|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
phải em nói ít nhất phải 2, 3 tiếng đồng hồ mới về à?” Anh nhíu mày.
Tôi phẩy phẩy tay: “Tình huống thay đổi, bỏ đi, không nói nữa, em về nấu cơm…… anh làm gì mà kéo em?”
Trang Hôn Hiểu vẫn không lơi tay: “Không bằng hôm nay chúng ta ra ngoài ăn cơm đi.”
“Được, em đi gọi Chí Chí.”
“Không, chỉ hai chúng ta.”
Nhìn
anh ấy kiên trì như vậy, trong lòng tôi sinh nghe, liền nói: “Vậy em đi thay quần áo trước.”
“Không cần phiền thế.” Anh từ đầu tới cuối đều ngăn tôi về nhà: “Như thế này là được rồi, chúng ta đi thôi.”
Tôi càng nghĩ càng không thoải mái, nhân lúc anh ấy không đề phòng, tông cửa xông ra.
Trở về nhà, phát hiện cửa không đóng, vừa vào nhìn, trong phòng tắm có tiếng nước, xem ra là Chí Chí đang tắm, những thứ khác vẫn vậy, quả tình không hiểu Trang Hôn Hiểu đang giấu diếm cái gì.
Trang Hôn Hiểu cũng đuổi tới, tôi chất vấn: “Rốt cuộc anh định làm gì?”
Anh đang nghĩ nói gì, nhưng tiếng nước trong phòng tắm dừng lại, có thể là sợ Chí Chí nghe thấy, liền kéo tôi vào trong phòng ngủ, đóng cửa lại.
“Anh làm cái trò gì đấy?” Tôi hỏi.
“Xem người thật diễn.” anh cong khóe miệng: “Gạt bỏ chướng ngại vật.”
Người thật diễn? Gạt bỏ chướng ngại vật? Chí Chí?
Ánh điện xẹt qua, tôi tỉnh ngộ, đối với Trang Hôn Hiểu mà nói Chí Chí là chướng ngại vật, vậy gạt bỏ chướng ngại vật kia, chẳng phải chỉ Hoa Thành?!
Hóa ra cuộc điện thoại hôm đó là gọi Hoa Thành, khó mà tưởng tượng, hai người họ lại liên thủ hợp tác, cấu kết với nhau.
Chương 33: Âm mưu của anh ấy 3
Điều này cũng lý giải nguyên nhân vì sao hôm nay anh ấy phải cố gắng kéo tôi đi.
“Chẳng trách mấy ngày này anh ngoan thế, đánh không mở miệng, chửi không đánh trả, hóa ra có âm mưu khác!” Tôi thấp giọng cảnh cáo: “Anh đừng có đùa với lửa, cẩn thận Chí Chí lột da anh.”
Trang Hôn Hiểu áp tai lên cửa, nhướng mày: “Chỉ sợ cô ấy không có cơ hội này.”
Quả nhiên, trong phòng khách vang lên giọng Chí Chí: “Anh đến làm gì?!”
“Tới đón em về.” Không cần nói, đương nhiên là Hoa Thành.
“Nực cười, tôi về nhà mình hay không có liên quan gì tới anh?”
“Không phải về nhà em, mà về nhà anh.”
“Nhà anh? Dựa vào cái gì mà tới nhà anh?”
“Sao, lên giường rồi liền giở mặt ăn quỵt hả?”
“Đàn ông các anh chẳng phải cũng thường dùng chiêu này?”
“Anh chưa từng dùng.”
Hai người liền bước vào phòng ngủ, Trang Hôn Hiểu vội kéo tôi trốn vào trong tủ quần áo.
Nhìn qua khe hở của tủ, tôi thấy trên người Chí Chí chỉ quấn một cái khăn tắm, tóc ướt đẫm, nước chảy xuống mái tóc vừa dài vừa xoăn của cô, có cảm giác mê hoặc.
Cô ngồi trước bàn trang điểm, nhìn Hoa Thành trong gương nói: “Chuyện hôm đó hoàn toàn là hiểu lầm, tôi lên giường với anh chỉ vì muốn thoát khỏi anh, tôi cho rằng làm như vậy anh sẽ không tới làm phiền tôi nữa.”
“Không cần biết nguyên nhân gì, kết quả mới là quan trọng, chẳng phải ư?” Hoa Thành bước tới đằng sau Chí Chí, nắm một lọn tóc của cô, đặt lên mũi hít nhẹ: “Kết quả chính là, quan hệ của chúng ta tiến thêm một bước.”
Chí Chí không chịu được, phẩy tay anh ta ra: “Xin anh! Chúng ta đều là nam nữ trưởng thành, bây giờ cũng chẳng phải thời đại phong kiến, lên giường 1, 2 lần coi là cái gì?”
Nghe xong, mặt Hoa Thành xuất hiện tầng sương lạnh: “Lên giường 1, 2 lần coi là cái gì á? Em thực sự nghĩ như vậy?”
Chí Chí bướng bỉnh gật đầu: “Không sai, em chính là nghĩ như vậy.”
Giọng nói chưa dứt, Hoa Thành liền ôm lấy Chí Chí, vứt lên giường, sau đó không đợi cô ấy hoàn hồn, liền nhanh chóng phủ phục lên. Chí Chí đương nhiên sẽ không để người ta ức hiếp, lập tức phản kháng.
Hoa Thành, adrenalin chậm bài tiết chút à.
Tôi định chuẩn bị mở tủ quần áo bước ra ngăn cản, đằng sau liền xuất hiện đôi tay giơ ra, kéo tôi trở lại.
Trang Hôn Hiểu bịt chặt miệng tôi, ghé sát tai tôi thì thầm: “Em muốn bọn họ lúng túng chết mất à?”
Lúng túng chết còn hơn nhìn Chí Chí bị cường bạo!
Tôi ra sức vùng vẫy, nhưng sức Trang Hôn Hiểu mạnh quá, thít tới nỗi suýt chút gãy xương, phí lực, cuối cùng tôi tìm đúng thời cơ,dùng tay chọc đằng sau một cái thật mạnh. Chỉ nghe thấy anh rên thầm một tiếng, buông lỏng giam cầm tôi.
Tôi đang muốn mở cửa tủ mở miệng hét to dừng tay, nhưng thấy tình cảnh trong khe, lại nuốt lời nói xuống.
Muộn rồi.
Vận động pit tông ….. đã …… bắt đầu rồi
Chương 34: Anh ấy và tôi xem người thật diễn 1
Tôi cuộn tròn trong đống to quần áo, đầu như bị nổ, ngơ ngẩn nghe sự tương hỗ…… của Chí Chí và Hoa Thành.
“Biến thái! Anh ra đi! Ra đi!” Cũng là nói, đã …. vào trong rồi.
“Khi làm việc này, dùng miệng nói chính là giết chết phong cảnh.” Hoa Thành nói xong liền phong kín miệng Chí Chí, bởi vì Chí Chí chỉ có thể phát ra âm thanh ư ư .
“A!” Hoa Thành đột nhiên thấp giọng kêu lên một tiếng.
Sao vậy? Sao rồi? Tôi vội vàng dựng đứng tai.
Tiểu Hoa nhà anh ta bị gãy rồi, trẹo bị thương rồi, thể xương xốp gãy rồi?
“Bỏ miệng anh ra, không em gắn đứt lưỡi anh!” Chí Chí lại nói chuyện rồi, xem ra vừa nãy cắn là môi.
“Lẽ nào em không biết phản kháng như vậy càng thu hút “hứng tình” của đàn ông?” trong giọng Hoa Thành hàm ý cười.
“Chẳng trách anh muốn em thưởng thức?” Chí Chí cắn răng nói.
“Thực ra, em cũng rất thích…… chẳng phải ư?” Hoa Thành nói nhỏ, giọng nói cuốn hút, hơn nữa…… còn quyến rũ nữa, khiến tôi đỏ mặt tía tai.
Chí Chí thốt ra một câu từ kẽ răng: “Anh, đúng, là , cặn bã!”
Hoa Thành không để ý, chỉ nói khẽ: “Còn em, lại là người phụ nữ của kẻ cặn bã.”
Anh dùng lực, chỉ còn nghe thấy tiếng kêu khẽ của Chí Chí……
Sau đó thế giới yên tĩnh…. Từ ý nghĩa nào đó mà nói.
Bởi vì, hai người tuy dừng cãi nhau, nhưng đổi thành dùng từ ngữ khí và từ tượng thanh cấu thành đối thoại rất đặc biệt.
Ví dụ như Chí Chí cắn chặt môi, nói: “A… ư…ư….ư…a….”
Hoa Thành liền đáp lại: “xi xi ….ư …. ua…. Xi xi….. âu
Điều vui mừng duy nhất là hai người bọn họ không biểu đạt tình cảm tới nỗi thốt ra từ tiếng anh: R……o……o……m *( phát âm theo tiếng anh sẽ là a … âu … âu .. ưm!)
Nếu không chắc tôi sẽ xuất huyết mạch máu não.
Thực ra, chỉ cần nghe kĩ một chút, tần suất Hoa Thành sử dụng dường như…… chín nông một sâu.
Quả là nhân tài.
Đang hết sức chăm tâm vào hai người trên giường, tiếng thở đằng sau thô ráp, tôi chầm chậm quay đầu, thấy sự hắc ám, ánh mắt Trang Hôn Hiểu trở nên xanh mờ mờ, nhìn tôi chăm chú.
Ánh mắt đó, giống như con sói bụng đói cồn cào, hận không nhào lên ăn tươi nuốt sống tôi.
Xong rồi, chất adrenalin cũng bắt đầu tiết ra.
Tai trái nghe sự tương hỗ cảm xúc mãnh liệt của hai người trên giường, tai phải nghe sự ham muốn bị kìm nén của Trang Hôn Hiểu, tôi khóc không ra nước mắt, hận không thể trực tiếp đập đầu vào tường.
Sau khi ôm đầu giả vờ ngủ một tiếng, cuối cùng đợi xong hai người trên giường kết thúc vận động.
“Anh có thể đi rồi.” Chí Chí hồi phục trạng thái bình thường.
“Không phải anh, là chúng ta.” Hoa Thành mặc quần áo, vì tôi nghe thấy tiếng cài thắt lưng.
“Em sẽ không đi với anh.”
“Vậy được, chúng ta tiếp tục, tới khi bạn thân em về nhà mới thôi, để cô ấy xem xem thế nào?” Hoa Thành nói xong, liền bắt đầu tháo thắt lưng.
Khóe miệng tôi cứng lại, hà tất đợi, tôi đã xem xong rồi, toàn bộ sự tuyệt vời đều chưa bỏ qua.
“Anh đừng có làm xằng.” Chí Chí có phần kinh hãi.
“Vậy chúng ta đợi ở đây, hay về nhà?” Trong lời nói của Hoa Thành bao hàm sự uy hiếp.
Hai người giằng co.
Một lúc lâu sau, Chí Chí tức giận nói: “Được, em đi!”
Sau đó hai người mặc quần áo, rời đi.
Chương 35: Anh ấy và tôi xem người thật diễn 2
Đợi bọn họ rời đi, chúng tôi liền ra khỏi ngay lập tức, loạng choạng ngồi xuống giường, lau mồ hôi.
Đột nhiên ý thức được bản thân đang ngồi trên “chiến trường” của hai người, khói thuốc súng còn chưa tan, lập tức nhảy lên, vỗ ngực cho đỡ sợ.
Một loạt sự kiện liên tiếp khiến trong lòng tôi bốc hỏa, chặn Trang Hôn Hiểu đang định ra khỏi phòng ngủ lại, ra sức cấu cánh tay anh, oán trách nói: “Đều do anh gây ra! Sau này làm sao em đối mặt với hai người họ đây!”
Cấu, cấu, đột nhiên cảm thấy có chút gì bất ổn. Ngẩng đầu, phát hiện Trang Hôn Hiểu đang nhìn tôi, ánh mắt tuy không xanh mờ mờ nhưng đáy mắt vẫn ẩn giấu hai đám lửa rừng rực.
“Chúc Thảo Nhĩ, anh nghe liên tiếp cảnh người thật diễn tình dục 1 tiếng đồng hồ…. bất cứ lúc nào cũng có thể làm cái gì với em.” Mặt anh vô cảm: “Vì vậy, tốt nhất đừng đụng vào anh.”
Tôi hãi, lập tức cách xa anh ấy 3 tấc, nuốt nước bọt, dè dặt hỏi: “Có cần em đi mua cao quy linh cho anh…. tiêu tiêu hỏa không?”
Anh lắc lắc đầu, sau đó… đi ra đầu cũng không ngoái lại.
Trong đầu tôi đợt nhiên hiện ra câu thành ngữ: họa do mình tự gây ra sẽ chạy không thoát.
Cho dù thế nào, mục đích của Trang Hôn Hiểu cũng đạt được rồi.
Chí Chí rời đi.
Sau đó tôi gọi vào di động cho Chí Chí, nhưng đều ở trạng thái tắt máy, đang không biết làm thế nào, Hoa Thành chủ động liên lạc với tôi, nói anh ấy và Chí Chí đang hưởng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




