watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5884 Lượt

là ngày cô không ở, ôi, Trang tiên sinh này, tuấn tú lịch sự, nhân phẩm cũng tốt, không nói hết được……”

Dì Lâm sẵn sàng giúp đỡ khoa trương Trang Hôn Hiểu, mỗi lời đều khiến lòng tôi trùng xuống.

Dường như, có chút, xử oan, anh ấy rồi.

Chương 18: Thực ra anh ta tên là Trang Hôn Hiểu 3

Từ siêu thị trở về, tôi run rẩy mấy chục vòng trước cửa nhà Trang Hôn Hiểu, cuối cùng không nén được, ghé sát tai lên cửa phòng anh ta, nghe cẩn thận rất lâu, bên trong không có chút động tĩnh.

Quả nhiên, vẫn chưa về.

Xem ra thật sự tức giận rồi.

Thực ra nghĩ kĩ, Trang Hôn Hiểu chẳng phạm tội ác tày trời gì, cũng chỉ lừa vài bữa cơm, còn có nụ hôn đó, nghĩ sâu hơn chút, tôi cũng chẳng lỗ, người ta còn là ân nhân cứu mạng của tôi, không có anh ta, chắc tôi sốt thành người khô rồi.

Ôi, bây giờ nói những điều này có tác dụng gì. Có lẽ, anh ấy mãi mãi không trở về.

Tôi hiu quạnh mở cửa, chầm chậm bước vào, đặt thức ăn lên bàn, bất giác thở dài.

“Em về rồi à?” Một giọng nói cất lên.

“Ờ.” Tôi gật gật đầu.

Ờ?!

Đột nhiên quay người, tốc độ rất nhanh, xoay cổ, đau thốn, nhưng trong đau đớn, mắt vẫn không nghỉ, tôi thấy rõ…… Trang Hôn Hiểu, ngồi ở, nhà tôi, trên ghế sôfa.

“Nhanh làm cơm đi, anh đói chết rồi.”Nói xong, Trang Hôn Hiểu mở ti vì, xem, bộ dạng nhẹ như mây tan gió thoảng, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.

“Ừ,… được.” Tôi thu cằm, lập tức chạy vào bếp, vội vàng nấu nướng.

Cơm vừa làm xong, Trang Hôn Hiểu cũng không đợi người gọi, tự mình ăn, bộ dạng dường như rất đói. Tôi lặng lẽ ngước mắt, mấy ngày không gặp, anh hình như hốc hác đi khá nhiều, trên mặt có vài đường gân xanh. Biết chuyện từ chỗ dì Lâm, Trang Hôn Hiểu là kỹ sư thiết kế phần mềm, năm nay 27 tuổi rồi, vốn dĩ đánh chết cũng không tin, nhưng nhìn kĩ, vài người đàn ông thực sự nhìn không rõ tuổi tác, những minh tinh đó, trên 50 cũng có thể diễn thanh niên 20 tuổi, quần chúng cũng như vậy. Đơn giản nói Trang Hôn Hiểu, cả ngày mặc đồ thể thao, thêm nữa do tôi ấn tượng ban đầu, thực sự dễ khiến người ta hiểu làm.

Động tác bây giờ của anh chắc là giảng hòa, tôi cũng không ép anh nữa, ăn cơm xong, nhân lúc anh ngồi nghỉ trên ghế sô fa, liền bưng hoa quả ra, chủ động hỏi: “Mấy ngày này anh đều không ở nhà à?”

Trang Hôn Hiểu gật gật đầu: “Phần mềm mới của công ty xảy ra vấn đề, cả tuần này đều sửa gấp, sáng sớm nay mới xong.” Anh ngừng lại một chút, nhẹ nhàng liếc tôi: “Sao, lo lắng cho anh à?”

“Lo… lắng anh.” Tôi cố ý cười to: “Anh sức dài vai rộng, em việc gì phải quan tâm anh?”

Trang Hôn Hiểu dịch người lại mấy tấc* (10cm=1 tấc), ngồi gần tôi, vòng tay ra phía sau tôi, miệng chầm chậm tiến sát cổ tôi, hơi thở ấm áp: “Vậy… vừa nãy em làm gì mà cong mông lên nghe tiếng trong phòng anh?”
Lời này khiến cơ thể căng thẳng của tôi nóng lên …. Nóng lên vì xấu hổ, hóa ra anh ấy nhìn thấy rồi!

“ha ha… không hiểu anh đang nói gì.” Tôi vội đứng dậy, chuẩn bị vào bếp rửa bát, lúng túng trốn tránh, nhưng, trong đầu đột nhiên nhớ ra một nghi vấn……

“Anh làm thế nào mà vào được?!”

Thảo nào cứ cảm thấy có gì không đúng, bây giờ cuối cùng phát hiện ra rồi, khi tôi đi rõ ràng đã khóa cửa, Trang Hôn Hiểu lẽ nào có thể có kỹ thuật xuyên tường?!

“Mở cửa vào.” Anh cầm ra chùm chìa khóa lắc lắc trước mặt tôi.

Nhớ ra khi tôi sốt còn mơ màng phát hiện anh lật túi, hóa ra là lấy chìa khóa đi đánh!

“Trả lại cho em!”

Tôi không thèm để ý khí phách thục nữ, nhào lên phía trước giật, anh đương nhiên không đưa, hai chúng tôi lăn đi lộn lại trên ghế sô fa, lăn đi lại lộn lại, khiến tóc tai rối tung, quần áo sộc sệch, đến cuối cùng khi dừng lại, mới phát hiện, tôi đè lên người Trang Hôn Hiểu.

Tư thế thực ra có chút mờ ám, nhưng tôi cũng chả để ý làm gì nhiều, hai tay giữ chặt quần áo anh, ra lệnh: “Đưa chìa khóa trả em!”

Anh yên lặng nhìn tôi: “Chúc Thảo Nhĩ.”

“Gì?”

“Em bị lộ hàng rồi.”
Chương 19: Anh ấy nói, anh đã bị em sờ rồi 1

Cái gì?!

Tôi cúi đầu nhìn, quả nhiên, vì trong nhà ấm áp, mặc rất ít, cúc áo cũng khá lỏng, vì vậy vừa cúi người, liền bị Trang Hôn Hiểu nhìn thấy hết rồi!

Bi thảm hơn nữa, anh còn nhướng mày, cười như không mà nói: “32A? Anh may rồi.”

Tôi đảo mắt, giơ tay đến phần bụng dưới của anh, nhẹ nhàng nắm……

“Đường kính 2cm? Em may rồi.”

Sau đó nhân lúc Trang Hôn Hiểu mắt chữ O mồm chữ A, nhanh chóng đoạt chìa khoá, quay người phóng khoáng bước vào bếp, hát khẽ, rửa bát.

Muốn đấu với mình, bản nữ hiệp chưa từng ăn qua thịt heo, cũng chưa từng nhìn qua con heo nhỏ ba chân bốn cẳng chạy ?

Nhưng mình đã thắng hoàn toàn.

Ngày thứ hai sau khi dậy khỏi giường, đang ngáp, lại kinh ngạc thấy bóng dáng quen thuộc bên bàn ăn……. Là ai thì không cần nói nữa.

“Anh hai, rốt cuộc anh đánh bao nhiêu chùm chìa khóa?” Tôi bước tới trước mặt anh chất vấn.

“Chỉ 10 chùm thôi.” Anh dù bận tối mắt mà vẫn thong thả nói

10 chùm?!

Khóe miệng tôi bắt đầu run rẩy: “Mau đưa tất cả chùm chìa khóa ra đây.”

“Vì sao?” Trang Hôn Hiểu thong thả ung dung hỏi.

Tôi khóc cười không nổi: “Lẽ nào anh có thể chịu đựng được một người ngoài tùy tiện vào nhà anh, khám phá sự riêng tư của anh? Thế thì em cũng không mong như vậy!”

Anh nhún nhún vai: “Anh không phải không muốn, anh đã đặt chìa khóa chìa khóa của nhà anh vào trong túi em rồi, hoan nghênh vào bất cứ lúc nào.”

Tôi chỉ cảm thấy huyện thái dương đột nhiên đập, xém chút thổ huyết, nhưng Trang Hôn Hiểu vẫn chưa xong: “Ngoài ra, anh không cảm thấy đối với em, anh không phải “người ngoài”.”

Tôi day thái dương, yếu ớt hỏi: “Vậy anh nói chúng ta là quan hệ gì?”

Trang Hôn Hiểu xoa xoa cằm, chầm chậm nói: “Để anh nghĩ, chúng ta ngủ cũng ngủ rồi, hôn cũng hôn rồi, ngực của em cũng bị anh thấy rồi, phần quan trọng nhất của anh cũng bị em sờ rồi…… Em cảm thấy, nói ra sẽ có người tin anh chỉ là người ngoài của em không?”

Tôi chớp hai mắt: “Anh sẽ không nói ra chứ?”

Anh cong khóe miệng: “Em cho rằng anh không dám?”
Tôi hít hơi lạnh, nếu tôi gật đầu, không biết anh có thể làm ra chuyện gì. Nhưng nếu tôi lắc đầu, thì chẳng có dũng khí gì.

Đang tiến thoái lưỡng nan, chuông cửa kêu lên.

Mắt Trang Hôn Hiểu lóe sáng, lạnh nhạt cười: “Đúng lúc em xem anh dám hay không nhé.”

Nói liền đi mở cửa, tôi lập tức hoảng hồn, bước lên trước kéo áo anh, nhưng sức anh mạnh hơn, tôi lại bị anh kéo đi.

“Đừng!” Trong lúc tôi hét to đinh tai nhức óc, cửa mở.

Chí Chí đứng trước cửa, kéo vali hành lý, vẻ mặt nghi hoặc: “Hai người, rốt cuộc ai cưỡng hiếp ai?”

“A?”

“Rõ ràng nghe thấy tiếng kêu của nữ, mở cửa ra nhìn, lại là nam bị nữ lôi áo, thật không hiểu,” Chí Chí lắc lắc đầu, đột nhiên chỉ Trang Hôn Hiểu hỏi: “Đúng rồi, anh ta là ai.”

“Người đi đường và láng giềng.” Tôi cướp lời Trang Hôn Hiểu

Chí Chí tỉnh ngộ: “À, chính là tên nhóc cậu chăm sóc.” Sau đó, cô ấy giơ tay ra véo véo mặt Trang Hôn Hiểu: “Nói cho chị biết, mấy tuổi rồi?”

Trang Hôn Hiểu bình tĩnh trả lời: “27.”

Chí Chí ngẩn mất 3 giây, đột nhiền cười vỗ vỗ mặt anh: “Tên nhóc này, rất hài hước.” Sau đó kéo hành lý vào phòng ngủ của tôi: “Thảo Nhĩ, mình mệt rồi, mượn giường cậu ngủ trước nhé, khi nào ăn cơm gọi mình.”

Để lại Trang Hôn Hiểu với sắc mặt u ám, còn có tôi nén sự vui vẻ trên đau khổ của người khác thành nội thương.

Chương 20: Anh ấy nói, anh đã bị em sờ rồi 2

Đợi Chí Chí tỉnh, tôi bắt đầu hỏi hành tung 1 tháng nay của cô ấy, mới biết hóa ra cô ấy đi Hải Nam nghỉ đông.

Thật biết hưởng thụ mà.

“Hoa Thành gây phiền phức cho cậu không?” Chí Chí hỏi.

“Cũng được, mời mình ăn bữa cơm, nhân tiện gây tổn hại hàng nghìn tế bào bạch cầu của mình.”Ngoài ra, còn hồ đồ bị người ta hôn nữa, cho tới hôm nay vẫn chưa rõ là lãi hay lỗ.

“Mời cậu ăn cơm? Anh ta nói gì với cậu?”

Tôi “A” một tiếng: “Đúng rồi, anh ta nói muốn đợi cậu về, nghe khẩu khí dường như muốn ba ba trong bể.”

Chí Chí lạnh nhìn tôi: “Cậu nói mình là ba ba?”

Tôi xua xua tay: “Bị anh ta bắt được thì đương nhiên là ba ba rồi, đúng rồi, Hoa Thành biết tin cậu trở về chưa?”

“Anh ta chẳng phải thần tiên, hơn nữa, cũng chỉ là nói mà thôi, đừng để ý anh ta.”

Đang nói, điện thoại Chí Chí reo, cô nhận, nghe vài câu, mặt lập tức biến sắc.

“Sao thế?” Tôi vội hỏi

Cô cầm áo khoác, rời phòng, để lại câu nói hổn hển: “Tên khốn đó đi tìm cha mình rồi.”

Tôi trợn mắt, việc này làm lớn rồi.

Không thể không bái phục dũng khí to lớn và bản lĩnh thần thông của Hoa Thành, Chí Chí vừa về đã bị điện thoại gọi tới, còn có gan tới chỗ cha Chí Chí. Sớm nói qua, cha Chí Chí là chủ võ quán, đao, súng, kiếm, côn, roi, giản, chùy, rìu, 18 vũ khí, đều tinh thông. Hành hiệp trượng nghĩa vì người, chân thực nhiệt tình, lo lắng chuyện công bằng cho mọi người. Dạy dỗ đệ tử, năng lực ai ai cũng xuất chúng. Hoa Thành cho dù có lợi hại mấy, đi như vậy cũng là dê vào miệng hổ, tai vạ khó tránh.

Tới võ quán, Chí Chí hỏi rõ tình hình, được biết Hoa Thành và cha cô đang ngồi trong phòng nói chuyện, lập tức chạy vào trong. Tôi ước đoán, cụ ông

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT