watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5642 Lượt

mồm chậm chạp, nói không lại cậu.”

Nhưng Thẩm Đình không thấy Thẩm Nhân Kiệt thông minh ở chỗ nào cả, người thông minh không bao giờ làm như vậy, người thông minh cho dù có nhìn thấy cũng nên giữ kín trong lòng. Nghĩ vậy nên cô lườm Thẩm Nhân Kiệt: ‘Có phải cậu luôn ỷ mình IQ cao nên cảm thấy không ai thông minh bằng mình không hả?”

“Tôi chưa bao giờ nói tôi là người thông minh” Thẩm Nhân Kiệt nói.

Thẩm Đình đang nghĩ mặc kệ anh nói thật hay giả, anh cũng biết khiêm tốn một lần.

Nào ngờ Thẩm Nhân Kiệt lại nói tiếp: “Nhưng thông minh hơn cô chừng tám chín lần thì tôi thừa sức.”

Thẩm Đình tức tối nghiến răng, thô bạo gấp miếng sườn làm bằng đậu phụ khô, rồi hằn học lấy đũa giày xéo nó, miệng làu bàu rủa xả: “Cho mày giả, cho mày giả này! Rõ ràng là một miếng đậu phụ mà cứ học đòi giả làm sườn heo. Thật chẳng đáng cho người ăn.”

Tuy rằng Cao Hiểu Vi luôn cảm thấy vẻ ngoài của Thẩm Nhân Kiệt hợp với gu thẩm mỹ của cô, nhưng cô hiểu rõ con người này chỉ nên nhìn từ xa chứ không nên dây vào. Cô chỉ mong tránh anh càng xa càng tốt, cho nên vội ăn xong thức ăn của mình rồi giục Lý Đại Dũng lên núi. Lý Đại Dũng vốn là người tôn trọng thức ăn, trước nay luôn ăn hết từ món đầu tiên đến món cuối cùng, song lần này món lần cuối dọn lên anh đã phải tiếc hùi hụi đi theo Cao Hiểu Vi.

Họ vừa đi xong, Thẩm Đình liền chất vấn Thẩm Nhân Kiệt: “Ban nãy cậu việc gì phải làm cho họ khó xử như vậy, họ đâu có đắc tội với cậu, cậu có bệnh sao?”

“Không phải rất vui sao?” Thẩm Nhân Kiệt nhướng mày hỏi ngược lại.

Thẩm Đình chịu không nổi giọng điệu này nữa: “Vui? Cậu rốt cuộc có tí quan niệm đạo đức nào giống người bình thường không?”

“Thế sao? Biết rõ người ta có bạn trai rồi mà vẫn mặt dày theo đuổi, biết rõ mình có bạn trai rồi mà vẫn đi đến đây với người đàn ông khác, đây là quan niệm đạo đức của người bình thường sao?” Thẩm Nhân Kiệt lạnh lùng hỏi.

Thẩm Đình không biết nói gì, chỉ thấy bực bội, tại sao đến cùng vẫn là anh đúng? Tại sao lần nào cũng như vậy? Cô nói ngang: “Thôi thì cậu cứ vênh vang tiếp đi. Tôi nói không lại cậu, mệt chết được.”

Thẩm Nhân Kiệt bĩu môi: ”Thế thì đừng nói nữa.” Xong lại nói: ”Phòng của cô là 301, đừng có vào nhầm phòng tôi đấy.”

Thẩm Đình cao giọng: “Tôi chưa ngu đến thế.” Kỳ thực cô không hề muốn tọc mạch, sợ mất uy phong của mình, nhưng cuối cùng lại không kìm được tò mò, bèn hỏi anh: “Cậu làm sao mà biết là vòng tay thế?”

Rõ ràng là Thẩm Nhân Kiệt không thấy việc này có gì ghê gớm: “Người như Lý Đại Dũng chỉ biết tặng đồ bằng vàng hay bạc thôi, bây giờ lại chưa đến giai đoạn tặng dây chuyền hay nhẫn, tôi chỉ đoán bừa thế thôi.”

Thế mà Thẩm Đình lại phục lăn: ”Ồ, cậu đoán bừa mà có vẻ tự tin thế, thật không đơn giản. Đúng rồi, nhớ đừng gọi tôi dậy lúc hoàng hôn nhé, muộn một tí hãy đi.”

“Cô mắc chứng sợ hoàng hôn à?” Thẩm Nhân Kiệt hỏi.

“Đúng thế, có phải đang mừng thầm không hả? Mỗi lần đi ngủ mà lỡ tỉnh dậy lúc hoàng hôn, tôi đều thấy bàng hoàng sợ hãi, cứ như đến ngày tận thế rồi vậy.”

“Cô là một điển hình thiếu cảm giác an toàn đấy.” Thẩm Nhân Kiệt đáp gọn lỏn.

“Đúng vậy, vấn đề là tại sao tôi lại thiếu cảm giác an toàn, chẳng phải vì thế giới này sao, nếu như thế giới này tốt đẹp và hạnh phúc thì tôi có thiếu cảm giác an toàn không? Nói chi xa xôi, nếu mỗi khi thức dậy tôi thấy cuộc đời còn có điều để trông đợi, còn có điều đáng để tôi kỳ vọng thì tôi có thiếu cảm giác an toàn không?” Ăn cơm xong, vừa mệt vừa buồn ngủ nên Thẩm Đình càng trở nên nóng nảy, cô bỗng phát hiện mình đã trở thành bà cô già, ngày ngày không thôi than thân trách phận. Tuổi ba mươi không bì được với tuổi hăm ba, thức một đêm thôi đã vật vờ, đâu được như trước kia thức hai ba đêm vẫn mạnh như rồng như hổ. Thời gian chẳng khác gì một mụ tú bà vô tình, thẳng

tay gạt những ai già cỗi xuống sắc ra lề đường cho họ tự sinh tự diệt.

Thẩm Nhân Kiệt trả lời không chút khách khí: ”Đó là cô không đủ can đảm. Giống như thấy bọn trộm cắp ăn ngon mặc đẹp thì thấy ghen tị, thì trách đời không công bằng, nhưng lại không thấy sau lưng bọn trộm cắp ấy đã phải trốn chạy mạo hiểm như thế nào. Muốn được sung sướng như trộm nhưng lại không muốn bị người ta đuổi, trên đời này đâu có việc gì béo bở đến thế? Kêu cô đi làm trộm thật, cô có dám không? Không dám mạo hiểm thì làm gì có thu hoạch! Thay vì không ngừng than vãn, chi bằng hãy nghĩ cách thay đổi.”

“Thay vì than vãn, hãy thay đổi.” Câu nói này như tiếng sấm vang lên trong tim Thẩm Đình, những oán khí mà cô tích lũy hai năm nay đủ để phóng miễn phí một tên lửa ra ngoài không gian, nếu cứ tiếp tục thế này, không đến hai năm nữa cô sẽ vinh dự lên ngôi hội trưởng hội phụ nữ ai oán toàn cầu. Nhưng thay đổi từ đâu đây, nói thì dễ, nhưng làm thì đâu được như thế. Cô nên tận dụng thời gian nghĩ ngơi trên núi, tận dụng linh khí của vạn vật để nhìn lại mình cho tới nơi tới chốn.

Cô vội vã gõ cửa phòng Thẩm Nhân Kiệt, nhưng gõ cả nửa ngày trời mà vẫn không thấy ai trả lời, tên trời đánh này không bỏ rơi cô nơi khỉ ho cò gáy này, một mình lếch về nhà rồi đấy chứ. Ý nghĩ này mới thoáng qua, giữa cơn mụ mị sau giấc ngủ dài, trên ngọn núi không ai quen biết, giữa đêm sâu lạnh lẽo tịnh mịch, một thứ cảm giác bơ vơ đáng sợ vây chặt lấy cô, giống như người chiến sĩ tỉnh dậy giữa chiến trường, mở mắt ra chỉ thấy bầu trời trống trải và vầng trăng lạnh lẽo như lưỡi dao, nhận ra mình vẫn nằm trong lùm cỏ giữa chốn đồng không mông quạnh, bốn bên đều là xác chết của đồng đội, tất cả đều chết cả, chỉ có mình mình đang tỉnh giấc.

Cô hoảng loạn chạy xuống quầy tiếp tân, cuống quýt hỏi cô nhân viên trực ban: ”Cô có thấy người đàn ông đi cùng tôi không? Dáng người cao, cao như thế này này.” Cô mô tả bằng tay, “trông khá bảnh, mắt xếch, nét mặt lạnh tanh, có cảm giác như rât kiêu ngạo… cô có thấy không? Có thấy không?”

Cô nhân viên cười rất lễ phép nói: ”Vị đó thì tôi biết, anh ấy đang ở khu cà phê ở lầu hai…” Xem ra ai cũng biết đến đặc trưng này của anh.

Cô không đợi cô nhân viên nói hết, liền vội vàng chạy đến khu cà phê, qua lớp cửa kính, cô có thể nhìn thấy Thẩm Nhân Kiệt đang ngả người trên chiếc sô pha ở bàn thứ ba. Quán chẳng có mấy người, trên mỗi chiếc bàn đều đặt một đĩa đèn hình hoa sen, ánh đèn vàng vọt đong đưa, tiếng nhạc chầm chậm êm dịu, làm người ta liên tưởng đến một thị trấn nhỏ vô danh ở Italy, ánh mặt trời mùa thu làm những chiếc ghế dựa bên đường đổ bóng dài thườn thượt. Nơi này trang hoàng rất khá, cũng chỉ là một quán cà phê bình thường thôi, nhưng hiện lên trong mắt cô là sáng sủa, là ấm áp, là ánh sao trong bão tố, là một cây đại thụ nở hoa.

Thẩm Nhân Kiệt thấy cô hớt hải thì thắc mắc: ”Cô bị ma đuổi

à?”

Cô cũng không biết mình đang bị gì, đang yên đang lành tự nhiên phát điên. Cô biết mình đang sợ, sợ cô độc, sợ bị bỏ rơi, sợ còn lại một mình. Sau đó nghe Thẩm Nhân Kiệt nói, ừ, Thẩm Nhân Kiệt nói không sai, thứ tâm trạng hãi hùng đó lắng xuống.

Cô hỏi anh: ”Cậu ra đây làm gì?”

Anh hỏi cô: ”Có muốn uống gì không?”

Cô hỏi anh: ”Chúng ta có định về không đấy?”

Anh gọi nhân viên phục vụ: ”Pha cho cô ấy ly sữa.”

Anh căn bản không muốn trả lời câu hỏi của mình, cô trừng mắt nhìn anh.

Anh hỏi cô: ”Cô sao thế? Có gì không ưng ý à?” Cảm thấy cô có gì không ổn.

“Tôi không muốn ở lại trên núi này nữa” Thẩm Đình đáp ngay.

Thẩm Nhân Kiệt cười nói: ”Có phải cô nằm mơ thấy mình bị Diệt Tuyệt Sư Thái bắt đi cạo đầu nên mới hoảng hốt như thế không?”

“Cậu không định ở cả đêm ở nơi lưng chừng núi này chứ?” Thẩm Đình tự động lờ đi lời châm chọc của anh.

“Từ đây xuống núi phải đi bộ nửa tiếng, sau đó còn phải đi xe chừng một giờ mới về đến. Cô thật sự muốn về à?” Thẩm Nhân Kiệt ngẩng đầu hỏi.

“Đương nhiên, tôi ngủ lâu thế rồi, bây giờ tỉnh táo lắm, không về thì ở đây làm gì?”

“Thế thì đi thôi.” Thẩm Nhân Kiệt biết tính cô như lửa, nghĩ đến là phải làm ngay, đã quyết định thì phải thực hiện bằng được. Anh đứng lên thanh toán rồi cùng Thẩm Đình đi xuống núi. Đường núi không khó đi, bởi vì nghe nói trụ trì chùa phối hợp với chính quyền làm đèn đường trên cả con đường lên núi, thắp sáng ngọn đèn chỉ lối cho những kẻ phàm phu tục tử đang trầm luân trong bể khổ hồng trần.

Ánh đèn chỉ chiếu sáng được không gian giới hạn, xa hơn ở hai bên đường là một màu đen thăm thẳm, cảm giác như đang ngồi trong chiếc phi thuyền bay ra ngoài vũ trụ vô cùng vô tận. Trên núi sắc thu nồng đượm, bởi vì có sương, con đường núi ươn ướt, không còn tiếng ve mà thay vào đó là âm thanh như tiếng dế, đua nhau vang lên như tiếng vọng trở về từ hàng ngàn năm trước.

Thẩm Nhân Kiệt thấy Thẩm Đình đi hơi chậm bèn quay sang kéo tay cô, Thẩm Đình vô thức giằng ra, Thẩm Nhân Kiệt nhìn cô, nói không chút cảm xúc: ”Đừng nghĩ nhiều quá, tôi chỉ muốn cô đi nhanh hơn thôi.”

Thẩm Đình cũng điềm nhiên nói: ”Tôi không nghĩ gì cả, có chút đường núi này mà làm khó được tôi sao?”

Thẩm Nhân Kiệt đứng

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT