watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 12/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7582 Lượt

nhưng trái tim nhỏ bé trong lồng ngực cô nàng này không ngừng “lượn vòng”.

Kỳ Phong chợt tỉnh khi nghe tiếng người vang lên. Anh quay qua thấy cô gái nghiêng đầu mỉm cười, bất giác trong lòng xuất hiện cảm xúc kỳ lạ. Dường như có cái gì trong người Kỳ Phong chợt dao động, giống như mặt biển đang bình yên đột ngột cơn gió nhẹ không biết từ đâu thổi đến làm mặt nước xuất hiện những đợt sóng lăn tăn.

Lệ Chi ngạc nhiên vì Kỳ Phong chẳng nói năng gì mà cứ nhìn mình.

“Anh không khỏe sao, hay có chuyện gì?”

Lại thêm một lần nữa sực tỉnh, anh chàng tóc bạch kim xoay người nơi khác bảo:

“Không có gì, chỉ đang suy nghĩ thôi…”

Làm sao không có gì được chứ? Lệ Chi nhủ thầm, chắc chắn Kỳ Phong có chuyện gì đấy nhưng cái vẻ dửng dưng đáng ghét thường ngày kia lại che giấu đi cái khác lạ đó. Đang nghĩ ngợi chợt Hoàng Cường xuất hiện, trên tay cầm mấy bộ áo váy. Vừa thấy Lệ Chi, anh cười:

“Cô đến rồi ư? Tôi có mang vài thứ cần thiết cho cô “lột xác” đây.”

“Hả?” – Lệ Chi tròn mắt.

“Thì hôm nay là ngày cô thực hành, quên rồi sao?” – Kỳ Phong nói, mắt không nhìn đối phương.

“À, tôi nhớ chứ!” – Cô nàng cận đáp nhỏ xíu.

Hoàng Cường trao đống đồ cho Lệ Chi. Nó nhìn những thứ ấy mà lòng nặng trĩu y như bị ai đó cột đá vào.

***

“Flower là quán cà phê hạng sang nằm cuối phố Hoa Đạo, chỉ có những người giàu mới vào được. Các tấm kính sáng loáng cùng những bộ bàn ghế đắt tiền, những giọt cà phê mang công thức đặc biệt mang mùi vị đậm đà trải dài trong các buổi tiệc thâu đêm suốt sáng của bọn công tử, đó là sẽ là nơi cô “thả mồi bắt cá”…”

Lời Kỳ Phong cứ văng vẳng trong đầu Lệ Chi khi nó đã đứng trước cửa quán cà phê Flower. Mặc dù có Kỳ Phong và Hoàng Cường “hộ tống” nhưng con bé vẫn thấy căng thẳng, chính xác là sợ hãi. Chỉ cần đẩy nhẹ cánh cửa này thì Lệ Chi đã bước sang một thế giới khác hoàn toàn. Thế giới mà từ trước đến giờ Lệ Chi chưa bao giờ vào. Nó sợ sẽ có những cạm bẫy không lường trước được đang chờ mình, cũng có thể chính bản thân Lệ Chi mới là con cá bị câu.

Dù vậy, Lệ Chi vẫn quyết định bước qua cánh cửa ấy, điều gì đang chờ nó chỉ có trời mới biết. Cánh cửa kính mở toang, tất cả những người trong quán cà phê quay qua nhìn, mọi công việc đang làm phải dở dang, các buổi tiệc đang vui cũng phải dừng lại. Họ chỉ đang nhìn thôi. Một cô gái mặc chiếc áo váy ngang dài gần đến đầu gối, màu trắng tinh. Những chiếc nơ ruy-băng màu đỏ nhỏ lần lượt xếp hàng dọc theo chiếc váy, từ trên xuống ngay giữa ngực áo. Phần vải ngay hông dúm lại phụ họa thêm cho nó là những đường ren mỏng vòng quanh. Tất cả được giấu sau chiếc áo khoác lông màu nâu đậm. Đôi giày poss màu đen bóng giúp đôi chân bước đi thật nhẹ nhàng.

Vẫn là mái tóc quăn gợn sóng rơi đều trên bờ vai mảnh dẻ. Đôi môi hồng cười nửa miệng trông rất quyến rũ. Chỉ riêng có đôi mắt là bị giấu sau cái kính mát màu nâu nhạt. Dĩ nhiên đó là Diệp Lệ Chi, đây là thành quả sau hơn hai tiếng tự “lột xác” cho mình. Nó bước chậm chạp vào quán cá phê, không phải là những bước chân đầy lo lắng mà rất chạm rãi, tự tin như thể dạo bước để trình diễn. Chẳng hiểu sao con bé lại bình tĩnh như vậy.

Lệ Chi tử từ tháo cặp kính mát ra. Đôi mắt tròn ẩn dưới hàng mi đen, pha chút nét buồn cho cái nhìn kia là màu xanh chuối nhạt phủ nhẹ lên mí mắt. Ánh mắt ấy nhìn đến đâu là hớp hồn người khác đến đó.

“Mỗi khi bước vào một quán cà phê hay bất kỳ nơi nào việc đầu tiên là cô phải tím vị trí ngồi thuận lợi. Đó là chiếc bàn ở gần cuối phòng, trong một góc nửa tối nửa sáng càng tốt sẽ rất có lợi thế cho cô mỗi khi muốn quan sát những đối tượng. Với vị trí ấy cô có thể nhìn bao quát mọi người. Không những thế sự pha lẫn giữa sáng và tối khiến cô bí ẩn trong mắt người khác, họ sẽ cảm thấy tò mò. Việc chọn chỗ ngồi nên diễn ra thoải mái tự nhiên đừng quá lóng ngóng họ sẽ nghi ngờ…”

Lệ Chi bước đi nhẹ nhàng ở mức độ hơi chậm vì nó vẫn đang tìm chỗ ngồi thích hợp. Và kia, một chiếc bàn trống ở cuối phòng, nó có khoảng cách hơi xa so với những chiếc bàn xung quanh. Thuận lợi thật! Lệ Chi bấy giờ mới sải những bước rộng đến nơi đó.

“Khi tìm được chỗ ngồi thích hợp thì cô ngồi xuống “liếc” sơ qua tờ thực đơn rồi gọi bồi bàn, việc gọi thức uống nêndiễn ra nhanh chóng đừng kéo dài. Tiếp đến khi bồi bàn đã đi, cô xem thử xung quanh trên bàn có gì để đọc không, tờ báo cuốn sách thứ gì cũng được miễn nó khiến cô chú ý nhìn, không quan tâm đến những việc xung quanh. Sau khi tìm được rồi cô mở ra giáng mắt vào những trang giấy bắt đầu đọc. Đó cũng là lúc cô bắt đầu quan sát những người xung quanh…”

Lệ Chi ngồi xuống ghế, buông một tiếng thở dài tay cầm tờ thực đơn lên xem.

“Bồi bàn!”

Tiếng cô gái vang lên lanh lảnh. Tức thì, anh bồi bàn chạy gấp gáp đến như sợ quý cô xinh đẹp chờ lâu.

“Dạ quý khách dùng gì?”

“Cho tôi một tách cà phê loại ngon nhất!”

“Vâng.” – Anh ta vừa đáp vừa chép chép vào cuốn sổ trên tay, hành động thật vụng về.

Sau khi anh bồi đi vào trong, Lệ Chi dùng tay quạt quạt rồi rút khăn lau nhẹ mồ hôi như thể rất nóng (trong khi những người trong quán cà phê lạng cả sống lưng vì nhiệt độ hạ thấp). Xong, con bé nhẹ nhàng mở áo khoác ngoài ra. Dù lạnh nhưng Lệ Chi vẫn “kiên cường chịu đựng” hòng “mê hoặc” lòng người vì chiếc áo váy đang mặc hơi “mát mẻ”. Xong nó đưa mắt nhìn dáo dác lên bàn, may mắn là có một cuốn tạp chí thế là nó nhanh chóng cầm lên xem. Hai hàm răng Lệ Chi va vào nhau nghe rất khẽ, đơn giản nó đang lạnh, đến nỗi da gà nổi khắp người nhưng vẫn cố chịu.

Từ xa cách đó năm, sáu chiếc bàn Kỳ Phong và Hoàng Cường đang theo dõi. Quan sát tình hình, Hoàng Cường khen ngợi:

“Lệ Chi ghê gớm thật, dùng cả chiêu “cởi áo khoác”. Mà hình như cô ấy rất lạnh thì phải.”

Kế bên, Kỳ Phong không nói gì. Anh chàng họ Hoàng uống tách cà phê xong bảo:

“Xem ra có nhiều người bắt đầu chú ý đến Lệ Chi. Chả trách được trông cô ấy xinh đẹp và hấp dẫn thế kia mà!”

Hoàng Cường cười thích thú nhưng anh đâu biết được hai từ “hấp dẫn” mình vừa nói lại là “mũi tên ngầm” bắn trúng đầu anh bạn kế bên cạnh.

Kỳ Phong đột ngột đứng dậy trước sự ngạc nhiên của cậu bạn thân:

“Tớ vào phòng vệ sinh một lát!”

Nói xong anh bỏ đi một mạch, còn Hoàng Cường thì nhún vai.

Về phía Lệ Chi, con bé vừa đọc báo vừa liếc nhìn xem có động tĩnh gì không. Nó vẫn chưa tìm được đối tượng nào cả và cũng chẳng có ai lại gần trò chuyện. Lệ Chi lạnh đến rợn người. Cô nàng đang thắc mắc lẽ nào mình vẫn chưa đủ hấp dẫn?

“Cà phê đây thưa quý cô Lệ Chi!”

Lệ Chi kinh ngạc sao anh bồi lại biết tên mình nên bèn quay qua. Nó giật mình khi thấy Kỳ Phong mặc áo bồi bàn.

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,38 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT