất vui vẻ. Tôi tức giận, lập tức chạy trối chết lôi hai người ra, vị mỹ nữ đó không phục, nói nên có thứ tự trước sau. Tôi một chút cũng không thương hoa tiếc ngọc, hét lên với cô ta, tôi đã sờ Tiểu Trang nhà anh ta rồi, cô muốn sao. Cô ta chắc là tiểu thư khuê các, chưa từng gặp qua loại phụ nữ đanh đá như tôi, liền thối lui. Tôi quay người, đang muốn trừng trị Trang Hôn Hiểu, nhưng anh ta liền ôm lấy tôi, nói một cách tình cảm mãnh liệt, Thảo Nhĩ, cuối cùng em tới rồi! Thấy anh ta coi trọng tôi, tôi lập tức không giận nữa, đưa tay cho anh ta, kêu ra khiêu vũ. Trang Hôn Hiểu không ngạc nhiên, nói, còn khiêu vũ cái gì, nhà bếp đợi tôi bao lâu rồi. Nói xong liền ra sức đẩy tôi, tôi lăn lộc cộc tới bếp, mặt té xuống đĩa lưỡi heo, có một cái còn chọc vào miệng tôi, tôi ra sức nhổ ra, nhưng lưỡi heo cứ như còn sống, vẫn không ngừng quấy rối trong miệng tôi. Được, lưỡi heo, mày bất nhân tao bất nghĩa, tôi hung dữ, cắn mạnh một cái……
Đột nhiên nghe thấy tiếng rên nhỏ, tôi tỉnh lại, mới phát hiện ra… mình bị Trang Hôn Hiểu đè trên ghế sô fa!
“Anh làm gì đấy?” Tôi trợn mắt.
Ai ngờ anh ấy trợn mắt nhìn lại: “Em còn hỏi anh, sao cắn anh?”
“Hóa ra anh chính là lưỡi heo!” Tôi đột nhiên hiểu ra, vội đẩy anh ấy, “Sao hôn trộm em!”
Trang Hôn Hiểu nói cứ như không: “Massage cho em lâu vậy, không thể lấy chút thù lao ư?”
“Sao anh nhỏ mọn vậy?” tôi vội lấy khăn lau miệng: “Vậy anh nấu cơm cho anh lâu như vậy, sao anh không trả thù lao cho em?”
Trang Hôn Hiểu nhìn tôi 3 giây, sau đó dang hai tay ra dựa vào ghế sô fa, cắn răng nói: “Đến đây.”
“làm gì?” Tôi không hiểu
“Em chẳng muốn thù lao ư?” Vẻ mặt kiểu hy sinh: “Vậy thì lấy thân thể anh ra báo đáp em nhé.”
Tôi liếc anh một cái: “Anh mơ đấy.”
“Ôi,” Trang Hôn Hiểu dùng khuỷu tay huých huých tôi: “quá thời gian quy định, còn không nắm lấy cơ hội?”
“Phiền chết đi! Nhanh tiếp tục massage cho em.” Tôi không khách khí đặt chân lên người anh, dùng mũi rên lên một tiếng: “Với bộ dạng anh, phụ nữ nào có thể thích anh được.”
“Mình phát hiện mình hơi thích anh ấy rồi.” Trên ban công nhà Chí Chí, tôi một hơi uống cạn ly champagne, sau đó nói ra lời này.
“Ai?” Chí Chí hỏi
“Trang Hôn Hiểu.”
“Hóa ra là tên tiểu tử đó.” Chí Chí “à” một tiếng: “Sao đột nhiên cậu phát hiện bản thân thích anh ta?”
“Mình mơ thấy anh ấy và người phụ nữ khác ôm nhau, trong lòng giống như bị kiến cắn, rất chân thực.” Tôi giơ chân ra lan can ban công, đung đưa: “Hơn nữa, khi anh ấy hôn mình, mình cũng không có cảm giác ghét, vì vậy chắc là thích anh ấy rồi.”
Chương 24: Tiểu Trang, Tiểu Trang nhà anh ấy 3
Nghe lời, Chí Chí suýt bị sặc rượu, vỗ vỗ ngực: “Cậu và anh ta hôn nhau rồi?”
“Không chỉ thế,” Tôi nhún nhún vai: “Còn sờ tiểu huynh đệ nhà người ta nữa.”
“Vậy cậu nên chịu trách nhiệm.” Chí Chí lại đổ ly champagne, đưa vào trong tay tôi.
“Đúng rồi, Hoa Thành có đến tìm cậu không?”
“Đừng nhắc tới anh ta nữa.” Chí Chí nhíu mày khó chịu: “Mình ghét loại đàn ông tưởng mình cơ bắp phát triển đã giỏi lắm.”
“Cơ bắp phát triển?” Tôi đoán mò: “Nói như vậy, cậu đã nhìn qua thân thể anh ta rồi à?”
“Đừng dùng ánh mắt dâm ô ấy nhìn mình.” Chí Chí liếc tôi một cái: “Là anh ta tự cởi chomình xem.”
“Oa oa oa.” Tôi kêu 3 tiếng: “Hóa ra các người đã tiến triển đến bước này rồi.”
“Nhưng tim mình cũng chả nhảy lên chút nào.” Chí Chí xua xua tay: “Xem ra mình vẫn thích loại thư sinh trắng nõn.”
“Giống như Nhậm Chi Quang?”
Ai ngờ Chí Chí vừa nghe thấy tên này, sắc mặt u ám lại, cô nâng ly trong tay lên, nhìn chất lỏng màu vàng đậm, nói nhẹ: “Mấy ngày trước mình thấy Nhậm Chi Quang, anh ta và một cô gái rất xinh xắn đi cùng nhau, hai người họ rất vui vẻ…. cậu nói xem, đàn ông có phải chỉ thích phụ nữ mềm mại không?”
“Không thể,” Tôi vội cổ vũ cô ấy: “Loại ác…. như cậu, không, người phụ nữ mạnh mẽ, cũng chẳng phải là loại Hoa Thành thích ư?”
“Thế mà cũng coi là ví dụ hay à?” Chí Chí phản đối.
Đang nói, chuông cửa reo, nhưng Chí Chí nhắm mắt làm ngơ: “Đừng để ý tới nó.”
Tôi không nhịn được, mặc kệ sự ngăn cản của Chí Chí, mở cửa ra nhìn, phát hiện một người đàn ông mặc âu phục đi giày da, vừa thấy tôi lập tức cung kính nói: “Làm phiền rồi, là Hoa Thành tiên sinh kêu tôi mang hoa tới cho Dương Chí Chí tiểu thư.”
Chí Chí trên ban công hét to: “Thảo Nhĩ, không được nhận, nhanh đóng cửa!”
Người đó vừa nghe thấy, lập tức đặt hoa vào trong tay tôi, lao đi trốn chạy.
Không biết làm sao, tôi đành đóng cửa, mang hoa ra ban công. Đây là loại hoa Margaret Chí Chí thích nhất, cánh trắng nhụy vàng, hương thơm thanh khiết.
“Hàng ngày Hoa Thành đều tặng hoa à?”
Tôi đưa hoa cho Chí Chí, cô ấy không nhận, chỉ gật gật đầu.
“Vậy anh ta còn coi như rất có lòng,” Cách nhìn của tôi với Hoa Thành đã có chút thay đổi, tuy anh ta thường mưu sát tế bào bạch cầu của tôi, nhưng nghĩ cho người phụ nữ như Chí Chí, tôi vẫn khuyên: “Tiếp xúc chút đi, người như Hoa Thành cũng không coi là vô cùng hung ác, sao không chấpnhận anh ta?”
Chí Chí ôm chân, cằm tựa lên đầu gối, oán hận nói: “Mình ghét thái độ tự cho mình là đúng của anh ta, thường bắt người khác làm việc theo ý anh ta.”
“Rõ rồi!” Tôi làm động tác tách tay một cái: “Cậu thích loại đàn ông ngoan ngoãn, có thể nghe lời mình, nhưng Hoa Thành và cậu đều ở thế mạnh như nhau, không thích thua, vì vậy cậu ghét anh ta.”
Chí Chí không tỏ rõ ý kiến, một lúc sau, đột nhiên hỏi: “Cậu nói, rốt cuộc Hoa Thành thích mình vì cái gì? Là tính cách, hay là vẻ ngoài?”
Tôi nhìn quanh vũ khí đánh nhau đầy phòng, kiên định nói: “Vẻ ngoài, chắc chắn là vẻ ngoài.”
“Vậy thì……” Chí Chí đưa ly rượu lên má, lẩm bẩm nói: “Nếu mình cho anh ta, anh ta sẽ không tới dây dưa với mình nữa đâu nhỉ.”
“Cho anh ta?” Tôi trợn mắt: “Cậu đừng có làm việc ngốc nghếch đấy.”
“Ôi, nói thêm chút nữa,” Chí Chí thất bại nắm nắm tóc: “Mình sắp bị ép đến phát điên rồi.”
Ra khỏi nhà Chí Chí, đi qua cửa hàng tổng hợp, tôi liền tiện đường đi dạo, nghìn lần không nên vạn lần không nên, khi đi qua quầy chuyên bán đá quý quên không nhắm mắt, nhìn thấy một cái vòng tay bạch kim, khảm nạm kim cương cắt hình hoa hồng, tinh xảo và thanh nhã. Chân lập tức dường như bị dính phải keo loại mạnh, không đi nổi.
“Tiểu thư, muốn thử không?” Cô gái bán hàng đúng lúc lấy ra vòng tay, đeo lên cho tôi, vừa ra sức cổ động: “Thật sự rất hợp, tiểu thư, muốn mua thì nhanh lên, kiểu này bán rất chạy, muộn thì không còn nữa đâu.”
Tôi saymê nhìn vòng tay đó, lấp lánh rực rỡ dưới ánh đèn, mềm lòng… Nhưng, giá tiền đắt quá, tương đương 3 tháng tiền lương của tôi!
Không được, không được, Chúc Thảo Nhĩ, buông xuống, mỉm cười, sau đó vội bước đi.
Tôi dùng
toàn bộ chí lực, cuối cùng nhìn vòng tay một cái, sau đó chầm chậm tháo ra, đang muốn đưa cho cô nhân viên bán hàng, một giọng vang lên: “Hãy gói cái vòng này lại.”
Tôi ngẩng đầu, nhìn rõ người tới, đột nhiên thấy ngạc nhiên ……. Boss!
Đây chẳng phải chính là boss đồng tính đó ư?
Chương 25: Chí Chí bị ăn thịt rồi 1
Một chiếc kính màu café trên sống mũi cao thẳng, khuôn miệng góc cạnh luôn nhếch lên, phong thái đẹp đẽ, khí phách thanh cao, quý công tử nhanh nhẹn thấy việc nên làm không từ bỏ…… Quả nhiên chính là vị boss đó!
“Chúc tiểu thư, còn nhớ tôi không?” Anh nhắc tôi: “Liễu Bán Hạ”
Sao không nhớ chứ? Tôi vội ngẩn người gật đầu: “Anh cũng tới mua đồ?”
“Không có, tôi đi qua, thấy cô ở đây liền vào.” Liễu Bán Hạ mỉm cười: “Chúng ta qua quán café trước mặt ngồi chút đi.”
“Á? Có việc ư?” Tôi ngạc nhiên, gặp anh ta có 1 lần, hơn nữa, tôi cũng không phải đàn ông, sao anhh ta nhiệt tình thế nhỉ?
“Việc? À, đúng rồi, là có việc?” Liễu công tử nói, nụ cười trên mặt càng sâu hơn.
Vẫn chưa làm rõ chuyện ra sao, tôi liền bị anh ta lôi đến quán café ngồi.
“Chúc tiểu thư, xin nhận cho.” Liễu công tư đẩy hộp nữ trang vòng tay đã mở ra trước mặt tôi, trong đó đương nhiên chính là vòng tay mơ ước của tôi ….sự mê hoặc to lớn.
Tôi nuốt nước bọt, ra sức cố nhịn dục vọng cướp lấy, lắc lắc đầu: “Tôi không thể nhận.”
“Vì sao chứ?” Anh ta không hiểu.
Bởi vì mẹ tôi từng nói phải cẩn thận khi không dưng mà ân cần thì không gian lận cũng trộm cắp.
Lời vừa đến cửa miệng, lại thay đổi cho thuận tai: “Vì không công lao mà hưởng, sao tôi có thể tự nhiên nhận không đồ của anh?”
“Sao không công lao chứ.” Liễu công tử nói: “Tôi đang muốn cảm ơn cô đã giúp tôi giấu chuyện tôi và bạn trai đây.”
À, hóa ra là việc đó, nói ra, anh ta đúng nên cảm ơn tôi. Để không làm lộ việc anh ta và bạn trai, tôi liền nói dối mẹ là mình không có cảm giác với Liễu công tử. Mắt mở to nhìn con rùa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




