|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
luôn nghe lời người ngoài, nhất là con gái. Quang Dương à, có ngày anh sẽ chết vì con gái đó!” – Quang Nhân giễu.
“Thôi đi, Quang Nhân!” – Quang Dương gắt gỏng.
“Được rồi em đi đây, không tranh cãi với anh nữa.” – Quang Nhân đội nón bảo hộ, leo lên xe môtô rồi nhìn qua Lệ Chi – “Đừng có ngớ ngẩn khi qua đường nữa nhé!”
Dứt lời, Quang Nhân lái xe đi. Quang Dương nhìn theo lắc đầu chán nản:
“Thằng em cứng đầu.” – Bấy giờ, anh mới quay sang Lệ Chi hỏi thăm – “Cô thế nào rồi? Quang Nhân mỗi lần lái xe môtô thì ai cũng phải khiếp sợ, nếu có gì mong cô bỏ qua.”
“Đó là lỗi của tôi không phải lỗi của anh ấy. Với lại tôi không bị thương gì cả.” – Cô gái họ Diệp cười mặc dù đầu gối rất đau.
Chương 10
Chợt:
“Diệp Lệ Chi, cô không sao chứ?”
Lệ Chi quay lại thấy Kỳ Phong và Hoàng Cường chạy đến, vẻ mặt của họ rất lo lắng.
“Tôi không sao, hai anh yên tâm.”
“Đầu gối cô chảy máu thế kia mà bảo không sao ư?” – Hoàng Cường nhìn thấy vết thương của Lệ Chi.
Kỳ Phong toan cúi xuống xem thì Quang Dương đã cúi người xuống trước, anh rút trong áo ra chiếc khăn, chấm nhẹ vào vết thương rướm máu của cô gái.
“Ui!” – Lệ Chi nhăn mặt rồi đưa mắt nhìn Quang Dương đang chăm sóc đôi chân cho mình – “Anh không cần phải làm thế đâu.”
“Cô đừng ngại, cũng do em trai tôi nên cô mới bị thương vì thế hãy cho tôi làm chuyện này.” – Quang Dương bảo nhẹ nhàng.
Lệ Chi không biết nói gì nên gật đầu đồng ý. Đối diện, Kỳ Phong đứng nhìn cử chỉ dịu dàng của anh chàng nhà giàu dành cho cô gái họ Diệp trong sự im lặng.
Khi vết thương đã bớt chảy máu, Quang Dương đứng dậy:
“Xem như tạm ổn, nhưng cô cần đi bệnh viện để khám cho chắc ăn. Tiếc là tôi có việc không thể đưa cô đi được.”
“Không sao, anh làm thế này là được rồi, anh cứ đi giải quyết công việc của mình.” – Lệ Chi ngó sang chiếc khăn dính máu trên tay Quang Dương – “Hay là anh để tôi giặt sạch khăn rồi mang trả cho anh.”
“Được, nếu cô muốn!” – Quang Dương đưa khăn cho cô gái, xong trở lại xe.
Trước khi mở cửa bước vào anh chợt quay qua:
“À, nếu có thể cô cứ giữ chiếc khăn ấy xem như là món quà kỷ niệm. Mong một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp lại nhau.”
Anh chàng nhà giàu chẳng để Lệ Chi nói thêm câu nào đã lái xe chạy đi.
Hoàng Cường dõi mắt theo hỏi:
“Chẳng biết ai mà lại lịch thiệp thế nhỉ?” – Anh đưa mắt sang Lệ Chi – “Cô may mắn gặp một người tốt bụng đấy. Vừa đẹp trai vừa tốt bụng, hiếm có thật!”
Một lần nữa, Hoàng Cường lại “ngây thơ” tạo ra “mũi tên ngầm” bắn trúng người Lâm Kỳ Phong. Nhưng xem ra, lần này mũi tên khá to đây. Có lẽ là do cụm từ “vừa đẹp trai vừa tốt bụng” ấy mà. (^O^)
“Tôi sẽ đón xe buýt về, hai anh bảo có việc mà nên đi nhanh kẻo trễ. Đừng lo tôi có thể về đến nhà.” – Lệ Chi nhét chiếc khăn vào túi áo khoác.
“Cô nhét “cái đó” vào coi chừng dơ áo tôi đấy!” – Kỳ Phong khoanh tay, mắt lơ đễnh đâu đó, nói nhạt.
Tức thì, Hoàng Cường húc nhẹ khủy tay vào hông cậu bạn.
“Thôi được, vậy tôi sẽ cầm…” – Lệ Chi thở hắt.
Vừa đúng lúc xe buýt đến trạm, Hoàng Cường đỡ Lệ Chi lên xe. Nó cười chào anh rồi thoáng nhìn qua anh chàng họ Lâm, thấy anh vẫn không nhìn mìnhnên đành quay bước tìm chỗ ngồi thích hợp.
Xe lăn bánh chạy đi. Anh chàng tóc bạch kim quay sang Hoàng Cường:
“Chúng ta cũng đi thôi.”
Nói xong lại bỏ đi một mạch. Hoàng Cường lắc đầu theo sau.
***
Sáng hôm sau, Lệ Chi đến trường, chân bước đi khập khiễn do vết thương chiều hôm qua. Khi gửi xe xong con bé bước ra khỏi hầm giữ xe. Đúng lúc ấy, Hồ Trúc đi đến:
“Chân bồ bị thương hả?”
“Tớ đi không cẩn thận nên vấp té. Mà sao trường mình nhộn nhịp thế?” – Lệ Chi nhìn đám học sinh nhôn nhao.
“Hình như nghe nói có anh chàng giám đốc khu thương mại lớn đến thăm trường mình. Chẳng biết anh ta đẹp đến cỡ nào mà mấy nữ sinh cứ hứng chí cả lên.”
“Thế à.” – Lệ Chi nói, mắt hướng ra phía xa thấy các thầy cô đang đi với ai đó, có lẽ là anh ta chăng, xem ra họ rất vui vẻ.
Chuông vào lớp vang lên, Lệ Chi nhanh chóng bước vào.
Trưa tan học, Lệ Chi dẫn xe ra khỏi trường. Nghĩ đến việc phải đi siêu thị nấu bữa trưa cho hai anh chàng nọ nó đã thấy não lòng. Mắc nợ người khác quả nhiên là khốn khổ!
Lệ Chi leo lên xe, chợt nhìn xuống, bánh xe bị nổ lốp nằm dẹp trên mặt đường.
“Không phải chứ? Sao tự dưng lại nổ lốp thế này! Còn phải đi siêu thị và qua nhà Kỳ Phong nữa, làm sao đây? Giờ này chắc ba đứa kia về mất rồi.”
– Lệ Chi ngó dáo dác xung quanh để tìm kiếm một tia hy vọng nào đó.
“Xe bị xì lốp sao?” – Giọng một người vang lên ở phía sau.
Lệ Chi quay qua, ngạc nhiên:
“Anh là…”
***
Khi ấy ở nhà, Kỳ Phong nằm vắt trên ghế sofa than thở:
“Đói bụng quá, sao Diệp Lệ Chi vẫn chưa đến?”
“Cậu cứ từ từ mới hơn 11giờ thôi mà. Bình thường cậu đâu đói nhanh vậy?” – Hoàng Cường nhìn đồng hồ.
“Làm sao biết được, tự dưng bụng réo.”
“Dạo này cậu hay “đói bụng” nhỉ?”
Kỳ Phong nhíu mày, không hiểu ngụ ý trong câu nói của cậu bạn thân. Như biết Kỳ Phong nghĩ gì nên Hoàng Cường nói luôn:
“Ý tớ là hình như cậu “đang lớn” hay sao ấy, ăn bao nhiêu cũng không no.”
Anh chàng tóc bạch kim cười phì trước lời nói đùa đó.
“Mà nè.” – Hoàng Cường như nhớ ra điều gì – “Lát nữa Diệp Lệ Chi có đến thì cậu phải cư xử dịu dàng với cô ấy nhé. Hôm qua cô ấy bị thương, cậu không hỏi thăm đã đành còn “phán” ngay một câu vô tâm.”
Chẳng hiểu sao khi nhớ đến chuyện hôm qua anh chàng họ Lâm thấy bực bực thế nào ấy.
“Tớ hỏi han làm gì?” – Kỳ Phong thản nhiên – “Cái cô Diệp Lệ Chi đó được anh chàng nhà giàu “vừa đẹp trai vừa tốt bụng” chăm sóc vết thương rồi đâu cần gì tớ.”
“Cái cậu này…” – Hoàng Cường toan giáo huấn tiếp thì chợt nhìn qua cửa sổ thấy Lệ Chi – “Lệ Chi đến rồi! Cô ấy đi taxi chắc là chân đau.”
Nghe thế, Kỳ Phong thấy hơi chột dạ. Anh chàng bỗng nhiên nhổm dậy nhưng để tránh sự “nghi ngờ” của Hoàng Cường nên anh vẫn giữ thái độ điềm nhiên đến bên cửa giả vờ như không có chuyện gì. Đã thế, để cho chắc ăn rằng cậu bạn sẽ không “suy diễn lung tung”, Kỳ Phong còn “phán” thêm một câu:
“Giờ này mới đến, đói bụng chết đi được!”
Trước khi mở cửa, Kỳ Phong tự nhủ, sẽ đối xử dịu dàng với Lệ Chi chứ không cáu gắt nữa. Và anh còn “ngụy biện” với mình rằng: chỉ vì cô gái bị thương nên anh mới thay đổi thái độ chứ không có ý gì khác.
Kỳ Phong mở cửa ra nhưng khi thấy một cảnh tượng thì gương mặt anh chàng này đang cười hiền lành lập tức chuyển sang “mặt lạnh”, không cười nữa. Thấy Kỳ Phong đứng nhìn gì ngoài cửa với “nét mặt khác lạ” nên Hoàng Cường đến gần xem thử. Anh bạn thấy Lệ Chi nói cười vui vẻ với chàng trai đi xe hơi chiều hôm qua.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




