|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Xuống đến dưới lầu, Thẩm Nhân Kiệt bất chợt thấy thẫn thờ, trên lối đi trồng hoa chan chứa nắng vàng, hoa nở cuối hè còn rực rỡ hơn cả hoa xuân, mùi hương nồng nàn khó tả, chẳng khác chi người phụ nữ đã bước sang mùa hè của đời người. Như có điều suy tư, anh ngước lên nhìn cửa sổ phòng cô, những thân dây cát đằng xanh mơn mởn trên bậu cửa thong thả buồng xuống, làm người ta nhớ đến khung cửa sổ tuyệt đẹp của nàng Juliette. Có một con chim màu xanh cứ chốc đi, chốc dừng, ríu rít trên bậu cửa sổ nhà cô.
Một lúc sau, Cao Hiểu Vi vừa đi vừa hát oang oang xông vào nhà Thẩm Đình, cô ăn mặc theo phong cách trăm hoa đua nở, một chiếc áo sơ mi rộng trước ngực màu đỏ chói, sau đó màu đỏ này còn đan xen vào những chỗ khác màu xanh lá cây, trông chẳng khác gì một con chim anh vũ, không chừng là do con chim xanh trên bậu cửa ban nãy biến thành. Nhìn thấy chân Thẩm Đình bị quấn băng kín mít, cô lấy tay che miệng, kinh hoàng nói: “Bà chị, sao lại ra nông nỗi này? Cậu bị thế này không chỉ hỏng nửa thân người đâu, mà là hỏng cả nửa đời còn lại đấy!” Động tác của cô khoa trương như cảnh kết thúc của một tập phim truyền hình, khiến cho bạn vừa sợ hãi vừa tò mò, muốn xem tập tiếp theo cho bằng được.
Thẩm Đình nói giọng ma quái: “Tôi nói này Cao tiểu thư…” cô cố ý rê dài giọng như người ta đọc thoại trong Kinh kịch: “Cô đến chạy tang à! Bát Giới nhà cô cuối cùng đã chịu thả cô ra khỏi thôn Cao Lão rồi đấy.”
“Đáng ghét, đáng ghét quá, tại sao không phải miệng cậu bị thương, mà là chân cậu bị vạ thay vậy chứ?”
Cao Hiểu Vi ngồi xuống cạnh cô, cầm chân cô xem tới ngó lui, trông như một chuyên gia đang dùng kính phóng đại để giám định một món cổ vật: “Sao cậu lại tự hành hạ mình ra thế này, kiếm chẳng được bao nhiêu tiền, bỏ hết tuổi xuân rồi bắt đầu muốn bỏ mạng, những tên đàn ông tòa soạn ấy chẳng có lấy một tên ra hồn để con gái nhà lành như chúng ta lấy làm chồng, tớ thật không hiểu, rốt cuộc cậu bám riết ở nơi ấy để được gì?” Cô nói nghe như Thẩm Đình đang theo đuổi một nghề bất chính.
Thẩm Đình nghĩ thấy cô nói thật đúng, những lý lẽ này đều đúng, nhưng… “Ôi dào, chuyện dài lắm.”
“Vậy nói ngắn gọn đi.” Cao Hiểu Vi là người tính thẳng như ruột ngựa, ghét tất cả mọi chuyện ấp úng vòng vo.
Thẩm Đình hồi tưởng lại đầu đuôi câu chuyện, bất chợt lửa giận trong lòng lại nổi lên, cô nghiến răng nghiến lợi bắt đầu kể khổ: “Còn ai ngoài cái gã mà cậu giới thiệu tớ coi mắt, lần coi mắt đó là sự bắt đầu của cơn ác mộng ám ảnh tớ cả tháng trời nay.” Cô lầm bầm kể lại những tai ương bi thảm đã xảy ra trong một tháng vừa qua: “Đâu ra kẻ chẳng có chút tình người như thế, tớ làm việc ở tòa soạn bao nhiêu năm, nói đóng cửa là đóng làm sao tớ để mặc được, cho nên…”
Cao Hiểu Vi suy nghĩ mấy phút rồi nói: “Không phải đến bây giờ cậu vẫn nghĩ rằng khi ấy anh ta thật muốn đóng cửa tạp chí đấy chứ?”
Thẩm Đình nhìn cô chẳng hiểu gì.
Cao Hiểu Vi nhìn cô với vẻ thương hại: “Việc đã rõ ràng như thế rồi mà cậu vẫn nghĩ không thông, ngốc quá đi mất, IQ nghề nghiệp của cậu thấp đến m�
Chương 5 – Vẫn luôn là mùa Hè ánh Mặt Trời vẫn đốt bỏng cả mắt chúng ta
Thẩm Đình cố ý nở nụ cười tươi như gió xuân mai mỉa: “Là Tổng giám đốc Thẩm à, lâu quá không gặp, chẳng hay có cao kiến gì?”
Thẩm Nhân Kiệt nhún vai, nhướng mày đáp lời: “Lâu quá không gặp? Ngày nào tôi chả nhìn thấy chị”.
Thẩm Đình không hiểu, đoán chắc anh ta đang chế nhạo mình thôi: “Thật không ngờ tôi có ma lực gì mà khiến người ta khó quên đến vậy, có điều làm một người đàn ông, bụng dạ của cậu hơi quá hẹp hòi rồi đấy”.
“Ừ, không được lớn như bụng dạ chị.” Thẩm Nhân Kiệt cười để lộ hàm răng trắng muốt, khẽ cúi đầu, tóc mái hơi đổ xuống trước trán, đôi mắt không rõ đang nhìn đi đâu.
“Cậu là đồ lưu manh”. Thẩm Đình vội lấy tay che ngực, rồi quay người đi, không muốn nói chuyện với con người này nữa.
“Chị nghĩ đi đâu thế?” Thẩm Nhân Kiệt vẫn tỏ thái độ như không, làm như chỉ có Thẩm Đình tự nghĩ bậy.
Thẩm Đình không muốn lôi thôi với anh, quay sang mở cửa, Thẩm Nhân Kiệt vẫn không tha: “Xem ra chị tìm không được việc làm đâu.”
Thẩm Đình ngoái đầu, lạnh lùng nói: “Cậu đừng trù ếm tôi, cậu có gánh nổi trách nhiệm không đấy?” Ánh nhìn của cô vừa khéo đối diện với khung cửa sổ nhỏ phía cầu thang, bên ngoài cửa là bóng đêm nặng trĩu, những bóng nhà cao thấp gần xa trông cứ như cảnh nến xa xăm trong một vở rối.
“Chịu trách nhiệm gì? Chịu trách nhiệm với đứa con trong bụng chị à?”
Nghe xong câu này Thẩm Đình điếng người, thoắt chốc mọi nghi vấn được phơi bày. Cô giống như người sắp chìm xuống đáy nước tăm tối, đang ngoi ngóp vùng dậy thì bỗng nhiên có một sức mạnh vô hình đẩy cô lên mặt nước, trong khoảnh khắc được nhìn thấy mặt trời rực rỡ và cây cối xanh tươi, thế nhưng thứ ánh sáng trắng ấy không chỉ làm cô choáng váng, mà còn khiến cô đau đớn hơn: “Thì ra là cậu…Tại sao cậu phải làm như vậy?”
“Chẳng vì sao cả, đâu phải tôi chưa nói với chị, chị không tìm được việc làm đâu!”
Thẩm Đình thấy nước mắt đã dâng lên ầng ậng, cậu ta khốn nạn đến thế, đáng lẽ cô phải nghĩ ra từ đầu, chẳng phải sao? Thẩm Đình giận đến độ đầu óc trống rỗng, cô quay đầu giáng vào mặt anh một bạt tai rồi nghiến răng nói: “Cậu coi tôi là gì hả, đồ chơi của cậu chắc? Ai cũng đừng hòng giật dây cuộc sống của tôi, cậu cũng vậy!” Anh ta muốn bức cô trở về cầu xin anh ta, anh ta đã quen chiến thắng, lần nào cũng phải thắng, lần nãy cũng vẫn phải thắng, bất kể dùng biện pháp gì. Thẩm Đình thấy lòng cay đắng, cô từng coi anh ta là người bạn có thể giãi bày tâm can, nhưng không phải ai cũng biết cảm kích và đền đáp, có trách thì trách cô chưa bao giờ có con mắt biết nhìn người.
Má trái nóng ran, anh không ngờ cô lại tức giận đến thế, anh thấy mình chẳng qua đùa giỡn hơi quá đà mà thôi. Nhưng cô quả thực đã tát anh bằng sức mạnh toàn thân, không hề có chút do dự, trái lại anh thấy lồng ngực nặng trĩu đến khó thở, một lúc sau mới nói nên lời: “Chị đánh tôi tôi không chấp, nếu như chị có thể bình tĩnh thì sẽ nhận ra tôi chẳng qua là cho chị thêm một cơ hội.”
“Tôi thật đội ơn cậu đấy, tôi không tin cậu có thể một tay che cả bầu trời, cứ chờ xem.”
Tiếng đóng cửa của cô làm Thẩm Nhân Kiệt bàng hoàng, anh đứng rất lâu trước cửa nhà cô, anh nhận ra mình mình đã quá nóng nảy, mình đã phạm sai lầm, khiến mọi việc đi quá xa. Anh giận mình sao bỗng nhiên trở nên bồng bột đến thế, lại có thể đi làm những việc này! Tiếc thay anh không biết xin lỗi, câu xin lỗi anh không thể nói ra được.
Thẩm Đình vào đến nhà, cô đứng trong bóng tối nhìn sang bên kia gian phòng, chiếc sô pha thu mình trong bóng đêm. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, chiếc kỷ trà bằng thủy tinh trên chiếc bàn đá Đại Lý phát ra một thứ ánh sáng cô độc. Thẩm Đình lấy tay đạp mạnh vào công tắc trên tường, nghĩ có lẽ vợ chồng chủ nhà đang vui vẻ hưởng tuần trăng mật ở chốn xa xôi diệu vợi sẽ cùng lúc thấy lồng ngực đau thốn. Cả gian phòng chợt sáng bừng, không còn chỗ cho bóng đêm ẩn náu.
Cô ngồi xuống sô pha, cơn giận trong lồng ngực dần lặng xuống, lúc này nước mắt mới nhớ ra phải rơi xuống, cả người cô nằm vật xuống sô pha như không còn chút sức lực.
Khá lâu sau, tiếng chuông điện thoại vang lên, cô mới cuống cuồng lục túi lấy điện thoại ra, ấn nút nghe, bên kia là giọng nữ cao của Cao Hiếu Vi như muốn đục thủng màn hình: “Hôm nay phỏng vấn thế nào rồi?”
Rốt cuộc cũng tóm được người để giải tỏa, cô từ một đống bèo nhèo lập tức biến lại hình người, bắt đầu kể hết mọi nỗi ấm ức trong lòng.
Cao Hiểu Vi nghe xong thấy thật không hiểu nổi: “Anh ta nói cậu có mang? Khi nào thế?”
“Câm mồm, làm gì có chuyện đó.”
Cao Hiểu Vi cuối cùng cũng đã hiểu ra đầu đuôi câu chuyện, bắt đầu cười không nín lại được, trong tai nghe vẳng ra tiếng cô nàng hổn hển ở đầu bên kia: “ Không xong rồi, tớ sắp cười đến chết mất, tớ không xong rồi.”
Thẩm Đình lại nổi xung: “Có bệnh thì mau đi chữa đi.”
Đợi mãi Cao Hiểu Vi mới ghìm được trận cười mà phát biểu cao kiến của mình: “Xin lỗi, lần đầu tiên tớ nghe thấy việc như vậy, thật sự rất thú vị.”
“Còn thú vị à? Quỷ tha ma bắt cậu đi!”
“Thế cậu định làm thế nào?”
“Tiếp tục đi phỏng vấn chứ làm thế nào, tớ vừa tát anh ta một bạt tai, tay còn đau đây này, anh ta chắc liệt cả mặt rồi, ngày mai đến công ty chỉ có thể nói là bị ngã, mặt va ngay vào một bức tượng hình bàn tay.” Thẩm Đình đã bình thường trở lại, người cũng thật vô tâm.
“Cậu càng lúc càng to gan đấy, có phải thấy mình lớn tuổi rồi, không thèm kiêng gì nữa.”
“Cậu còn nhắc tuổi của tớ là tớ ăn thua đủ với cậu đấy.”
“Làm như tớ không nhắc thì nó tự biến mất vậy.”
“Tớ cứ giả mù giả điếc đấy thì làm sao, tớ vừa tát xong má trái của anh ta, cậu mà nói nữa chị đây sẽ dùng cả hai tay tát luôn má phải cậu, bà đang say máu đây.”
Thẩm Nhân Kiệt về đến phòng, giật phăng chiếc cà vạt, trong lòng ngổn ngang, trăm tơ ngàn mối, không biết phải bắt đầu sắp xếp lại từ đâu. Anh đi đến trước gương, da anh vốn rất trắng,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




