watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5650 Lượt

kia đi về, mặc kệ Tạ Huyền và Thẩm Nhân Kiệt.

Tạ Huyền đứng đó trông thiểu não vô cùng.

Hóa ra cô ấy không phải, cô ấy không có, ngay từ đầu chỉ có mình thiên kiến. Tuy rằng anh quen biết cô chưa lâu, nhưng có môt số người rất thật, mới quen biết đôi ba ngày đã thấy họ đáng tin. Ký ức chợt ùa về trong tâm trí anh, cô vì bảo vệ tòa soạn không thuộc về cô mà táo gan đập bàn với anh; cô cười rạng rỡ trong ánh hoàng hôn, cho tiền từng người ăn xin ở trạm xe buýt; cô rưng rưng muốn khóc khi tranh cãi với anh vì vận mệnh của các đồng nghiệp…Cô là người cảm tính và chân thành đến thế. Nhưng chỉ vì sự thiên kiến của anh, một việc rất dễ giải quyết bỗng trở thành một cái gai cắm dai dẳng trong trái tim anh.

Anh quen nhìn những người giả tạo, và đã nhận đủ những vết thương do ấn họ gây ra. Giống như người ngày thường quen nhìn những phu nữ tân thời phấn son lòe loẹt, bỗng nhiên muốn nhìn thấy một người thuộc trường phái tự nhiên, khuôn mặt hoàn toàn không trang điểm, thử hỏi làm sao không nghi ngờ?

Hoặc giả đó thật ra chỉ là cái cớ, anh cố ý vin vào những khuyết điểm của cô để ngăn cản chính mình.

Anh vốn muốn chạy theo cô nhưng trong lòng lại run sợ. Anh nhớ lúc nhỏ có lần anh phạm lỗi cãi lại thầy, cha anh nói không thể tha thứ cho anh, nhốt anh vào trong tủ. Cả thế giới bị đóng kín trong vài centimet và bóng đêm vô tận, anh nghiến răng kiên quyết không thừa nhận sai lầm, cuối cùng anh phải ở trong tủ áo suốt một đêm dài, chẳng khác gì bị vất ra giữa đồng không mông quạnh. Đến khi mẹ mở cửa cho anh ra thì anh đã sắp bất tỉnh, trước khi mất đi ý thức, anh nhớ mình vẫn kiên định nói: “Con không sai”

Từ nhỏ tính tình anh đã ngang ngạnh, cho dù có lý hay vô lý anh cũng không dễ buông tha cho ai. Bây giờ thì đến lượt người khác phán quyết anh, sự lăng nhục mà anh đã dành cho cô có xứng đáng để được tha thứ? Nỗi bồn chồn, hối hận khó nói nên lời cùng bao nhiêu cảm xúc khác cứ đan xen làm một, sắc mặt anh trở nên xanh xao, tim đau đến độ anh phải gập người xuống.

Tạ Huyền đang đăm chiêu bỗng nhìn thấy anh như vậy: “Cậu không sao chứ?”

Ba người bọn Thẩm Đình chọn một chỗ dùng cơm, không khí rất nặng nề. Hoàng Khải Nam gọi vài món ăn cô thích, sau đó Cao Hiểu Vi lôi cả hai người họ đi hát Karaoke. Cao Hiểu Vi vừa bước vào phòng Karaoke thì như biến thành chị em ruột thịt với chiếc micro. Cô độc chiếm một chiếc micro thể chết không buông, quả không hổ danh “song cuồng phòng Karaoke”.

Thẩm Đình chuẩn bị hát thì chuông điện thoại trong túi vang lên, cô nhìn thấy tên liền ấn nút, cúp xong lại gọi, gọi xong lại cúp, cứ lặp đi lặp lại như thế, Thẩm Đình bực bội vô cùng, đang định tắt máy thì giọng của Hoàng Khải Nam lạnh lẽo vang lên bên tai: “Ai đấy?”

Nghĩ còn ai có thể khiến cô tức giận bắt máy như thế nữa, Thẩm Đình nói: “Kẻ thù.” Sau khi bị cúp máy liên tục mười mấy cuộc, Thẩm Nhân Kiệt cũng không gọi nữa.

Thẩm Nhân Kiệt nghĩ ngợi một lúc, việc này phải có người xuống nước trước, mà cô có thể không có lý do gì để hạ thấp cái đầu cao quý của mình. Cho nên anh bèn gửi tin nhắn đi: “Cô đang ở đâu, xin cho biết.”

Tiếng chuông tin nhắn “I chocolate you” của Thẩm Đình vang lên, Thẩm Đình xem xong, tiện tay trả lời: “Do nhân phẩm của cậu không tương thích với điện thoại của tôi, cho nên dẫn đến tin nhắn loạn mã, xin thử lại sau khi nâng cấp nhân phẩm.” Những tin nhắn gửi đến sau đó Thẩm Đình đều xóa ngay không thèm đọc, đến khi họ sắp hát xong, Cao Hiểu Vi yên lặng rồi thì điện thoại cũng yên lặng.

Thẩm Đình hỏi Cao Hiểu Vi: “Hôm nay cậu vẫn đến ở chỗ tớ chứ?”

Cao Hiểu Vi lắc đầu: “Hôm nay anh ấy nhà tớ về rồi.”

Thẩm Đình chế giễu: “Ồ, Bát Giới đằng vân giá vũ về rồi, cậu mau mau đi tiếp giá.”

Cao Hiểu Vi giơ nanh múa vuốt: “Xem Bát Giới nhà tớ lấy bồ cào xéo nát cái mồm cậu.”

Ba người đi đến trước cửa, Hoàng Khải Nam hỏi Thẩm Đình: “Em ở đó có ứng phó được không? Bạn anh còn hai tháng nữa mới về, nhưng anh có thể tìm nhà trước cho em.”

Thẩm Đình vừa hiên ngang vừa phẫn nộ trả lời: “Bây giờ làm sao mà dọn đi? Dọn đi chẳng hóa ra em sợ anh ta à. Hơn nữa bây giờ em không việc làm không thu nhập, ở chùa hai tháng nữa không thành vấn đề, với lại em còn chưa câu được anh xã rùa vàng nữa!”

Hoàng Khải Nam ngao ngán nói: “Anh thật không nói nổi em.”

Phía trước có vài chiếc taxi đang đậu, Cao Hiểu Vi vẫy tay, chiếc xe phía trước còn chưa đi, chiếc phía sau đã trờ tới, Cao Hiểu Vi quay lại nói với họ: “Anh ấy nhà tớ sắp về đến nhà rồi, tớ mau mau về giả bộ mòn mỏi đợi chờ, không thể để anh ấy biết tớ mải vui chơi đến gần như quên mất mặt mũi anh ấy thế nào.”

Thẩm Đình nhăn mặt: “Cậu thật chẳng ra sao, mất mặt tớ quá.”

Hoàng Khải Nam cũng vẫy tay gọi xe, lần này chiếc xe thứ nhất đã chịu lăn bánh, anh mở cửa giúp cô. Thẩm Đình lên xe, báo địa chỉ rồi rũ người trên ghế ngồi, những việc gần đây trở lại trong đầu cô như một thước phim quay chậm. Những đốm sáng bên ngoài bị tốc độ của xe kéo thành những vệt dài, đan vào nhau thành một tấm lưới khổng lồ, chúng ta đều đang sống trong những ô lưới tối tăm giữa tấm lưới đó, nhìn bốn bể thế giới nơi nơi đều rực rỡ lung linh, nhìn lại chính mình chỉ thấy đêm tối và tuyệt vọng. Một lúc sau Thẩm Đình mới nhận ra có điều không ổn, bình thường taxi luôn mở radio, xe này lại yên tĩnh như vậy, ngay cả tiếng thở khổ não của bác tài cô cũng không nghe thấy. Ban nãy không để ý nên không thấy, tài xế đội chiếc mũ lưỡi chai, lưỡi mũ đổ bóng che khuất khuôn mặt. Ngồi trong xe lại đội nón? Cô đang gặp phải tên đầu trộm đuôi cướp hay là bệnh nhân thần kinh đây? Cô nhìn tấm thẻ tài xế bên cạnh đồng hồ cây số, người trong hình trông mặt mũi bặm trợn rất đáng sợ.

Xã hội bây giờ loạn lắm, trên trang đầu các báo chí thấy toàn giết người
Chương 6 – Bạn thân mến, đừng quan tâm đến vẻ mặt u buồn của cuộc đời

“Kỳ thực tôi muốn tặng cô một món quả để cảm ơn, tôi quyết định đợt này không cắt giảm nhân sự nữa,”

“Thật sao?” Thẩm Đình bất giác tròn mắt nhìn anh, không ngờ sau lần bị bệnh lần này, quyết định của anh lại thay đổi như thế. Xem ra anh ta nên bệnh thêm vài lần… Những trải qua một thời gian, kỳ thực Thẩm Đình cũng đã suy nghĩ lại: “Thật ra tôi cũng đã nghĩ rồi, cậu sa thải nhân viên có mục đích của cậu, tôi không có lý do gì để can thiệp, nếu như tôi thấy đó là sai, thì việc tôi ra đi là lựa chọn tốt nhất.”

Anh đã sớm quyết định như vậy, lần bệnh này chẳng qua chỉ trùng hợp cho anh một cái cớ không quá khiên cưỡng mà thôi. Anh nói: “Ý của tôi là, không phải là không sa thải nhân viên nữa, mà bên nhân sự sẽ tiến hành đánh giá KPI, nếu ai không đạt ba tháng liền thì vẫn bị sa thải. Cô thấy như vậy hợp lý chưa?”

“Vô cùng hợp lý, cậu đúng là Phật sống đầu thai.”

“Phật sống cũng bị cô làm tức chết thôi. Tôi chỉ suy nghĩ trên lập trường kinh doanh của công ty. Tôi muốn tích hợp công ty với nguồn vốn nhàn rỗi hiện có, dùng thương hiệu hiện nay của công ty để phat triển thêm công ty quảng cáo và công ty kho vận. Công ty quảng cáo sẽ dựa vào mối quan hệ có sẵn, chuyên phục vụ các khách hàng béo bở như

những công ty nhà nước, tốt hơn hết là có thể nhanh chóng quay vòng vốn, tăng lợi nhuận. Nếu công ty chúng ta có thể kinh doanh theo hướng đa ngành nghề và vận hành chuyên môn hóa, hình thành chuỗi ngành nghề và chuỗi luân chuyển vốn hoàn chỉnh, thì cho dù đã có gặp khủng hoảng kinh tế hay cải cách trong ngành cũng vẫn có thể đứng vững. Về công tý tạp chí, tuy tạp chí điện tử một hai kì vừa qua biểu hiện rất tốt, nhưng tôi cũng có chút lo lắng, cho nên tôi muốn liên tục tạo ra ý kiến phản hồi, nói rằng nhiều độc giả cũ hi vọng khôi phục tạp chí in. Một mặt giữ được tần suất dư luận của tạp chí điện tử, mặt khác, nếu như tạp chí điện tử vẫn chưa đủ trưởng thành, có dấu hiệu thoái trào, ta cũng có thể thuận nước đẩy thuyền khôi phục tạp chí in để cứu vãn.”

Thẩm Đình sớm biết anh là người có nhiều tham vọng và hoài bão: “Ồ, cậu quả nhiên là kẻ bụng dạ tăm tối lắm mưu mô. Nhưng cậu cũng nhiều tiền thật đấy, cho chị mượn ít tiền dùng đi, chị đây bị thất nghiệp dẫn đến khủng hoảng kinh tế, mà sự thất nghiệp của tôi có liên quan lớn đến câu.”

Những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai dịu dàng xuyên qua ô cửa, chiếu tới sau lưng cô. Trong khoảnh khắc, mọi tia nắng đều ánh lên, khiến cả người cô trông thật rực rỡ và thanh khiết, anh bất giác ngỡ ngàng nhìn cô như kẻ mất hồn. Cứ như khi anh bước vào kịch viện chưa sáng đèn, nghĩ rằng vẫn chưa có người biểu diễn, bỗng nhiên tất cả đèn sân khấu bừng sáng lên, một mỹ nhân mắt phượng, tay áo rũ yếu điệu thướt tha xuất hiện, liếc mắt mỉm cười với anh. Một bức tranh rung động lòng người.

Thẩm Đình chợt thấy sờ sợ: “Này, tôi nói đùa đấy, cậu nhìn tôi như thế làm gì?”

Thẩm Đình càu nhàu: “Tôi còn tưởng cậu không còn thấy ánh sáng được nữa đấy.” Thẩm Đình tránh sang một bên, vươn vai, chuẩn bị về nhà ngủ, ba mươi tuổi tới nơi rồi mà còn thức thâu đêm, cô đã bỏ qua giờ giải độc gan, giờ giải độc mật, giờ giải độc phổi, vân vân, cô có cảm giác mình sắp bị trúng độc mà chết.

Thẩm Nhân Kiệt

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT