|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
máy đang lơ lửng ở đây và cửa sắt thì đóng kín. Lúc này lại đang là nửa đêm nên Thẩm Đình cảm thấy vô cùng hoảng sợ và bế tắc, may mà sau lưng cô còn có một người đàn ông dữ dằn có thể bảo vệ cô, cô quay sang nhìn Thẩm Nhân Kiệt với ánh mắt cầu cứu. Khi đó cô mới phát hiện ra Thẩm Nhân Kiệt đang bủn rủn dựa sát vào cửa thang máy, sắc mặt còn trắng hơn chiếc áo sơ mi anh đang mặc, anh nói với Thẩm Đình bằng giọng yếu ớt: “Mau lên, mau lên, gọi điện thoại báo cảnh sát nhanh lên.” Quả như lời người ta vẫn nói, phụ nữ cả đời luôn tìm kiếm “man”, sau cùng mới phát hiện người “man” nhất là chính mình.
“Cậu thật sự vẫn tưởng tình quân dân đề huề như cá với nước sao, gọi điện cho cảnh sát thì có ích gì!” Cô nhấn chuông cầu cứu rồi sau đó gọi điện cho bộ phận bảo trì. Họ nói sẽ đến ngay, nhưng trong thời gian chờ đợi thì họ chỉ còn cách thuận theo số phận, cầu trời sao cho thang máy đừng gặp vấn đề gì nữa.
Cô nhận ra anh thần sắc nhợt nhạt, thở hổn hển chẳng ra hơi, liền tỏ vẻ coi thường nói: “Lạc quan lên nào, cậu có cần phải sợ hãi đến thế không, chị đây là đàn bà con gái còn chưa đến nỗi như cậu.”
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Tạ Huyền giữa đêm khuya gọi điện cho cô rõ là có ý đồ đen tối, anh nói: “Hai người vẫn đang tăng ca à, có cần tôi mang ít đồ ăn khuya đến không?” Tự nhiên tỏ vẻ ân cần, không lừa đảo cũng là trộm cắp.
“Chúng tôi đang bị kẹt trong thang máy, có phải cậu sắp biến thành Ultraman đến cứu chúng tôi không vậy? Phó tổng Tạ.”
“Cái gì, bị nhốt trong thang máy sao? Nhân Kiệt có ở đó không?”
“Có đấy, cậu ta còn đang run rẩy không nói nên lời nữa kìa.” Cô liếc mắt nhìn anh, ngày thường hung hãn là thế, bây giờ Thẩm Đình phải chớp lấy cơ hội này để cười nhạo anh ta gấp bội.
Giọng nói Tạ Huyền trở nên gấp gáp: “Hỏng bét rồi, cậu ấy bị bệnh tim bẩm sinh, lại mắc thêm chứng sợ không gian kín nhẹ, giờ phải làm sao? Tôi sẽ đến đó ngay, chị phải giúp cậu ấy đấy, cố gắng chuyển hướng chú ý của cậu ấy, lần trước ở Mỹ bệnh tim cậu ấy tái phát suýt nữa thì mất mạng rồi.” Tạ Huyền vừa nói vừa chạy, nói xong vội cúp máy, lập tức lái xe đi.
Bấy giờ Thẩm Đình mới hiểu ra tại sao anh lại có biểu hiện bất thường như vậy. Anh khuỵu gối ở đó, sắc mặt khó coi hệt như tượng sáp trong bảo tàng Madame Tussauds, tay phải đặt trên chỗ trái tim. Thẩm Đình liền ngồi xuống bên anh: “Này, Sao Chổi… Tổng giám đốc Thẩm, mình nói chuyện gì đi.”
Thẩm Nhân Kiệt vẫn co ro ở đó, không nói một lời. Thẩm Đình lại nói: “Cậu không muốn nói cũng không sao, nhưng đừng có ngây ra như thế, nếu không, để chị đây kể chuyện cười cho cậu nghe nhé.” Ngày thường nếu bảo cô kể, chỉ vài giây là cô có thể nghĩ ra cả trăm chuyện. Giờ đây vào thời khắc quan trọng thì trong đầu cô lại trống không, khó khăn lắm mới nhớ ra ra một chuyện, cô liền vơ lấy kể ngay: “Ở Chicago có một người đàn ông đến Florida nghỉ mát. Vợ ông đang bận đi công tác, hai người hẹn hôm sau gặp nhau ở Florida. Người chồng sau khi đến Florida, chuẩn bị viết thư cho vợ, nhưng lại tìm không thấy mẩu giấy ghi địa chỉ email của vợ, chỉ còn cách vắt óc nhớ ra. Không may là ông nhớ sai một chữ cái, nên bức thư được gửi đến chỗ người vợ của một mục sư, người chồng mục sư của bà mới qua đời hôm trước. Người vợ góa đau khổ vừa mở email ra, mắt lướt qua màn hình, kêu thét lên một tiếng rồi ngã lăn ra bất tỉnh nhân sự. Tiếng thét đáng sợ ấy làm kinh động người nhà bà, họ liền hoảng hốt chạy vào phòng…” Cô vừa kể vừa diễn tả, rồi quay sang hỏi: “Sao Chổi, cậu biết trên màn hình viết gì không?” Anh vẫn im thin thít, đợi mãi không thấy anh nói, cô đành tự hỏi tự trả lời: “Trên màn hình hiện rõ mồn một: ‘Em yêu, anh vừa ổn định nơi ở, mọi việc đã thu xếp xong, chờ ngày mai đón em qua. Mãi mãi yêu em! Ông xã của em.’ Ha ha ha, buồn cười quá đúng không.” Thẩm Đình tự ôm bụng cười, quay lại nhìn Thẩm Nhân Kiệt thì chỉ thấy khóe miệng anh miễn cưỡng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khi không cười.
Trong lòng Thẩm Đình tự mắng mình thậm tệ: mình đúng là đồ ngu, kể gì không kể, lại toàn đi kể chuyện chết với chóc. Xin cậu đấy, cậu mà có việc gì ở đây thì tôi mang tiếng cả đời.
Thẩm Đình cố tìm mọi cách để làm anh chú ý sang việc khác, cô khẽ chạm vào anh: “Này, chúng ta chơi trò chơi được không?” Anh vẫn không hưởng ứng, trán rịn mồ hôi, bàn tay vẫn bấu chặt lên ngực. Cuối cùng, Thẩm Đình chợt nảy ra sáng kiến: “Này, tôi nhảy rất đẹp đấy, cậu có biết điệu hula–hula trong Shin, cậu bé bút chì không? Tôi nhảy đẹp lắm, để tôi dạy cậu nhảy nhé.”
Cô kéo anh đứng dậy, cố sống cố chết bắt anh học nhảy với cô: “Đầu tiên phải thẳng lưng lên, sau đó chuyển động phần eo. Không phải thế này!” Cô đi đến phía sau anh, đặt tay lên eo anh để chỉnh lại tư thế. Sau đó lại xoay sang bên phải anh: “Nhìn tôi này, sau đó ta làm thế này, thế này…”
Thẩm Nhân Kiệt thều thào nói: “Trời ơi, chị hai à, chị dạy người ta như thế đấy à? Tôi có học cả đời cũng không học được đâu!”
“Vậy cậu nói xem rốt cuộc cậu muốn thế nào?”
“Chí ít chị phải nhảy cho tôi xem trước một lần.”
Nói cũng có lý, lời nào qua miệng anh ta nói ra cũng trở nên có lý. Cô nói: “Cũng được, cậu xem cho kỹ nhé.” Cô mở một bản soft rock trong MP3, tiếng nhạc phiêu diêu trong không gian chật hẹp.” Hula-hula là điệu vũ cần vận động toàn thân, cô đương nhiên là nhảy đẹp hơn cậu bé bút chì nhiều, tuy hơi khoa trương nhưng đầy ma lực, giống như một ngôi sao bạc nhảy múa soi sáng trái tim Thẩm Nhân Kiệt. Xem cô nhảy, Thẩm Nhân Kiệt thấy lòng vui phơi phới, như rừng phong reo xào xạc mỗi khi cơn gió hạ thổi qua.
Thẩm Đình nhảy xong một bài, thở hổn hển ngồi xuống bên anh: “Đã có cảm giác chưa? Trước đây tôi ở trong đội múa đấy.”
Thẩm Nhân Kiệt châm chọc cô: “Quả nhiên nhảy đẹp hơn cậu bé bút chì nhiều.”
Thẩm Đình đánh anh một cái thật mạnh: “Cậu đi chết đi, không ra lớn nhỏ gì.”
Anh hự lên một tiếng: “Chị mưu sát tôi à.”
Thẩm Đình vội lấy tay xoa giúp anh: “Cậu không đến nỗi yếu ớt như vậy chứ.” Sau đó cô dừng tay lại trên lồng ngực anh một lát rồi nói: “Tôi thấy cũng bình thường mà.”
Thẩm Nhân Kiệt nhìn sâu vào mắt cô: “Chị mới là không bình thường.”
“Này, cậu nên cảm ơn tôi mới phải, chị đây hy sinh thân già vì cậu, vậy mà vẫn thất đức như thế.” Bây giờ Thẩm Đình đã hiểu rõ anh tuy miệng lưỡi nanh độc nhưng kỳ thực không hề có ác ý. Anh nói lời cay nghiệt, ra vẻ lạnh lùng, nhưng thật sự chẳng qua là một con hổ giấy. Chỉ cần bạn có thể lờ đi những mũi tên độc theo thói quen của anh, thì sẽ thấy anh chẳng có gì đáng sợ hay đáng ghét. Vẫn là những lời đó, nhưng nghe với tâm thái khác thì sẽ khác hoàn toàn. Có thể nói trạng thái tinh thần nhìn tỏ thế sự của một gái già như cô lại đã thăng hoa thêm một bậc.
“Cậu nói chúng ta bị nhốt ở đây có phải giống người đẹp và quái vật không, ra khỏi đây rồi tôi nên viết một quyển sách, hoặc là sáng tác một bài hát, ca từ như thế nào nhỉ?” Cô liền ngâm nga một điệu hát chẳng mang chút tế bào âm nhạc nào, “đêm hôm đó/ đêm hôm đó/ bị nhốt trong thang máy/ người đẹp và quái vật…”
Thẩm Nhân Kiệt ngắt lời cô: “Là mỹ nam và quái vật chứ! Khó nghe chết được, nhà văn lớn à, chị chẳng có chút năng khiếu văn học nào cả. Nghe cứ như muỗi kêu ấy.”
Thẩm Đình ngước đầu lên nhìn anh thách thức: “Cậu giỏi thì làm thử xem, việc này cần nhiều chất xám lắm đấy.”
Không ngờ anh lại chấp nhận khiêu chiến, anh tự đặt điệu rồi hát lên: “Thật là… may…” Mới câu đầu tiên đã lạc điệu, Thẩm Đình “phì” một tiếng cười phá lên: “Cậu cũng chẳng ra sao! Đã yếu thì đừng có ra gió nhé.”
Anh mặc kệ cô, điều chỉnh lại một chút rồi gõ nhịp bắt đầu lại: “Kỳ diệu thay/ cùng em mắc kẹt trong thang máy này/ chẳng hẹn trước nhưng cùng sống chết/ nếu thang máy thật sẽ rơi/ như ngôi sao băng vụt qua bầu trời/ có em ở bên anh nguyện đi đến tận cùng vũ trụ/ cùng em ngắm mây gió trăng hoa/ bầu trời đầy sao giống như em/còn điều gì vui sướng hơn được ở bên em/ có bài thơ nào thi vị hơn chính em…”
Anh ta quả nhiên có tài, trong thời gian ngắn như vậy mà có thể nghĩ ra nhạc điệu du dương và ca từ đẹp đẽ đến thế, Thẩm Đình nghe xong như bị mê hoặc, thật là khiến cho người tối ngày làm việc với chữ nghĩa như cô cũng phải cất lời than rằng hậu sinh khả úy.
Anh cố ý nhắc nhở cô: “Này, người trong bài hát không phải là chị đâu, đừng tưởng bở nhé.”
“Tôi biết, nhóc con, cậu tưởng tôi thèm à?” Thẩm Đình khinh khỉnh quay đi, nhưng nói: “Có điều nghe hay thật.” Lúc sai nhạc, lúc đứt quãng, cô ngâm nga theo giai điệu ấm áp du dương của anh: “có anh ở bên em nguyện đi đến tận cùng vũ trụ/ cùng anh ngắm mây gió trăng hoa/ bầu trời đầy sao giống như anh/còn điều gì vui sướng hơn được ở bên anh/ có bài thơ nào thi vị hơn chính anh…” Thẩm Nhân Kiệt thỉnh thoảng lại độc miệng chỉ ra những chỗ cô hát sai.
Cứ như thế một tiếng đồng hồ trôi qua nhanh như năm phút, Thẩm Nhân Kiệt hoàn toàn quên mất mình đang bị nhốt trong thang máy, anh đang ngâm nga thì Thẩm Đình khẽ chạm vào anh: “Cậu nghe xem, bên ngoài có tiếng người, họ đến cứu chúng ta rồi.” Cô vừa dứt lời thì cửa thang
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




