|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
lúc lâu sau, cuối cùng mới tin, liền thả tay, lạnh nhạt nói: “Nói như thế, mẹ kế vì trốn anh ta mới tới nhà em nằm ỳ không đi hả?”
Tuy lời nói khó nghe, nhưng về cơ bản thì phù hợp với thực tế, tôi gật gật đầu.
Trang Hôn Hiểu đột nhiên vuốt vuốt tóc tôi, cười: “Vừa nãy tuy là hiểu lầm, nhưng cũng coi như đưa em cảnh cáo, sau này nhất định đừng để xảy ra lần thứ 2 nữa… Tuy nhiên, anh rất thích cách trừng phạt này.”
“Anh dựa vào cái gì mà trừng phạt em?” Tôi trợn mắt nhìn anh: “Chúng ta có quan hệ gì?”
Trang Hôn Hiểu nâng cằm tôi lên: “Cần anh thực hiện lại việc vừa rồi để khẳng định quan hệ của chúng ta không?”
“Em đang nghiêm túc đấy,” Tôi nhìn thẳng anh, lặp lại câu hỏi: “ Chúng ta … bây giờ tới bước nào rồi?”
Hỏi xong, tim nhảy loạn lên, tình huống sống chung với Trang Hôn Hiểu vô cùng khác thường rồi, trong phút hồ đồ liền thành như ngày hôm nay, nhưng nghĩ kĩ, danh phận hai người đều không xác định, cái gọi là danh bất chính, ngôn không thuận, hôn cũng hôn vụng hôn trộm. Không lẽ anh ấy chỉ coi tôi là bạn cùng giường tương lai?
Trang Hôn Hiểu không chọc ghẹo nữa, ánh mắt sáng như sao nhìn tôi, nói từng từ từng câu: “Em, Chúc Thảo Nhĩ, bây giờ là bạn gái anh, không lâu sau chính là vợ anh, tương lai là mẹ của các con anh.”
Tôi giơ tay ra véo véo má anh: “Thế sự khó lường.” sau đó vội vàng mở cửa ôm thùng rượu lạnh chạy ra.
Trong lòng lại là niềm vui không diễn tả được.
Trở về nhà, Chí Chí đang ngồi trên ghế sô fa xem tạp chí, thấy mặt tôi có vẻ sung sướng thầm, liền đi thẳng vào vấn đề: “Bị tiểu tử đó kéo vào nhà hôn rồi hả?”
“Sao cậu biết” Tôi ngạc nhiên, lẽ nào cô ấy là mắt thấu kính?
“Môi sưng phồng lên như lạp sườn.” Chí Chí cúi đầu tiếp tục xem tạp chí: “Không ngờ tiểu tử đó là dạng hoang dã.”
Tôi sờ sờ môi, cười hi hi hai tiếng, lấy thùng rượu lạnh ra trước mặt cô ấy: “Hoa Thành đưa cậu nè.”
“Mình không thèm.” Chí Chí chả thèm nhìn lấy một cái.
“Vậy thì cho mình.”
“Đây là việc giữa mình và Hoa Thành, không liên quan tới cậu.” Cô ấy ào ào lật qua trang quảng cáo.
Tôi đột nhiên nhớ ra, hỏi: “Đúng rồi, cậu từng khóc trước mặt Hoa Thành chưa?”
“Sao có thể?” Cô nhíu mày.
“Mình cũng nghĩ như vậy?” Tôi lấy tay chọc chọc cô ấy: “Ây, nói như vậy, cả đời này cậu chưa từng khóc qua à?”
Chí Chí ngẩng đầu, nhìn phía trước, lục lại ký ức, trong mắt lóe lên tia ngơ ngẩn, nhưng rất nhanh sau đó liền biến mất.
“Quên rồi.” cô ấy nó như vậy.
Tôi lặng lẽ.
Hóa ra, cô ấy thực sự đã từng khóc.
Chương 31: Âm mưu của anh ấy 1
Gần đây, tôi luôn cảm thấy Trang Hôn Hiểu có chút kỳ lạ.
Điểm đầu tiên, anh ấy không còn tranh cãi với Chí Chí nữa.
Khi ăn cơm liền ngoan ngoãn ăn, không tranh thức ăn, không nói những lời bất nhã, cũng không phản kích sự cười nhạo của Chí Chí. Khi xem ti vi liền ngoan ngoãn xem, chủ động đưa điều khiển cho Chí Chí, không châm chọc bộ phim truyền hình cô ấy thích.
Chí Chí lén khẳng định: “Tiểu tử này hoặc yêu mình, hoặc đã xem băng ghi hình mình thi đấu võ.”
Còn một điểm nữa … cuộc điện thoại thần bí.
Hôm đó máu huyết dâng trào, tôi cảm thấy luôn bị Trang Hôn Hiểu phá cửa vào thật không công bằng, liền cầm chìa khóa nhẹ nhàng mở cửa nhà anh, định dọa một trận.
Lúc đó anh đứng trước cửa sổ, đang quay lưng nói chuyện điện thoại, chỉ nghe thấy anh ấy nói: “Được, tới lúc đó sau khi tôi điều động người thì gọi điện thông báo anh… tôi sẽ để cửa mở cho anh…”
Tôi rón ra rón rén bước tới sau Trang Hôn Hiểu, đập mạnh anh một cái. Trang Hôn Hiểu bị dọa giật nảy mình, quay đầu phát hiện là tôi, lập tức cụp máy.
Thấy tình hình này, tôi bắt đầu nghi ngờ: “Nói chuyện điện thoại với ai mà thần bí vậy.”
Anh giương mắt: “Phụ nữ.”
“A, hóa ra là phụ nữ.” Tôi gật gật đầu: “Xem ra hôm nay em có thể nấu bớt đi một suất cơm rồi.”
Nhưng dọa không được Trang Hôn Hiểu, anh xoa xoa cằm, dửng dưng nói: “Không sao, cùng lắm nửa đêm lôi người nào đó ra ăn.”
Được, coi như anh thắng.
Tôi truy vấn: “Rốt cuộc là ai?”
“Một người bạn.”
“Bạn?” Tôi bán tín bán nghi, nhưng chẳng hỏi được cái gì, cũng bỏ qua.
Bận chuyện Chí Chí, tôi liền quên luôn nhân vật nguy hiểm quan trọng… Liễu Bán Hạ.
Nhưng không sao, vì anh ta … tìm tới cửa rồi.
“Anh đang ở dưới lầu nhà tôi? Bây giờ?!” Tôi hét to.
“Đúng, tôi nghĩ quý nhân Chúc tiểu thư bận việc, quên chuyện đồng ý với tôi, liền muốn tới nhắc nhở cô, bây giờ tôi lên đây.” Thái độ Liễu Bán Hạ đầu kia điện thoại lịch sự, giọng nói ôn hòa, nhưng tôi lại nghe ra được sự uy hiếp.
“Đừng đừng đừng! Tôi lập tức đi tìm Mộ Nhị nói chuyện, anh nhất định đừng lên!” Tôi vội vàng chặn đứng, bây giờ không thể để Chí Chí biết việc này.
“Vậy, phiền Chúc tiểu thư.” Liễu Bán Hạ mưu kế đã đạt được, mặt mày tự nhiên rạng rõ.
“Không! Khách! Khí!” Tôi ra sức dập điện thoại.
Đây là người gì không biết!
Không còn cách nào, vẫn phải đi, nếu không Liễu Bán Hạ giở lại mánh cũ, tôi bị dọa cho không chịu được mất.
Nghĩ kĩ, trong võ quán không tiện nói chuyện, không bằng gọi Mộ Nhị ra ngoài nói chuyện.
Hạ quyết tâm, lập tức liên lạc với Mộ Nhị, nghe giọng anh ấy hình như tâm trạng buồn phiền, nhưng vẫn đồng ý, liền hẹn ra lô ktv gần nhà.
Vừa muốn ra khỏi cửa, Trang Hôn Hiểu bước vào, trong tay cầm hai tấm vé xem phim, lắc lư trước mặt tôi: “Này, ngôi sao nam mà em muốn tình một đêm nhất diễn đây, chờ chút đi xem nhé.”
“Không được, em có việc phải ra ngoài.” Tôi xua xua tay: “Ây, không bằng kêu Chí Chí đi cùng anh, gần đây hai người chẳng phải đối xử với nhau rất tốt ư?”
“Mẹ kế đi rồi thì chẳng còn vui nữa.”
“Cái gì?” Tôi chưa nghe rõ.
“Không có gì.” Trang Hôn Hiểu thu lại tấm vé xem phim, cười với hàm ý sâu xa: “Anh có thể ở lại nhà xem người thật diễn.”
“Người thật diễn? Tiết mục gì?”
“Gạt bỏ chướng ngại vật.”
“Tên gì lạ vậy?” Tôi lắc lắc đầu: “Kệ anh, em ra ngoài trước.”
“Khi nào em về?” Anh hỏi.
“Ít nhất cũng phải 2, 3 tiếng nữa.”
Nói xong, tôi đến thẳng chỗ hẹn, bước vào lô ghế, phát hiện Mộ Nhị đã đợi ở đó.
“Thảo Nhĩ, sốt ruột tìm anh có việc gì?”
Tôi quan sát Mộ Nhị, mấy ngày không gặp, dường như gầy đi nhiều, quả thật là tình yêu nghiệt ngã, không ai không khổ.
Có lẽ đi thẳng vào vấn đề vậy, tôi thanh lọc cổ họng, dè dặt nói: “Mộ Nhị, thực ra, là Liễu Bán Hạ nhờ em tới tìm anh.”
Nghe tới cái tên này, Mộ Nhị toàn thân chấn động, lúc sau, anh thở dài,nhưng vẫn không nói gì.
Chương 32: Âm mưu của anh ấy 2
“Em cũng đã biết chuyện của hai người.” Tôi không ngừng tìm kiếm chọn lọc từ ngữ: “Anh trốn tránh như vậy cũng không giải quyết được, không bằng gặp anh ấy một lần, nói rõ sự việc có được không?”
“Anh …… không thể gặp anh ấy.” Mộ Nhị thất vọng nói: “Anh sợ anh không thể khống chế được bản thân.”
“Là bởi vì ánh mắt quyến rũ của Liễu Bán Hạ à? Uhm, chiêu này của anh ta thực sự khó kháng lại. Có điều dù sao anh cũng luyện tập qua, có thể xuyên thủng mắt anh ta.” Tôi giơ hai ngón tay ra làm mẫu cho anh ấy: “Như thế này, thế này.”
“Không phải nguyên nhân đó,” Mộ Nhị nhẹ nhàng chặn tay tôi, trên mặt có chút mù mờ: “Trước đây, trong lòng anh chỉ có luyện võ, căn bản chưa từng nghĩ bản thân có thể…… có tình cảm với người khác.”
Tôi gật đầu, trước đây tôi vẫn cho rằng anh ấy là Trương Tam Phong tái thế.
“nhưng trong hội thi võ 3 tháng trước, anh gặp anh ấy.” Mộ Nhị hồi tưởng lại: “Anh ấy là người tài trợ trận đấu đó, bắt đầu chỉ nói hai câu, chẳng để ý gì, nhưng dần dần, tất cả đều khác, anh không biết xảy ra như thế nào nữa…… anh thực sự không biết.”
Mộ Nhị cúi đầu, lông mi che hết mắt anh …… trong đó chứa đựng đầy tình cảm phức tạp.
Đột nhiên, cửa mở, một giọng nói chầm chậm vang lên: “Bắt đầu từ lúc chúng ta gặp nhau trên hành lang.”
Tôi thất kinh, nhìn theo hướng giọng nói, phát hiện ra người tới là …… Liễu Bán Hạ!
Anh ta theo dõi tôi?!
Liễu Bán Hạ từng bước đi về phía Mộ Nhị, giọng nói rất dịu dàng, giống như cơn gió mùa hè: “Khi đó là chạng vạng, cậu mặc trang phục luyện võ màu trắng, rất rộng, bị gió thổi tung bay. Toàn bộ con người cậu, căn bản không giống người trên trần thế…..” anh ta bước tới bên cạnh Mộ Nhị, dừng lại, nhìn sâu thẳm: “Giây phút đó, cả đời tôi đều nhớ tới.”
Hai người đối diện, như keo như sơn.
Tôi không thể ngồi tiếp, ho nhẹ một cái, muốn thu hút sự chú ý của bọn họ: “Khụ khụ khụ, cái đó……”
Lời vừa tới đầu lưỡi, Liễu Bán Hạ liền “quan tâm” hỏi: “Chúc tiểu thư, xem ra cô bị cảm rồi, nhanh đi bệnh viện kiểm tra đi, đừng kéo dài bệnh tình, được rồi, đi cẩn thận không tiễn.”
Tôi còn chưa rõ việc gì, liền bị đẩy ra ngoài cửa lô ghế.
Nhìn cửa đóng kín, tôi cắn răng nghiến lợi, tên Liễu Bán Hạ này, lại qua cầu rút ván với tôi, chẳng có đạo đức gì.
Sớm biết thế đã đi xem phim với Trang Hôn Hiểu rồi, tôi thở phì phì đi về nhà, nhưng khi đi qua nhà Trang Hôn Hiểu liền bị anh ấy kéo vào.
“Chẳng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




