|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
nên càng làm nổi rõ màu đỏ tươi của dấu ấn ngũ độc chưởng trên mặt, thế mới biết một cú đánh còn hữu hiệu hơn mỹ phẩm Biotherm của L’oreal. Thẩm Nhân Kiệt thầm nghĩ: “Ngày mai mình đi làm…nói đập muỗi đánh phải, không biết có ai tin không?” Anh nghĩ kĩ một lúc, ngay cả mình còn không tin, họa có quỷ mới tin. Anh liền lục lọi khắp nơi tìm thuốc bôi mặt.
Sáng hôm sau, anh gọi điện thoại cho Tạ Huyền: “Hôm nay tôi thấy không khỏe, chiều mới đến công ty.” Dù gì cũng phải đợi dấu vết trên mặt mờ bớt rồi mới đi làm, để khỏi ảnh hưởng đến uy tín của anh.
Ấy vậy mà Tạ Huyền chẳng biết tốt xấu, đã tranh thủ đến thăm Thẩm Nhân Kiệt, còn kiên nhẫn nhấn chuông ba phút liền. Đoán chừng nếu vẫn không mở cửa, chắc Tạ Huyền sẽ gọi 120 báo có người đột tử trong phòng, anh đành hạ rèm cửa xuống, sau đó đi mở cửa, mở xong lập tức quay mặt đi.
Tạ Huyền theo sau bắt đầu liến thoắng: “Tôi đối với cậu thật là chí tình chí nghĩa, mẹ tôi gọi điện thoại bảo bà bệnh tôi còn chẳng đi thăm, còn cậu mới hen một tiếng tôi đã chạy như bay đến.” Anh vừa nói vừa làm động tác “chạy như bay”.
Thẩm Nhân Kiệt lạnh lùng nói: “Mẹ cậu lần nào cũng nói bệnh, về thăm mới thấy đang ngồi đánh mạt chược, vui còn hơn hội.”
“Này, đấy không chỉ là mẹ tôi, mà còn là mẹ nuôi của cậu đấy nhé, cậu còn thất đức hơn được nữa không hả?” Tạ Huyền nhìn căn phòng tối om, nhăn mặt: “Sao lại hạ hết rèm cửa xuống thế, bị bệnh thì cần có không khí thoáng đãng biết chưa?” Nói đoạn anh nhanh tay kéo rèm cửa lên, Thẩm Nhân Kiệt quay sang ngăn lại: “Này…”
Cuộc đời thật lắm ngẫu nhiên, tia nắng đầu tiên vừa xuyên qua cửa sổ đã chiếu đúng ngay lên mặt anh, Tạ Huyền trố mắt nhìn, sau đó tinh quái hỏi: “Sao thế, dạo này cậu chơi SM (ác thống dâm) à?” Anh giữ mặt Thẩm Nhân Kiệt lại để chiêm ngưỡng dấu vết tuyệt mỹ ấy.
Thẩm Nhân Kiệt vùng ra: “Cậu về đi làm được rồi đấy.”
Cơ hội ngàn năm có một này Tạ Huyền còn lâu mới bỏ qua: “Tôi đã thấy lạ từ đầu, con quỷ tham công tiếc việc như cậu làm sao lại vô duyên vô cớ xin nghỉ, hôm qua còn khỏe khoắn thế kia, nói đi, cậu bị ai đánh thế, anh đi đòi lại công bằng cho cậu.”
“Không liên quan đến cậu, xéo mau.” Thẩm Nhân Kiệt nổi xung.
“Rốt cuộc là ai mà hung hãn thế? Rà hết danh sách cũng chỉ có một người, không phải là Liệt Nữ ra tay đấy chứ? Tôi phải về công ty lập hồ sơ điều tra mới được.” Tạ Huyền vừa đi ra vừa làm điệu bộ suy luận phá án.
“Cậu đứng lại cho tôi.” Thẩm Nhân Kiệt không muốn Tạ Huyền đi hỏi lung tung, xem tính cách của anh thì lát nữa sẽ chạy ngay sang nhà Thẩm Đình hỏi thăm. Đúng lúc anh cũng đang muốn tìm người tư vấn, đây chính là nguyên do khiến các mục sư luôn đắt hàng, trong cuộc sống đầy rẫy áp lực, ai chưa từng làm một vài việc bẩn thỉu xấu xa và cần được tha thứ? Cho nên anh đem công trạng mấy ngày nay kể hết với Tạ Huyền.
Cái miệng há hốc của Tạ Huyền đủ để nuốt vừa hai quả mận: “Thứ việc thất đức này mà cậu cũng làm được hay sao?”
“Tôi chỉ muốn cho cô ấy một bài học thôi. Ba mươi tuổi mà cứ như ba tuổi, tưởng mình là đức mẹ Maria, đi đâu cũng muốn giúp người. Tớ là nghĩ cho nửa đời sau của cô ấy, hy vọng cô ấy rút kinh nghiệm mà sống thực tế hơn một chút.”
Tạ Huyền nghiêm túc nhìn Thẩm Nhân Kiệt: “Tin tôi đi, cậu bị đánh như vậy là đáng lắm.”
“Cậu thấy tôi quá đáng lắm sao?” Thẩm Nhân Kiệt liếc về phía anh.
“Tự cậu thấy sao?”
“Tôi không thấy vậy. Cái sai lớn nhất trên đời này là ngu ngốc.” Thẩm Nhân Kiệt đứng dậy, Tạ Huyền biết cho dù thấy rõ mình sai, Thẩm Nhân Kiệt cũng không bao giờ thừa nhận. Huống hồ xưa nay quan niệm của anh là: “Trên đời này không có đúng hay sai, chỉ có thua hay thắng mà thôi.”
Tạ Huyền lại trầm ngâm, Thẩm Nhân Kiệt nghĩ anh sắp nói ra điều gì ghê gớm lắm, Tạ Huyền nói: “Thật ra tớ rất thích Liệt Nữ, cô ấy quật cường như thánh nữ Jeanne d’Arc vậy.”
Sáng hôm nay Thẩm Đình lại có một cuộc phỏng vấn, người phỏng vấn rất thích cô, còn khen cô là một nhân tài. Cô nghĩ nếu như vòng phỏng vấn tiếp theo không có tiểu nhân ám hại, được nhận vào công ty không phải việc khó khăn gì, hơn nữa cô tin sau cái tát nhớ đời đó, anh ta hẳn không dám làm bậy nữa.
Buổi chiều Thẩm Đình ở trong nhà tránh ánh nắng chói chang, đợi mặt trời xuống núi, vừa bước ra khỏi cửa đã bị Cao Hiểu Vi vồ lấy, mấy ngày nay cô nằng nặc đòi đến cây cầu bộ hành phía nam thành phố để xem bói, tấm tắc khen rằng bà thầy bói đó nói đúng vô cùng, vừa hay thời vận của Thẩm Đình không được tốt, cũng nên đi hỏi quỷ thần để biết được thiên mệnh. Thẩm Đình thờ ơ nói: “Tớ không tin, bà ta mà là cao nhân như vậy thì lên trời rồi chứ không còn ngồi trên cầu bộ hành đâu.” Cao Hiểu Vi tức giận, nói sẽ thình một lá bùa về dán cái miệng cô lại.
Thẩm Đình bị Cao Hiểu Vi lôi đến chỗ thầy bói. Bình thường mà nói, thấy bói không nên quá trẻ, bởi vì người trẻ không tạo cảm giác gần gũi, đáng tin cậy, lại dễ bộc lộ các tín hiệu không hay như thiếu kinh nghiệm, vân vân, điều này cũng đúng với tổng thống của một đất nước. Bà thầy bói này đã thấm nhuần đạo lý đó, nên đã ăn vận sao cho già đi đến mười tuổi, khoảnh khắc Thẩm Đình đến trước mặt bà, toàn thân cô thoắt rực lên du quang của tuổi thanh xuân, chói lòa như ánh mặt trời buổi hoàng hôn.
Bà thầy bói xem rất kỹ bàn tay của Thẩm Đình, sau đó lại xem khuôn mặt cô, tập trung thần lực rồi mới trịnh trọng phán: “Chỉ tay và tướng diện của nữ đều rất tốt, có thể lấy được một người chồng tốt, hơn nữa khuôn mặt của nữ còn có tướng vượng phu.” Chốc chốc bà lại nhấn ở những từ quan trọng, để khơi dậy lòng hiếu kỳ của khách hàng.
Thẩm Đình bị niềm vui bất ngờ đánh trúng, nghĩ một lúc mới bình tĩnh lại: “Bà nói gì thế, rốt cuộc là có đúng không hả? Tướng vượng phu? Thế nếu tôi không lấy được chồng thì chẳng phải phí mất cái tướng vượng phu sao?”
Bà thầy bói bất ngờ cứng họng trước câu hỏi cắc cớ: tướng vượng phu mà không có chồng thì có tính là tướng vượng phu không? Thói quen nghề nghiệp mách bảo, bà liền vội tự giải vây: “Ta đã nói với nữ rồi, nữ sẽ lấy được một người chồng tốt. Điều này nữ không cần lo.”
“Thật hay giả đấy? Nói bốc tôi lên tận mây xanh, vài hôm nữa chắc bà còn ở đây, tôi mà không lấy được chông sẽ quay lại tìm bà tính sổ.” Thẩm Đình hỏi vặn lại lần nữa, xem ra phụ nữ không dễ bị lừa, chỉ có điều họ thường thích bị lừa gạt thôi.
Bà thầy bói đã gặp vô số người, biết mình đã đụng phải loại hiếm có bậc nhất, trong lòng thầm thở phào may mà chưa định rõ khái niệm “người chồng tốt” với cô, chỉ cần cô ta lấy được chồng, khúc sau vẫn còn cách gỡ được.
Cao Hiểu Vi rõ là dễ đối phó hơn nhiều, cô thuộc nhóm người ưa bị lừa gạt, bà thầy bói nói cô sẽ có một gia đình hạnh phúc, sẽ sinh ba đứa con, ba đứa con ấy sau này mỗi đữa cũng sinh ba đứa con, cứ như thế tuần hoàn mãi không thôi. Cao Hiểu Vi mỉm cười trước hạnh phúc tương lai vô hạn ấy, quên sạch sẽ chính sách kế hoạch hóa gia đình đúng đắn, quang vinh và vĩ đại của quốc gia. Nàng trăng diễm lệ trên trời cao cũng ghen tỵ với nụ cười rạng rỡ của cô đến nỗi trắng bệch cả hai má.
Ngay lúc Cao Hiểu Vi đang đắm đuối, Thẩm Đình đặt ra một câu hỏi thực tế đến tan nát cõi lòng: “Mỗi người bao nhiêu tiền?”
Bà thầy bói làm vẻ mặt như tri kỉ gặp nhau: “Thường tôi lấy giá cao lắm, nhưng các cô đều là người hiền lương, hơn nữa tôi thấy rất có duyên, cho nên tôi lấy cái tình là chủ yếu.”
Nói sao mà lâm ly đến thế, đang lúc Thẩm Đình đang định mở miệng nói “không phải miễn phí sao”, bà thầy bói buông một câu nhẹ tựa lông hồng: “Mỗi người một trăm tệ.”
Thẩm Đình muốn ngã ngửa, đừng tưởng hai người họ là đồ ngu để tùy nghi chặt chém chứ! Cô đùng đùng nổi giận: “Một trăm! Bà tưởng bà coi bói cho cái máy ATM của tôi đấy à! Hừ, tôi xinh đẹp thế này cho bà xem còn chưa lấy tiền kìa! Bà tính kiểu gì thế hả?”
Bà thầy bói không lạ gì những thắc mắc khiếu nại về giá cả, bèn đủng đỉnh đáp lời: “Xem tướng năm mươi, xem chỉ tay năm mươi, cộng lại là một trăm tệ, tôi không lấy thêm đồng nào.”
Thẩm Đình tiếp tục giãy nảy, tiền kiếm được là mồ hôi nước mắt, cô cũng đâu phải là vợ bé người ta: “Bà sao lại thế, bà nghĩ bà là dịch vụ viễn thông chắc, tính tiền từng mục một.”
Cao Hiểu Vi thấy bỏ ra một trăm tệ để tô vẽ tương lai và nghe người ta tang bốc cũng là đáng, hà tất phải rạch ròi, phụ nữ là hoa, còn lời khen chính là đất, nước và không khí. Còn đàn ông là mặt trời, có thể khiến bạn thêm rực rỡ, cũng có thể đốt bạn thành tro tàn.
Bà thầy bói giãi bày: “Chúng tôi đều dựa vào cái nghề kiếm miếng cơm ăn, chắc nữ cũng không hy vọng ta ray nghề kém đoán sai cho nữ, ta ngồi ở đây sướng lắm sao, ngày nào cũng bị quản lý đô thị đuổi, ta nói lộ thiên cơ tổn hại phúc phẩm của mình để đoán tương laic ho nữ, ta sung sướng lắm sao?”
Ai cũng không sung sướng cả, xem ra đến đức Phật cũng có nỗi muộn phiền riêng, bà thầy bói cứ như đang tham gia một talkshow, nhất quyết diễn bi kịch đến cùng. Cao Hiểu Vi lôi Thẩm Đình ra để trả tiền,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




