|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Thế là một cuộc trao đổi “âm thầm” diễn ra. Cuộc nói chuyện này mang tính chất “ngầm”.
“Anh làm gì thế? Sao lại mặc áo bồi bàn?”
“Tôi hỏi cô mới đúng. Có biết cái quán này đang ở mức 100 C không mà lại mở áo khoác?”
“Tôi biết. Tôi cũng đang lạnh muốn chết đây nè thế nhưng chiêu thức này rất lợi hại!”
“Lợi hại ư?”
“Tôi thấy trong truyện hoặc trong phim hễ muốn dụ dỗ ai thì cứ việc mở áo khoác ra như thế mới hấp dẫn.”
Lại “hấp dẫn”! Kỳ Phong bỗng nhiên ghét cay ghét đắng hai từ này. Anh bảo:
“Tôi không biết hấp dẫn hay không hấp dẫn, tôi muốn cô tìm người để hẹn hò chứ không phải muốn cô “mát mẻ” trước đám đàn ông con trai. Mặc áo khoác vào đi!”
Nghe giọng anh chàng có chút biến đổi nên Lệ Chi đành nghe theo:
“Ừ, tôi sẽ mặc lại.”
Con bé với lấy cái áo khoác lông mặc vào. Ôi, bây giờ mới thấy ấm áp. Trước khi kết thúc “vở diễn bồi bàn”, Kỳ Phong còn “đe dọa”:
“Cô mà bỏ áo khoác ra thì chết với tôi!”
“Biết rồi.”
Ở phía xa, thấy cảnh ấy, Hoàng Cường cười nhẹ.
Lúc sau, Kỳ Phong trở lại bàn, vừa ngồi xuống thì cậu bạn đã hỏi:
“Cậu đi vệ sinh lâu thế à?”
“Ừ…” – Anh chàng họ Lâm chỉ nói được một từ ấy thôi vì mới làm chuyện mờ ám.
“Khi tìm được đối tượng thì cô đứng dậy trả tiền cà phê hoặc vờ đi vệ sinh. Cô đi ngang qua người đó tiếp tục giả vờ hất đổ ly cà phê vào đối tượng hoặc khéo léo bỏ ví của mình xuống làm như vừa đánh rơi. Tiếp đến phụ thuộc vào vận may và bản thân cô có khiến cho “con cá” đó cắn câu không…”
Lệ Chi đặt mấy tờ tiền lên bàn rồi đứng dậy. Cô nàng sẽ bước ra khỏi quán cà phê nhưng nó phải tìm “con đường” đi ngang qua đối tượng đã ngắm. Lúc sắp đến gần tâm trạng Lệ Chi lại hồi hộp và mong cho sự “vô tình” này diễn ra suông sẻ.
Lệ Chi đi ngang qua, trong tích tắc, bàn tay gạt đổ ly cà phê vào người kẻ đó.
“Ối nóng quá!” – Tiếng đối tượng kêu lớn. Cũng phải, bị thế mà không la mới lạ.
Lệ Chi quay lại, lấy khăn lau lau vết cà phê trên bộ vet sang trọng.
“Xin lỗi! Tôi vô ý quá!” – Giọng cô nàng tỏ ra “hối hận”.
“Ồ, không sao.” – Kẻ đó cất giọng dịu dàng rồi bất ngờ nắm tay con bé.
Lệ Chi thoáng giật mình nhưng không sao điều đó chứng tỏ “cá” đã “cắn câu”. Nó e thẹn từ từ ngước mặt lên nhìn. Trời ơi! Lệ Chi muốn bật ngửa. Đối tượng mà con bé nhắm đến lại là một ông già lụ khụ răng rụng gần hết, ông ta còn cười móm mém với nó. Lệ Chi nhớ rõ, vào “giây phút định mệnh đầy oan nghiệt” đó, nó thấy đất trời tối sầm và ước gì có ai đấy đánh mình bất tỉnh cho rồi.
“Cô em xinh đẹp ơi đền bù cho anh nha?”
Lạy đức chúa trời, câu nói ấy khiến tai Lệ Chi ù đặc, không nghe rõ được gì. Con bé liền bật dậy lao ra khỏi quán cà phê với vẻ “hoảng loạn”.
Phía bên kia, Hoàng Cường lắc đầu:
“Xem ra Lệ Chi “nhìn lầm người” rồi! Thất bại ê chề.”
Kỳ Phong buông tiếng thở dài. Nhưng đó có phải là sự chán nản hay là một sự nhẹ nhõm khi thấy Lệ Chi thực hành thất bại?
…..
Lệ Chi đang ngồi trên băng ghế đá trong một công viên. Đến giờ con bé vẫn còn kinh hoàng, sao một người đã lớn tuổi như vậy mà còn nói năng hành động kỳ quái đến thế.
“Đây, cô uống cho đỡ sợ!”
Lệ Chi quay qua đón lấy:
“Cám ơn…”
Kỳ Phong nhìn sự thẫn thờ của cô gái:
“Cô đấy, nhìn xớn xác thế nào mà lại “chớp” ngay ông lão thế, cuối cùng bị chơi lại.”
“Đâu phải tôi xớn xác!” – Lệ Chi uống ngụm nước xong liền nói ngay – “Tại ông lão đó hình như nhuộm tóc hay sao ấy, cứ thấy một mái đầu đen mượt nên tôi ngỡ là thanh niên. Với lại ông ta mgồi một mình tôi nghĩ là dễ ra tay hơn nên mới chọn nào ngờ bị “sụp hố” nặng nề.” (>O<)
Kỳ Phonglắc đầu thở hắt. Đúng lúc, Hoàng Cường đi lại, an ủi cô gái:
“Thôi, thất bại lần này ta làm lại lần khác, còn nhiều cơ hội mà.”
Lệ Chi ủ rũ buồn bã. Khó khăn lắm mới có thể tự tin trình diễn như vậy thế mà lại vấp phải “vỏ dưa già”.
Ngồi một lúc lâu Kỳ Phong vươn vai đứng dậy:
“Sắp tối rồi cũng nên về nhà thôi. À, hôm nay cô không cần đến nhà nấu bữa tối lát nữa chúng tôi có chuyện phải đi nên ăn ở tiệm luôn.”
Lệ Chi gật đầu, mắt cứ ngứa ngứa vì đeo kính áp tròng. Con bé tạm biệt hai anh chàng rồi lẫn thẫn bước đi trong tâm trạng u ám, sầu não. Nó phải đón xe buýt về nhà. Chợt nhớ lại sự việc lúc nãy, Lệ Chi thấy nhục nhục thế nào ấy, khi đó đúng là quê thật. Ôi, ngứa mắt quá! Con bé lấy tay rờ nhẹ mắt, đeo kính áp tròng quả nhiên khó chịu. Chính vì mãi lo như vậy nên Lệ Chi không ngờ có một chiếc môtô đang lao về phía mình. Nó bất chợt quay qua, chiếc xe chạy đến với tốc độ rất nhanh và trong thoáng chốc cô gái chỉ biết đứng đó.
Két!!!!!!!!! Tiếng thắng gấp vang lên nghe như muốn xé toạc bầu không khí yên tĩnh của buổi chiều. Tuy đã kịp thời dừng lại nhưng bánh xe trước đã đụng vào chân Lệ Chi, nó ngã xuống đất. Những người đi đường dừng bước quan sát sự việc đang diễn ra. Phía bên kia Kỳ Phong và Hoàng Cường quay lại nhìn. Cả hai thấy cô bạn ngồi bệt dưới đất trước đầu một chiếc xe môtô. Hai anh chàng toan chạy đến thì vừa lúc ấy đèn xanh bật sáng thế là hàng loạt chiếc xe bắt đầu lăn bánh. Sự lưu thông tình cờ này đã ngăn cản không cho hai người đến giúp Lệ Chi.
Nói về cô gái họ Diệp, khi đã lấy lại bình tĩnh sau cú ngã, nó nhăn mặt vì đau có lẽ là bị thương rồi. Chưa kịp làm gì thì người trên xe môtô bước xuống. Đó là một người con trai. Anh chàng tháo nón bảo hộ ra cất giọng trách mắng:
“Này! Cô đi đường kiểu gì thế? Bị mù sao?”
“Xin lỗi anh… xin lỗi…”
“Còn không mau đứng dậy! Định nằm vạ đòi tiền à? Hừ, tôi biết rõ cái trò của mấy người lắm mà.”
Trước thái độ hung hãn của anh chàng này, Lệ Chi cố gắng đứng lên nhưng vết thương ở đầu gối khiến hành động đó trở nên khó khăn.
Chợt, đúng lúc ấy một chiếc xe hơi màu đen chạy đến rồi dừng lại. Cửa xe mở, một người con trai khác bước xuống, xem ra có vẻ lớn hơn người đi môtô chừng hai, ba tuổi, nhìn mặt cũng hiền hơn người nọ. Anh chàng đi xe hơi bước nhanh đến hỏi:
“Em lại gây chuyện nữa sao, Quang Nhân?”
“Quang Dương, anh lúc nào cũng chỉ biết trách mắng em nhưng lần này thì anh trách lầm em rồi!” – Quang Nhân hằn hộc.
“Được rồi, nói anh nghe Quang Nhân, em lại làm gì người ta nữa vậy?” – Quang Dương nhún nhường.
“Chính cô ta đi đường mà cứ như người mất hồn, cũng may em tránh kịp nếu không thì gây ra án mạng.” – Quang Nhân khoanh tay, nói vẻ bực bội.
“Đúng thế, tại tôi có lỗi trước.” – Lệ Chi lên tiếng vì không muốn lỗi của mình lại gán cho người khác.
“Vậy à? Anh xin lỗi em, Quang Nhân!”
“Lúc nào cũng vậy, anh luôn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




