watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 12/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7565 Lượt

thân nó không thích người ta hầu hạ mình. Làm gì có ai chăm sóc ta tốt hơn chính bản thân ta.

Tiếp, Quang Dương dẫn Lệ Chi đi tham quan ngôi biệt thự. Gia đình giàu có đúng là khác! Từ những thứ lớn nhất cho đến những thứ nhỏ nhất đều toàn là đồ đắt tiền, nhìn muốn chói cả mắt. Tất cả vật dụng ở đây rất khác so với nhà của Lệ Chi hoặc nhà Kỳ Phong. Chính lúc này, cô nàng cận mới thấy được, khoảng cách giữa người giàu và người nghèo. Con người của hai tầng lớp khó mà hòa hợp!

Cuối cùng, Quang Dương cho Lệ Chi xem căn phòng của anh. Phòng ốc rộng rãi, thoáng mát, cách bố trí bày biện trông vẻ đơn giản nhưng chẳng kém phần lịch lãm, sang trọng. Điều ấy cũng hợp với tính cách của Quang Dương.

“Em thấy thoải mái chứ?” – Anh chàng nhà giàu hỏi bạn gái khi cảhai đang đứng ngoài hành lang phòng, lộng gió.

“Vâng, nhà anh lớn thật.”

“Thế à? Dòng họ anh còn một ngôi biệt thự, trước đây gia đình anh sống ở đó. Khi hai anh em lớn, mẹ anh quyết định để cả hai về đây sống.” – Chợt Quang Dương trông Lệ Chi có vẻ không vui, liền hỏi – “Em mệt hay không vừa ý chỗ nào?”

“Không, em không sao!” – Lệ Chi lắc đầu, cười gượng.

Nghe bảo vậy, Quang Dương không hỏi gì thêm. Anh đưa mắt nhìn về phía trước, giọng thì thầm như muốn cô nàng nghe lời tâm sự của mình:

“Sau này khi mẹ anh mất, Quang Nhân sẽ là chủ của ngôi biệt thự bà đang sống. Ngôi nhà này chỉ còn mỗi anh… Anh nhất định sẽ rất cô đơn vì vậy luôn mong tìm cho nó một nữ chủ nhân! Một người vợ anh mong đợi!”

Lệ Chi thoáng nhìn Quang Dương, lòng hiểu anh muốn nói gì. Thế nên tâm trạng nó càng ngổn ngang, lo sợ hơn nữa.

Những điều Quang Dương bày tỏ nãy giờ như thể ngỏ lời với Lệ Chi và anh chờ câu trả lời của cô. Thấy cô gái họ Diệp vẫn im lặng, Quang Dương bước đến gần hơn rồi đột ngột nắm tay cô:

“Lệ Chi, anh hy vọng em sẽ trở thành nữ chủ nhân của ngôi biệt thự, hai chúng ta hãy…”

“Đủ rồi!” – Lệ Chi bất ngờ lớn giọng.

Quang Dương giật mình, ngạc nhiên:

“Em sao vậy, Lệ Chi?”

Đã đến lúc phải kết thúc… Lệ Chi nhắm mắt, hít sâu, thu hết can đảm ngước nhìn Quang Dương, ánh mắt kiên quyết lạ lùng:

“Quang Dương, em nghĩ… chúng ta nên chia tay!”

“Chia tay? Em nói gì thế?” – Quang Dương không giấu nổi sự kinh ngạc.

“Em không muốn kéo dài cuộc tình này thêm nữa vì… vì nó là giả tạo!”

“Em mệt ư, hay anh…”

“Không, không là gì cả! Tôi đến với anh chỉ là một trò đùa! Tôi xin lỗi!” – Lệ Chi rút tay ra khỏi tay Quang Dương.

“Lệ Chi, em đùa ư? Anh không thích chút nào!” – Quang Dương dường như bối rối.

“Anh nhìn mặt tôi giống như đang đùa sao?” – Lệ Chi xoáy sâu cái nhìn vào đôi mắt bần thần của anh chàng nhà giàu.

Quang Dương nói đứt quãng, như muốn níu kéo điều gì đó:

“Nếu anh có lỗi, em hãy nói, anh sẽ sửa.”

“Quang Dương, tôi lặp lại một lần nữa, tôi không thật lòng khi đến với anh và bây giờ tôi muốn chia tay!” – Lệ Chi dứt khoát, chưa bao giờ con bé nói với ai tàn nhẫn như vậy.

Lặng người, Quang Dương đứng bất động, đôi mắt không chớp. Rất nhanh, vài giây sau, anh hỏi khẽ:

“Vậy là… em lợi dụng tôi? Đến lúc này thì bỏ rơi tôi?”

Cố giữ cảm xúc, Lệ Chi đáp gọn:

“Phải!”

Vào giây phút này, Quang Dương biết rằng sự tình chẳng thể cứu vãn được nữa. Anh đã bị một cô gái lợi dụng, trêu đùa sau cùng thì bị “đá” không thương tiếc! Gương mặt Quang Dương bình thản lạ lùng, ánh mắt trống rỗng, không còn cảm xúc. Trông anh chàng nhà giàu khi ấy thật tội nghiệp, giống đứa trẻ lạc mẹ, bơ vơ không biết về đâu.

Không muốn sự khó xử kéo dài, Lệ Chi cất tiếng:

“Nếu anh không còn gì để nói, tôi xin phép.”

Quang Dương vẫn lặng thinh, dường như đang rất sốc. Lệ Chi nhìn chàng trai lần nữa trước khi nhanh chóng rời khỏi phòng.

Còn lại một mình, Quang Dương tự dưng cười cười trông cay đắng. Lòng quặn thắt, đau đớn khôn tả. Anh ngồi phịch xuống giường, cảm giác mắt bắt đầu cay cay…

***

Ở ngoài, Kỳ Phong chờ đợi trong dáng vẻ sốt ruột vì không biết cuộc chia tay kia diễn ra thế nào. Chợt, cổng biệt thự mở, Lệ Chi bước ra chậm chạp. Lập tức, anh chàng họ Lâm dẫn xe đạp đến bên cô gái.

“Thế nào, cô chia tay với Quang Dương rồi ư?”

Lệ Chi cúi gầm mặt, gật khẽ.

“Vậy… sắc mặt anh ta ra sao?”

Cô nàng cận không trả lời.

Biết Lệ Chi còn buồn, Kỳ Phong nói sang chuyện khác:

“Xem như cô đã hoàn thành xong khóa học, sắp tới cô định làm gì? Còn tôi thì chẳng biết “xếp” cô vào loại nào: tốt, trung bình, khá hay xuất sắc hoặc yếu kém.” – Nói xong, anh cười hắc hắc.

Lệ Chi vẫn nhích từng bước, cúi đầu trong im lặng.

“Chiều nay cô nấu bữa tối cuối cùng cho tôi, thế là hết nợ.” – Kỳ Phong chợt thấy lòng buồn buồn.

Thấy cô gái họ Diệp chẳng phản ứng cũng chẳng lên tiếng, anh chàng tóc bạch kim dò hỏi:

“Cô không sao chứ?”

Cô nàng cứ im thin thít. Bực bội, Kỳ Phong đặt tay lên vai cô kéo lại:

“Này, Diệp Lệ Chi!”

Lúc Lệ Chi xoay lại thì mắt Kỳ Phong mở to kinh ngạc khi trông những giọt lệ chảy dài ướt đẫm gương mặt cô. Biết điều đó, Lệ Chi dùng hai tay lau lau như thể ngăn mấy dòng nước mặn chát ấy. Nhưng vô ích, càng lau nước mắt càng tuôn xối xả, tràn trụa xuống cằm.

“Lệ Chi…”

“Xin lỗi… nhưng tôi không kiềm được. Lúc nãy, khi bỏ rơi Quang Dương, tôi thấy anh ấy nhìn tôi rất buồn lẫn thất vọng, không những thế còn vô cùng đau khổ. Rồi trong khoảnh khắc đó, nhìn Quang Dương tôi lại thấy chính mình!… Lúc bị bỏ rơi, tôi cũng giống hệt anh ấy!” – Lệ Chi nức nở hơn – “Vì sao? Vì sao tôi lại làm thế với Quang Dương? Tôi từng bị bỏ rơi, lẽ ra tôi là người biết rất rõ nỗi đau đó. Thế mà giờ tôi lại làm vậy với người khác. Quang Dương đã rất tốt với tôi.”

“Lệ Chi, cô hãy bình tĩnh!”

“Lẽ ra, tôi không nên tham gia lớp học này! Tôi thà là kẻ thủy chung ngốc nghếch chứ không muốn như vậy! Tôi sai, tôi đã sai! Tôi thật sự sai từ lúc đầu!…”

Lệ Chi khóc thét, lòng đau đớn vô vàn. Nó đã đứng đấy, bật khóc tức tưởi. Con bé cứ khóc mãi và chưa bao giờ thấy ân hận như lúc này.

Còn Kỳ Phong chỉ biết nhìn Lệ Chi trong lặng im. Anh không biết rằng, cô lại đau khổ đến thế và chính anh là người đã gây ra điều đó. Chẳng ngờ được, việc Kỳ Phong bảo Lệ Chi lừa gạt Quang Dương lại khiến cô gái ân hận đến mức khóc nức nở trên đường.

Anh chàng họ Lâm thật sự không biết làm sao để xoa dịu vết thương cho Lệ Chi. Anh giơ tay lên nhưng có điều gì đã ngăn anh không thể ôm cô. Kỳ Phong siết chặt tay, từ từ hạ xuống rồi khẽ quay mặt.

Tim Kỳ Phong nhói đau như thể bị ai ghim hàng ngàn mũi kim. Lồng ngực anh thắt lại mỗi khi nghe tiếng Lệ Chi khóc lớn hơn, nhưng anh chẳng thể làm gì ngoài việc đứng lặng đi.

Chương 18

Tối nay cậu bận à, vậy là cậu không vể nhà?” – Kỳ Phong nói chuyện với Hoàng Cường qua điện thoại.

« Ừm, có gì cậu với Lệ Chi cứ ăn tối đừng chừa phần cho tớ, sáng tớ về. »

“Thôi được,

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,38 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT