|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
đi tuần cầm súng đi thẳng đến chỗ mình, tim đập mạnh đến muốn nhảy lên cổ họng nhưng lại liều mạng nhảy ra: “Ta ở đây này! Muốn làm gì thì làm!” Làm như thế dễ chịu hơn lẩn trốn nhiều, cho nên anh cứ để lời nói tự tuôn ra: “Đúng thế, tôi không thích anh ta, thì sao nào, bởi vì tôi thích…” Trước nay anh vốn không phải là người ẩn nhẫn gì, tự mình đã biết thì đói phương cũng phải biết.
Trong thời gian của một ánh chớp, Thẩm Đình bỗng nhiên hiểu rõ tất cả, kỳ thực trước kia cô đã từng thấy nhiều dấu hiệu thoáng qua, nhưng cô luôn tự nhủ lòng rằng đó là không thể nào, không thể nào. Bản thân cô không có nét gì hấp dẫn người khác. Đến nay tất cả những dấu hiệu đã tập hợp lại thành một sự thật. Thẩm Đình bỗng thấy trong lòng hoang mang, mối quan hệ cân bằng giữa họ sắp bị phá vỡ, xin cậu đừng nói ra, tôi sẽ xem như không hay biết. Chúng ta vẫn có thể tiếp tục tự do du sơn ngoạn thủy, không phải ngại ngùng bất cứ điều gì, trong công việc cậu cứ làm cấp trên lạnh lùng và cầu toàn, trong cuộc sống, cậu là một người bạn không hề khiến tôi phải bận tâm, như thế đơn giản biết bao nhiêu. Nhưng không kịp mất rồi, anh ta sắp nói ra rồi, mọi việc sắp thành ra vô phương cứu vãn…Trong lúc hoảng loạn, Thẩm Đình vội ngắt lời anh: “Đừng nói là cậu thích tôi!”
Bỗng dưng bị ngắt lời, Thẩm Nhân Kiệt nhìn sâu vào mắt cô, im lặng một lúc rồi hỏi với vẻ khiêu khích: “Thế thì đã sao?” Lời đổi thành do cô nói ra, anh đã hiểu ý của cô, kỳ thực anh cũng không hy vọng cô sẽ có phản ứng tích cực gì. Nhưng những lời ấy vẫn như lưỡi dao đột ngột lao tới, trong lòng anh thấy nhói đau.
Thẩm Đình thử bắt mình bình tĩnh: “Không sao cả! Tôi chỉ thấy cậu nên đi tìm người trẻ hơn, đẹp hơn. Cậu biết rõ hơn tôi, trên thế giới này không thiếu những cô gái đẹp.”
“Điều đó liên quan gì đến tôi.” Thẩm Nhân Kiệt đăm đăm nhìn cô, hỏi.
Thẩm Đình cố gắng tìm kiếm lý trí của chính mình, dùng lý trí để thuyết phục anh, bởi vì anh cũng là một người lý tính, cô tin rằng đây chỉ là xúc động nhất thời, khi nghĩ kỹ lại anh nhất định sẽ hối hận: “Bởi vì đó là thực tế! Câu chẳng phải là người thực tế nhất sao? Vậy chúng ta nên nhìn vào thực tế. Nếu như bây giờ tôi và cậu yêu nhau thì đó nhất định là tiền đề cho việc kết hôn, tôi không còn tuổi trẻ để rong chơi nữa, nhưng cậu còn có nhiều. Cậu cũng biết thời gian bất công với người phụ nữ như thế nào, huống hồ tôi hơn cậu đến gần năm tuổi. Cứ cho là chúng ta quả thực có cơ hội kết hôn, đến lúc đó, tôi mỗi lúc một già đi còn cậu thì vẫn phong độ, kết quả là cậu ra ngoài lăng nhăng, còn tôi ngày ngày lên mạng than than trách phận. Cuộc sống đó đáng sợ đến thế nào. Hà tất phải làm như thế?” Thẩm Đình ngừng lại một lát rồi nói thêm: “Chỉ nói thôi tôi đã muốn rùng mình.”
“Đừng nói với tôi những lời này, tất cả đều chỉ là giả thiết của cô, những quan niệm nhảm nhí đó đã giam cầm cả cuộc đời cô!” Thẩm Nhân Kiệt muốn phủ nhận tất cả những điều cô nói.
Nhưng Thẩm Đình cũng ngoan cố y như vậy: “Sống đến tuổi này, tôi hiểu rằng cho dù tôi gặp phải cánh cửa thần kỳ, nói “Vừng ơi mở ra” xong thì bên kia cánh cửa cùng lắm chỉ có vừng mà thôi chứ ko thể nào có kho báu. Vì vậy, tôi không cần phải phỉnh phờ bản thân làm gì.”
“Cô nhất định không tin là tôi thích cô?” Thẩm Nhân Kiệt vẫn chưa buông tha.
Thẩm Đình thở dài nói: “Tôi không tin vào tình cảm.”
Thẩm Nhân Kiệt cười nhạt: “Đừng nói dối. Sao cô không nói thẳng là cô không có cảm giác gì với tôi, chẳng đơn giản hơn sao?”
“Được, tôi không có cảm giác với cậu, tôi không thích phi công trẻ. Như vậy cậu đã vừa ý chưa? Tôi hi vọng cậu có thể quên ý nghĩ hoang đường này đi.” Thẩm Đình nói nhanh, hy vọng có thể sớm kết thúc việc này.
Thẩm Nhân Kiệt nhận ra giọng điệu của mình quá gay gắt nên bèn dịu lại, nghiêm túc hỏi: “Tại sao cô không thử một phen?”
Thẩm Đình lắc đầu nói: “Xin lỗi, tôi cảm thấy mình đã không còn khả năng để yêu ai nữa. Cậu chưa khỏi bệnh, đợi cậu khỏe lại rồi thì cậu sẽ hối hận vì những điều cậu nói với tôi hôm nay.”
Thẩm Nhân Kiệt không hề thấy cảm kích trước câu trả lời của cô, bây giờ mặt trời đã lên cao, chiếu trực diện vào nơi anh đang đứng, ánh nắng chói chang làm mắt anh đau nhói. Những tia sáng này vốn là để đưa con người ra khỏi bóng đêm, nhưng vì nó quá mãnh liệt nên khiến người ta sợ hãi, khiến đôi mắt chẳng thà lựa chọn bóng đêm: “Cái cớ hay thật! Không có khả năng yêu thì không yêu nữa. Không có khả năng hứng chịu thất bại thì bớt gánh vác một chút. Tâm thế bảo thủ này đã bảo vệ được cô, nhưng chính vì thế mà cô cũng không thể với tới những kỳ tích của sức mạnh tinh thần. Khi cô nhận ra mình không còn mong đợi điều gì, khi cô nhận ra ngay cả sức mạnh để thử yêu một người mình cũng không có, cô cảm thấy cô tồn tại trên thế giới này còn có ý nghĩa gì?”
“Không có ý nghĩa gì, tôi cũng không định tìm kiếm bất cứ ý nghĩa gì, sống ngày nào hay ngày đó.”
Thẩm Nhân Kiệt vừa tức giận vừa đau lòng, vừa thất vọng vừa chơi vơi, muôn vàn cảm xúc trào dâng trong trái tim anh. Cô không chấp nhận anh cũng được, cô tìm lý do gì cũng được, nhưng tại sao cô lại luôn từ bỏ mọi kỳ vọng đối với cuộc đời của chính mình, đây mới là điều khiến anh đau khổ nhất. Anh sợ nếu tiếp tục nhìn khuôn mặt của cô, tiếp tục nói về vấn đề này thì bệnh tim của anh sẽ tái phát, cho nên đành khoát tay bỏ đi.
Thẩm Đình nhận ra anh đã bỏ mặc cô mà đi thì chợt cảm thấy bàng hoàng. Suốt đêm không ngủ nên cô đã rất mệt mỏi, cộng thểm cuộc cãi vã vừa rồi khiến cô thấy đầu váng mắt hoa. Cô đành ngồi xuống bậc thang nghĩ tạm, ngồi xuống rồi cô mới nhận ra mình chưa ăn cơm trưa, thảo nào đói đến thế, quả là họa vô đơn chí. Chẳng phải nói là sẽ đưa cô đến ở trong quán trọ trên núi để nghe tiếng trúc sao? Hừ, gã đàn ông nào cũng chỉ giỏi hứa hẹn viển vông, khiến cho bạn háo hức mà quên đi hiện thực.
Cô nên bình tĩnh lại, cô rất muốn bình tĩnh lại. Nhưng cũng như sau khi nhìn thẳng vào mặt trời, mắt có quay đi nhìn hướng khác thì những đốm lóa lớn nhỏ vẫn lơ lửng phía trước, khiến người ta không thể nào nhìn rõ. Chuyện vừa rồi cũng giống như những đốm lóa ấy cứ lửng lơ đeo đẳng mãi trong trí óc của cô, khiến cô không tài nào suy nghĩ cho thấu đáo về chính nó. Thẩm Nhân Kiệt thích cô? Thật sao? Lúc anh vừa mới nói ra cô thấy tim mình như đột ngột dừng đi hai nhịp, nhưng sự việc chỉ có trong phim thế này cũng sẽ kết thúc như khi người ta đóng phim vậy, đến lúc bạn nhập tâm nhất thì chắc chắn đạo diễn sẽ hô “Cut”, sau đó anh ta lại trở về với bộ mặt lạnh lùng rời khỏi trường quay! Còn cô chỉ có thể đêm đêm đến phòng Karaoke gào thét bài “Thời khắc tỉnh mộng”. Anh là người kiêu ngạo, đầy tham vọng và có tương lại hứa hẹn đến thế, hơn nữa còn là một công tử nhà giàu. Thẩm Đình nghĩ đi nghĩ lại vẫn không thông, cô chưa bao giờ gặp phải việc như thế này, đúng là cô đã đổi vận thật. Bao nhiêu người vì tiền vì quyền mà không ngại làm vợ hai, vợ ba, vợ tư cho người ta, cũng có kẻ vợ bé trong nhà cộng lại ngồi đủ cả chiếc bàn bát tiên. Còn anh và cô bây giờ là trai chưa vợ gái chưa chồng, cô e ngại điều gì chứ? Đúng vậy, cô nhận thấy mình nên suy nghĩ như vậy mới phù hợp với trào lưu của thời đại này.
Vốn dĩ cô đã đến tuổi này rồi thì không nên chờ đợi một tình yêu nồng cháy, chủ nghĩa hiện thực có vẻ thích hợp hơn, tình cảm chẳng phải cũng là một món đầu tư sao? Thế nhưng cô không qua nổi cửa ải của chính mình, hy sinh tình cảm của mình để đánh đổi lấy sa hoa phú quý? Điều này đối với cô mà nói là một sự sỉ nhục, rất nhiều người sẽ cho rằng cô giả tạo, ra vẻ thanh cao. Ai lăn lộn ra đời mà không phải giả tạo. Cô thậm chí còn tưởng tượng xem Cao Hiểu Vi sẽ nói thế nào: “Nếu như đây cũng là một thứ sỉ nhục thì cứ mặc tình sỉ nhục đi, tớ hân hạnh được chịu đựng.”
Kỳ thực cô không hiểu tình yêu là gì, có lẽ cả đời này cô cũng không tóm được cái đuôi của tình yêu. Tuy nhiên, cô biết rằng tình cảm cô dành cho Thẩm Nhân Kiệt không phải là yêu, nếu như cô yêu anh, cô sẽ nhớ anh dùng loại nước hoa nào, khi dạo phố nhìn thấy quần áo nam cô sẽ bất giác mỉm cười, trong đầu tưởng tượng xem anh mặc có hợp hay không, cô sẽ mang theo cả điện thoại vào nhà tắm, sợ anh gọi hay nhắn tin mà cô không kịp nhận… Nhưng cô không hề có những biểu hiện trên, bảo cô giả vờ, hay thử làm như thế? Xin lỗi, cô không làm được. Cô sẽ phát điên vì sự phù phiếm và giả tạo của mình. Trước đây cô từng căm ghét anh, còn bây giờ là ngưỡng mộ, là tình bạn, là cảm giác như tri kỷ, nhưng chỉ có thế mà thôi.
Người ta thường nói Thư�
Chương 7 – Qua mười năm nữa, đến thần tượng của cậu cũng sẽ già cỗi
Vừa đúng lúc Thẩm Đình đi đến thì Địa Trung Hải đứng lên đi nhà vệ sinh, bớt đi sự khó xử. Cao Hiểu Vi đang trầm ngâm nghĩ ngời điều gì, bỗng nhiên thấy Thẩm Đình từ đâu đứng lù lù ngay trước mặt, cô liền quở: “Cậu làm gì thế, làm tớ hết cả hồn”.
Thẩm Đình càng không vui hơn: ”Cậu lén lén lút lút đến đây làm gì, chẳng phải nói không đến sao? Cái tên trai xấu đó là ai vậy?”
Cao Hiểu Vi hơi bối rối, phân bua: ”Anh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




