watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5652 Lượt

Đình phơi nắng chưa đỏ bị anh nói đến giận đỏ bừng bừng: “Vậy tôi phải mời cậu uống canh tim heo để báo đáp thịnh tình mới được.”

Một hồi lâu không thấy anh trả lời, lý nào anh lại chịu để thua dễ đến vậy. Thẩm Đình đang thấy kỳ lạ, bỗng nhiên cô cảm thấy như có vô số bàn tay nhỏ bé lạnh băng đang chạm lên làn da mình, cứ như mùa đông ăn kem lạnh, khiến đám gai vị giác đột nhiên phải hứng chịu bão tuyết, Thẩm Đình chợt rùng mình đứng phắt dậy. Cô thấy Thẩm Nhân Kiệt đứng trước mặt mình, trên tay còn đang cầm chiếc chậu rửa mặt: “Chị chịu mở mắt rồi à.” Nói xong anh nhịn không nổi cười phá lên, nụ cười rất rạng rõ, cứ như cả môt bầu trời đầy sao lấp lánh. Lần đầu tiên Thẩm Đình thấy anh cười thoải mái như vậy, mà vẫn là vì chọc ghẹo cô, Thẩm Đình giận quá, đứng trước mặt anh nói: “Cậu biến thành trẻ con như vậy từ lúc nào thế? Có gì đáng cười hả?”

Khó khăn lắm Thẩm Nhân Kiệt mới nín được cười, anh gật đầu: “Thật, vô cùng…”

Thẩm Đình nhân lúc anh nói chuyện không chú ý, đột nhiên đẩy mạnh anh một cái, Thẩm Nhân Kiệt lảo đảo vài bước, không kịp lấy lại trọng tâm ngã nhào xuống bể bơi. Anh mặc quần jeans, chiếc quần jeans dễ hút nước cứ trìu trĩu kéo anh xuống đáy hồ, còn điện thoại và ví tiền trong túi thì đang được “tắm” đúng nghĩa, cũng may là Thẩm Nhân Kiệt biết bơi. Thẩm Đình vừa chiêm ngưỡng kiệt tác của mình vừa nói chuyện với Tạ Huyền: “Như thế này có buồn cười hơn không?”

Tạ Huyền mắt chữ A, mồm chữ O nhìn Thẩm Đình, sau đó thầm cầu phúc cho Thẩm Nhân Kiệt.

Thẩm Nhân Kiệt ướt như chuột lột lóp ngóp bò lên, ôm một bụng tức, nhưng khi nhìn thấy Thẩm Đình, cô đã trở lại nằm tắm nắng, cơn giận của anh lại không bùng phát được mà hoàn toàn tan biến vào hư không. Anh nhận ra mình thật sự hết cách với người phụ nữ này.

Hoàng Khải Nam và Cao Hiểu Vi đang bơi dưới hồ, thấy cảnh vừa rồi liền lên bờ. Thẩm Nhân Kiệt nhìn thấy Hoàng Khải Nam thì tâm trạng càng tệ hại, lửa giận từ đâu lại cháy lên bừng bừng. Anh nhìn Hoàng Khải Nam, lạnh lùng hỏi: “ Đây là ai thế, lần trước có nhìn thấy, sao không giới thiệu một tiếng?”

Cao Hiểu Vi đang định trả lời thì Thẩm Đình đã cất giọng lạnh tanh: “Biết làm gì? Thứ người có nhân phẩm như cậu có xứng đáng không?”

Thẩm Nhân Kiệt nghe cô tâng Hoàng Khải Nam lên tận mây xanh còn mình bi đạp xuống đáy bùn nhơ, cảm thấy như có đầu đạn hạt nhân nổ tung trong đâu, không rõ đó là đố kỵ, phẫn nộ hay thứ cảm xúc nào khác, anh không thể suy nghĩ, chỉ biết lấy tay giật phăng chiếc khăn đang phủ trên mặt cô: “Chỉ có chị mới xứng chắc? Chỉ có chị mới xứng nên mới đi là, thật là đáng khâm phục, thật là đáng ca tụng.”

Thẩm Định giận đến nỗi khuôn mặt từ màu đỏ đã chuyển sang tím tái: “Cậu điên rồi à? Bà đây rốt cuộc có chỗ nào không phải với đồ khốn nạn nhà cậu chứ?”

Thẩm Nhân Kiệt mặc kệ cô, quay sang chĩa thẳng mũi tên tẩm độc vào Hoàng Khải Nam: “Ồ, đây chính là người anh thanh mai trúc mã của chị đấ à, thân thiết với nhau từ nhỏ tới lớn, chân tình mới khiến người ta ngưỡng mộ làm sao. Lúc nhỏ khoác vai nhau chụp hình, lớn lên đi hoc còn thân mật đưa đón tỏ rõ tình anh em. Không chỉ thế, em gái muốn leo cành cao, anh liền sốt sắng giúp em dắt mối, người anh tốt như vậy tìm đâu ra chứ. Tạp chí Tri Âm sẽ đến phỏng vấn các người đấy.” Miệng lưỡi Thẩm Nhân Kiệt sắc bén, những lời vừa rồi anh nói rất nhanh, Cao Hiểu Vi và Hoàng Khải Nam chưa kịp hiểu ý nghĩa cụ thể, nhưng cũng biết là những lời vô cùng khó nghe. Đến người ôn hòa như Hoàng Khải Nam cũng tối sầm sắc mặt: “Cậu nói vậy là có ý gì?”

Thẩm Đình không giả vờ bình tĩnh được nữa, cô đứng bật dậy: “Anh đừng nghe tên điên này nói bậy, đầu óc hắn có vấn đề.”

Thẩm Nhân Kiệt đã không còn biết lựa lời, nhanh như chớp tiếp lời cô: “Lần này không bình chân như vại được nữa chứ gì, dám làm thì đừng sợ người ta nói. Như vậy mới phù hợp với khí phách của Thẩm đại tiểu thư.”

Tạ Huyền thấy tình hình quá hỗn loạn, lại thấy hai vị còn lại im lặng không nói gì, tưởng rằng đó là thừa nhận. Anh kéo Thẩm Nhân Kiệt lại, cười trừ phân bua với ba người kia: “Cậu ấy xưa nay nói chuyện rất thẳng thừng, mọi người đừng giận. Mỗi người đều có nỗi khổ của riêng mình, chúng tôi cũng biết chủ nhà đó đang đi hưởng tuần trăng mật, kỳ thực chúng tôi thấy bất bình thay cho Thẩm Đình chứ không hề có ý khơi lại vết thương của người khác.”

Đến đây thì Cao Hiểu Vi và Hoàng Khải Nam đã hiểu, Cao Hiểu Vi đứng ngây ra, nhất thời không biết phản ứng thế nào. Cô nghĩ nếu mình bị người khác hiểu nhầm như vậy thì sẽ lập tức đem hết mọi chứng cứ ra chứng minh mình trong sạch, sau đó sẽ nước mắt nhạt nhòa, ôm mặt chạy đi để cho thấy cô chịu ấm ức. Ấy vậy mà Thẩm Đình cứ để mặc đến tận bây giờ.

Thẩm Nhân Kiệt nhìn khuôn mặt trắng bệch của Thẩm Đình, hai dòng lệ dường như sắp lăn xuống. Bỗng nhiên anh cảm thấy có một cơn đau dị thường đang xâu xé trái tim mình. Người phụ nữ này sao mà đáng giận đến thế, trước cô anh luôn không thể giữ vững được bình tĩnh, anh vắt óc suy nghĩ cách vãn hồi.

Thẩm Đình nhảy đến trước mặt Thẩm Nhân Kiệt, nghiến răng nói: “Tôi để người ta bao là do tôi thiếu tiền, thiếu tư cách, thế thì sao? Còn cậu, cậu mới là không có tư cách để xen vào chuyện của tôi, cậu là Ngọc Hoàng Đại Đế sao?”

Thẩm Nhân Kiệt vốn luôn giữ thái độ bán tín bán nghi với việc cô làm vợ bé, tuyệt vọng một nỗi mỗi lần anh dò hỏi đều cho kết quả khẳng định, cuối cùng anh không thể không tin vào sư thật mà lâu nay anh không muốn tin. Vì thất vọng và phẫn nộ, lời nói của anh càng nặng nề hơn: “Chị không thấy nhơ bẩn sao? Chị có biết thứ hành vi này là gì không? Là mại dâm trá hình. Chị còn đắc ý à, thật đẹp mặt tổ tiên.”

Thẩm Đình đứng trước mặt anh, luồng khí trong lồng ngực đã biến thành ngọn đuốc thiêu đốt chính cô, nếu trời nóng thêm chút nữa, cô sợ rằng mình sẽ bốc cháy. Nhất định không rơi nước mắt, anh ta không đáng; nhất định không giải thích với anh ta bất cứ điều gì, anh ta không xứng. Anh nhìn Thẩm Đình đứng trước mặt mình, nước mắt rưng rưng, miệng mở ra nhưng không nói nên lời, tựa hồ như một ngọn nến trước gió. Thẩm Nhân Kiệt đứng nhìn cô đăm đăm, áo quần ướt sũng dán sát vào thân, mặt trời chói chang ở trên đâu, trong hồ bơi tiếng người huyên náo, trộn lẫn với nhau tạo thành một hợp âm ồn ào nhưng mơ hồ, tựa như trong giấc mơ nghe thấy âm thanh của thế giới bên ngoài. Nước hồ thở “bì bõm” như sắp bị rút cạn, đầu óc anh trống rỗng, sau đó anh thấy đôi tay của Thẩm Đình vụt tới. Cô lại lấy sức xô mạnh Thẩm Nhân Kiệt, anh đứng không vững, lùi vài bước rồi hụt chân ngã xuỗng hồ một lần nữa, bi kịch lại tái diễn.

Thẩm Nhân Kiệt ngoi ngóp một hồi mới vịn được thành hồ nhảy lên, cả người anh lại ướt sũng lần nữa, anh cau mày nhìn Thẩm Đình, cố ghìm nén cơn giận: “Cô thật là…”

Thẩm Đình lớn tiếng: “Cậu thật đáng ghét.”

Thẩm Nhân Kiệt nghe xong mặt liền biến sắc, trong lòng dâng lên một thứ cảm xúc khó gọi tên, anh phản kích: “Cô cũng chẳng đáng yêu đâu.”

Cao Hiểu Vi nhìn thấy, bớt chợt cười phì thành tiếng.

Lúc này Hoàng Khải Nam mới phẫn nộ nói: “Tại sao cậu lại nói cô ấy làm vợ bé?”

“Thế anh nghĩ tôi nên nói thế nào cho nhã nhặn?” Thẩm Nhân Kiệt quay sang nhìn anh bằng ánh mắt miệt thị.

“Chuyện không có chứng cứ, các cậu biết thanh danh của một con người quan trọng đến thế nào không?”

“Căn hộ đó, chủ căn hộ đó, hơn nữa, chính miệng cô ta cũng thừa nhận rất nhiều lần.”

“Không phủ nhận không có nghĩa là thừa nhận. Tôi rất hiểu cô ấy, cô ấy xưa nay luôn không bận tâm giải thích với ai bất cứ chuyện gì.” Hoàng Khải Nam trịnh trọng nói.

“Thế sao, anh hiểu cô ta vậy à?” Thẩm Nhân Kiệt chẳng buồn nhìn anh.

Cao Hiểu Vi cũng bất bình: “Anh đừng nghĩ anh làm tổng giám đốc là ghê gớm, có tiền thì có thể coi thường người khác sao! Chủ nhà là bạn của Hoàng Khải Nam, họ đi nghỉ tuần trăng mật, nên anh ấy mượn nhà cho Thẩm Đình ở tạm, trí tưởng tượng của các anh phong phú thật đấy, hay là trong giới của các anh chuyện này là hay gặp, nên đụng chuyện gì cũng nghĩ theo hướng đó.”

“Không phải trí tưởng tượng của họ phong phú, mà là họ coi thường tôi.” Thẩm Đình nói, “Họ đã coi thường tôi, thì ta cũng không nên nhiều lời với họ làm gì.” Thẩm Đình nhìn Thẩm Nhân Kiệt và Tạ Huyền bằng ánh mắt chán ghét đến cùng cực.

“Thật sao? Bây giờ vợ bé nhiều quá, hoàn cảnh của cô dễ khiến người khác hiểu nhầm, thật là…” Tạ Huyền rối rít giải thích để rửa tội cho mình, anh thấy anh hoàn toàn là bị Thẩm Nhân Kiệt liên lụy, ánh mắt của Thẩm Đình ban nãy chắc chắn chỉ dành cho Thẩm Nhân Kiệt, anh chỉ là không may bị dính vào thôi. Đang lúc anh chuẩn bị nói ra lời tạ lỗi vô cùng thành khẩn thì Thẩm Đình đã ngắt lời.

“Thật giả liên can gì đến các người, các người đứng trên cao phán xét đạo đức của người khác, còn bản thân các người thì sao? Quan phủ được phóng hỏa dân đen không được đốt đèn sao? Nhìn lại mình đi, phó tổng Tạ, vợ bé vì đâu mà tồn tại? Là vì có những người nuôi vợ bé đấy.” Nói xong cô kéo hai người

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT