watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 12/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7577 Lượt

với lại tớ nghĩ tối nay Lệ Chi cũng chẳng còn lòng dạ để chuẩn bịbữa tối.” – Kỳ Phong giấu tiếng thở dài, bảo.

« Hả, cậu nói gì Kỳ Phong? »

“À không có gì, cậu cứ làm việc đi, tạm biệt!”

Kỳ Phong gác điện thoại, xong khẽ xoay qua nhìn Lệ Chi đang ngủ ngon lành trên ghế sofa. Buổi sáng, khi khóc một trận xong, cô nàng lăn ra ngủ khò. Đôi mắt nó sưng to vì khóc nhiều. Thỉnh thoảng, trong lúc ngủ, con bé còn nấc lên khe khẽ, cơn đau có lẽ đã dịu nhưng dường như còn vương vấn.

“Tối nay chắc phải ăn cơm tiệm.” – Kỳ Phong thở ra.

Anh chàng họ Lâm lấy chăn đắp cho Lệ Chi rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, mắt cứ nhìn chăm chăm cô gái. Lưỡng lự chốc lát, Kỳ Phong vén mái tóc của Lệ Chi, tay đặt nhẹ nhàng lên mái đầu đang say giấc. Cái vuốt tóc ấm áp như thể anh muốn che chở cho người con gái đó. Nghe tiếng nấc khẽ của con bé, đôi mắt xám kia lại rũ buồn, cái buồn nặng dần trong Kỳ Phong.

“Xin lỗi, tất cả là vì tôi nên cô mới thế này, tôi chỉ biết nghĩ cho bản thân mà không quan tâm đến cảm xúc của cô. Lệ Chi, tôi không muốn thấy cô khóc!”

Giọng Kỳ Phong thì thầm, lời xin lỗi thấp dần đó càng làm cho không gian của buổi chiều thêm thênh thang.

Chợt, Lệ Chi cựa mình, từ từ mở mắt ra, cái nhìn mệt mỏi hướng vế phía anh bạn ngồi ngay bên cạnh.

“Kỳ Phong, tôi đang ở đâu vậy?”

Kỳ Phong cười cười đồng thời nhanh chóng rút bàn tay còn vỗ về trên mái tóc cô gái:

“Cô đang ở nhà tôi. Sáng, cô khóc suốt sau đó thì bảo buồn ngủ nên tôi đưa cô về đây.”

“Vậy ư?” – Lệ Chi chậm chạp ngồi dậy, đảo mắt qua chiếc đồng hồ trên bàn – “Đã 4 giờ chiều rồi sao, tôi ngủ nhiều quá!”

“Ừm, giờ cô rửa mặt cho tỉnh táo, ngồi nghỉ một lát tôi và cô cùng đi ăn tiệm. Tối nay Hoàng Cường không về, còn cô chắc cũng chẳng còn tâm trạng nấu nướng gì.”

Lệ Chi ngồi ngẩn người, lại nhớ đến chuyện sáng nay. Hễ nhớ thì lại muốn khóc thôi, nếu khóc mãi có lẽ con bé sẽ chết mất. Lệ Chi mong mình quên hết tất cả, nói thế thì quả là không đúng, nhưng thật sự thì nó sợ hãi khi nghĩ về việc đã làm với Quang Dương.

“Cô trông nhà, tôi sẽ mua bữa tối cho hai chúng ta, ăn xong tôi sẽ đưa cô về nhà. Đừng lo nghĩ gì nữa, phải giữ gìn sức khỏe chứ.”

“Kỳ Phong!” – Lệ Chi gọi nhỏ, mắt thì nhìn ra cửa sổ – “Tôi chẳng còn tâm trạng gì đề ăn cả, tôi chỉ muốn…”

…..

Kỳ Phong nhìn đống đồ trên bàn rồi ngó sang Lệ Chi đang ngồi mân mê lon bia:

“Thế đấy, ăn tối thì không chịu lại muốn nhậu.”

“Phải!” – Lệ Chi lắc lắc lon bia, có vẻ đã say – “Ăn làm gì, nhậu thế này mới vui, đúng không? Anh cũng uống đi chứ!”

“Thôi,

tôi không muốn say khướt như cô đâu.”

“Anh đúng là…” – Lệ Chi kêu lớn, gương mặt đỏ ngầu – “Lâu lâu ngồi tâm sự với nhau mà anh cũng không chịu, đúng là người bạn xấu.”

“Lệ Chi, cô say rồi, đừng có uống nữa.”

Kỳ Phong với tay định chụp lấy lon bia thì tức thì Lệ Chi đứng bật dậy, cười nhăn răng:

“Gì, định cướp của tôi hả? Ở kia còn mấy lon kìa, sao anh không lấy lại đi cướp của người khác?”

Nói xong, cô nàng cận bước loạng choạng, tay huơ huơ múa hát ngông nghênh. Anh chàng họ Lâm lắc đầu, chán nản liền đứng lên, đến gần giữ cô gái lại vì sợ cô sẽ ngã:

“Cô thôi đi, đừng uống nữa.”

“Không! Anh không được cướp bia của tôi!” – Lệ Chi hét ầm – “Anh tránh ra! Đừng đụng vào tôi!”

“Cô say quá rồi, đưa lon bia cho tôi.”

“Đừng hòng!” – Lệ Chi giấu cái lon bia trên tay ra sau lưng.

Khẽ thở dài, Kỳ Phong bảo:

“Cô muốn thế nào mới ngừng uống?”

“Thế nào hả?” – Lệ Chi tự dưng cười ha hả – “Được, tôi sẽ không uống nữa với điều kiện anh phải uống hết một lon bia.”

“Đã nói tôi không uống!”

“Anh không uống thì tôi sẽ uống tiếp…” – Lệ Chi đổ bia vào miệng, thứ nước có gas tràn xuống cổ nó ướt đẫm áo.

Thấy thế, Kỳ Phong giữ tay cô nàng cận lại, giọng nhún nhường:

“Rồi, rồi, tôi sẽ uống nhưng chỉ một lon thôi đấy.”

Anh chàng tóc bạch kim miễn cưỡng chụp lấy lon bia, mở nắp rồi từ từ đưa lên miệng.

“Ha ha, anh uống rồi, vui quá! Uống tiếp nào!” – Lệ Chi vỗ tay hò hét.

Để cô gái không làm trò “điên rồ” nữa, Kỳ Phong đành ực hết cả lon.

“Cay quá!” – Kỳ Phong khè lưỡi – “Tôi uống hết rồi, cô ngừng uống đi.”

Cười cười, Lệ Chi gian sảo:

“Không, anh uống thêm ba lon nữa thì tôi sẽ về nhà.”

“Sao, ba lon ư?” – Kỳ Phong há hốc.

“Phải, nếu anh không chịu thì tôi chẳng về, tôi sẽ ở đây uống đến sáng.” – Lệ Chi ném lon bia trên tay, vồ đến lấy lon khác.

Kỳ Phong lập tức ngăn, vẻ nhượng bộ:

“Ừ, ừ, tôi uống. Nhưng có chắc là, tôi uống xong ba lon cô sẽ về?”

“Tôi xin thề!” – Lệ Chi giả vờ tỉnh táo giơ tay lên hứa.

Kỳ Phong vẫn còn đang lần chần thế nhưng khi trông dáng vẻ lớ ngớ của cô bạn thì anh dứt khoát nốc cạn ba lon bia cùng lúc. Chính vì vậy Kỳ Phong cũng lâm vào “mê hồn trận” giống Lệ Chi.

Cả hai nằm vật ra sàn nhà, cười hắc hắc như bị điên.

“Một, hai, ba ngôi sao kìa!” – Kỳ Phong hú vang.

“Xạo! Làm gì có sao trong nhà chứ, ngốc ơi là ngốc, khùng ơi là khùng!”

“Cô nói ai ngốc chứ? Tôi thấy sao rõ ràng mà.”

“Anh xỉn rồi, Kỳ Phong.” – Lệ Chi lơ mơ.

“Ai nói tôi xỉn, cô mới xỉn, Lệ Chi!”

Bất chợt không nghe âm thanh nào nữa, Kỳ Phong quẹo đầu sang bên, thấy Lệ Chi ngồi dậy tự lúc nào với dáng vẻ bất động.

“Làm gì nghệch mặt thế?”

“Tôi hả?” – Lệ Chi chỉ chỉ vào mặt mình – Tôi đang nhớ đến Quang Dương… Tôi rất hối hận khi làm tổn thương anh ấy!”

Câu nói đó vừa dứt là Kỳ Phong ngừng cười ngay tức khắc. Anh nhổm dậy, nỗi buồn đột nhiên tràn về thay thế cho cơn say.

Lệ Chi lầm bầm, đầu óc vẫn còn ngất ngư:

“Cứ ngỡ khi say sẽ quên mọi chuyện, nào ngờ càng buồn hơn.”

Lặng thinh trong chốc lát, Kỳ Phong đưa mắt quan sát dáng vẻ bần thần của cô gái.
Còn Lệ Chi thì bắt đầu cảm giác sóng mũi cay cay:

“Tôi lại sắp khóc rồi. Ôi buồn quá! Bây giờ tôi không biết phải làm gì, tôi có nên xin lỗi Quang Dương không, tôi rối lắm! Tôi thật là ngốc!”

Những giọt lệ bắt đầu ứa ra, chảy dài xuống cằm, Lệ Chi dùng tay lau lau:

“Xin lỗi, sao cứ khóc mãi…”

Bỗng, Lệ Chi thoáng giật mình bởi bàn tay ai đó chạm nhẹ vào gương mặt nó. Nhanh chóng mở mắt,con bé gặp ngay cái nhìn kỳ lạ của Kỳ Phong. Đôi màu mắt xám trở nên lung linh, ấm áp vẻ như anh đang dành một tình cảm yêu thương cho mình.

“Lệ Chi.” – Kỳ Phong đột ngột gọi, nghe nhẹ tênh – “Anh xin lỗi vỉ đã khiến em khó xử lẫn đau khổ thế này, vậy nên từ giờ anh nhất định sẽ làm em hạnh phúc, không để em phải rơi lệ.”

Cái nhìn của Lệ Chi tròn xoe, thật bất ngờ khi nghe anh chàng họ Lâm bảo thế. Trái tim trong lồng ngực bắt đầu đập mạnh, Lệ Chi bối rối:

“Chuyện… chuyện gì vậy? Anh say rồi.”

Kỳ Phong ngắt lời bằng giọng quả quyết:

“Hãy

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,38 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT