watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5639 Lượt

cảm giác như có người đang cúi đầu khẽ khàng hôn lên vết thương đã kết sẹo của cô. Cô nhìn ra ngoài cửa xe, khẽ nói: “Cám ơn.”

“Tôi nói thật lòng, cô không cần cám ơn.”

Đến công ty, Tạ Huyền hình như có việc gì gấp cần tìm Thẩm Nhân Kiệt, mới nhìn thấy anh đã chạy đến, sau đó lại nhìn thấy Thẩm Đình đang đứng phía sau, đôi mắt chợt bừng sáng: “Liệt Nữ, cô nghỉ phép cũng đủ rồi nhỉ, thật là một ngày không gặp dài như ba thu.”

Thẩm Đình chẳng buồn để ý đến anh. Tạ Huyền lôi Thẩm Nhân Kiệt vào văn phòng.

Người bên ngoài thì cứ như nồi nước đang sôi, xôn xao bàn tán, đương nhiên chủ đề không phải là Thẩm Đình, Thẩm Đình những tưởng lần này cô trở về vẻ vang, tất nhiên sẽ biến thành trung tâm dư luận, đáng tiếc là lại một lần nữa bị chủ đề nóng khác giành chỗ.

Vua Nhiều Chuyện rất kích động nói với Thẩm Đình: “Chị Thẩm Đình trở về rồi sao, em vui lắm. Nếu không chúng em chắc tiêu đời.”

Anh Khoe, Hổ Đen cũng thi nhau chị Thẩm Đình này, chị Thẩm Đình nọ. Trong môi trường làm việc, có người gọi bạn bằng chị

không phải chuyện xấu, nhưng mọi người đều gọi bạn bằng chị thì không hẳn là chuyện tốt.

Anh Khoe mặt mày đăm chiêu đưa tấm thiệp mờ cho Thẩm Đình: “Chị Thẩm Đình, tôi đang định hẹn chị ra ngoài, nay vừa khéo chị đi làm rồi nên tôi đưa luôn thể.”

Thẩm Đình nhận tấm thiệp cưới, cầm trên tay mà như nặng ngàn cân, tròn mắt hỏi: “Cậu sắp lấy vợ à?” Cô giở ra xem ngày: “Ngay tháng sau sao?” Trời đất, ngay cả cậu trai bé hơn cô năm ba tuổi cũng chuẩn bị kết hôn rồi, sau này cô biết cưới ai đây, nghĩ đến mà cám cảnh.

“Đúng thế, chị nhất định phải đi đấy nhé.” Anh Khoe hào hứng, nhất định mời cho được Thẩm Đình.

Thẩm Đình thấy thế cũng tự động viên tinh thần, bi ai trả lời anh: “Tôi sẽ đi ngồi bàn trưởng bối.”

Đầu óc Vua Nhiều Chuyện không hề để ở đây, cô liền đổi chủ đề: “Trời ơi, chị Thẩm Đình, ban nãy chị có nhìn thấy một đại mỹ nhân không, ở dưới lầu ấy?” Có thể khiến người muốn thi Hoa hậu Hoàn Vũ cho là đẹp, cô gái ấy rõ là có chỗ hơn người.

Thẩm Đình nghĩ một lát rồi nhún vai: “Không thấy
Chương 8 – Từ khóc và đố kỵ đến cười và hâm mộ

Để hạ nhục Thẩm Đình đến cùng, cô ta không ngại lặn lội đến đây tìm cô, thiếu điều dán cáo thị tìm người khắp đường lớn hẻm nhỏ trong thành phố này. Nếu bây giờ họ đang ở trên đường, Thẩm Đình chắc chắn sẽ đẩy cô ta ra cho xe đụng.

Người phụ nữ đó rút tấm thiệp trong túi ra như rút súng, đưa cho Thẩm Đình, Thẩm Đình vừa liếc qua đã thấy chữ ”hỉ” to đùng, chữ “hỉ” hóa ra lại rất hợp với đôi con hát này. Tuy là thế, Thẩm Đình vẫn thấy tấm thiệp cưới này đỏ đến chướng mắt, cứ muốn làm lóa mắt cô. Không muốn nhìn thấy bản mặt ấy nữa, Thẩm Đình mở thiệp ra, dòng chữ bên trong ngay ngắn: “Anh Sử Kiến Nam cùng chị Trang Thục Ni long trọng cử hành hôn lễ vào ngày xx tháng xx năm xx tại nhà hàng Xương Ký…” Do nghề nghiệp nhạy cảm với chữ nghĩa, radar của Thẩm Đình rung lên, cô thấy có điều không ổn liền rà lại tên nhà hàng. Trời ơi, nhà hàng này đặt tên thất đức đến thế, nhưng cũng rất hợp với đôi này.

Trang tiểu thư nói với giọng tiếc rẻ: “Thẩm Đình, sao cậu cứ làm việc ở đây thế, bao nhiêu năm rồi mà không nghĩ đến việc phát triển sao? Đáng tiếc quá. Cậu biết không, lúc đi tìm cậu tớ cứ nghĩ cậu phải thành công hơn kìa, tớ không ngờ cậu vẫn ở đây làm biên tập. Cho dù cậu thích ở đây, họ cũng nên cho cậu làm chủ biên rồi mới phải. Tớ biết, cậu có thừa khả năng.” Nói đến cùng lại hóa ra giọng điệu tri âm.

Cô ta không những biết nơi cô làm, mà còn biết cô chưa từng đổi công việc. Quả nhiên, kẻ địch luôn hiểu rõ bạn hơn cả bạn hữu. Thẩm Đình mỉa mai: “Hình như cậu còn bận tâm hơn cả tớ nhỉ.”

Trang tiểu thư vô cùng kinh ngạc, rõ ràng không cho phép Thẩm Đình hoài nghi thái độ của cô: “Đương nhiên, trong lòng tớ luôn xem cậu là bạn tốt. Hôm cưới tớ hy vọng cậu có thể làm chứng cho tớ.”

Thẩm Đình mắng thầm: “Cô thật sự muốn biến đám cưới thành đám ma à.”

Trang tiểu thư lại nói: “Nói cho cùng, chúng tớ yêu nhau có lỗi với cậu, chúng tớ muốn đến hôm cưới sẽ được cậu tha thứ. Hơn nữa chỉ có cậu chứng kiến cả cuộc tình của chúng tớ. Cho nên cậu nhất định phải đến nhé.”

Thẩm Đình cười nhạt: “Đương nhiên tớ sẽ đến, bởi vì đó nhất định sẽ là một kỷ niệm thú vị trong cuộc đời tớ.”

Trang tiểu thư thở phào: “Thế thì tốt rồi, nhiều bạn lớp mình cũng đến nữa, đây chắc chắn sẽ là một cuộc họp mặt vui vẻ.”

Ổ, ả đàn bàn xấu xa này, cô muốn gọi người đến xem kẻ bị bỏ rơi à, đừng tưởng bở. Vui thì chưa chắc, nhưng tôi chắc chắn sẽ cho cô biết tay. Thẩm Đình nghĩ bụng.

Trang tiểu thư còn chưa muốn đi, Thẩm Đình đã chịu không thấu: “Sao cậu chưa đi, tớ còn phải làm việc.”

Trang tiểu thư lắc đầu cười giả tạo: “Cậu chẳng thay đổi gì, nóng nảy quá, được rồi, tớ đi đây… Cậu đừng nhớ nhầm ngày đấy nhé.” Trang tiểu thư sợ lỡ mất một vở kịch hoàng tráng, cho nên đã chặn trước mọi cái cớ. Cơ mặt Thẩm Đình khẽ giật giật, Trang tiểu thư sắp quay đi thì nghe thấy phía sau có người lên tiếng: “Liệt Nữ, sao mới ngày đầu đã trốn việc ra đây nói chuyện, trừ lương bây giờ”. Trang tiểu thư thắc mắc lẽ nào Liệt Nữ ấy chính là Thẩm Đình.

Thẩm Đình hiên ngang nói: “Cứ trừ đi, tôi sẽ kiện lên tòa án nhân dân cho họ phân xử, rồi cậu xem.” Cô đặc biệt nhấn mạnh mấy chữ cuối câu.

Tạ Huyền đi tới, gật đầu với Trang tiểu thư rồi quay sang nói chuyện với Thẩm Đình.

Trang tiểu thư tò mò hỏi: “Thẩm Đình, đây là ai thế?”

Thẩm Đình trả lời oang oang: “Phó tổng giám đốc công ty chúng tôi, tuổi trẻ tài cao, thế nào, cậu có hứng thú à?”

Trang tiểu thư bất giác đỏ mặt, nũng nịu trách Thẩm Đình: “Cậu đúng là thần kinh.”

Thật là giả tạo đến nổi da gà, Thẩm Đình nhắc nhở: “Cậu đừng để tớ bị trừ lương chứ!”

Trang tiểu thư dứt khoát: “Được, cậu làm việc đi, tớ còn phải đi thu xếp vài việc cho lễ cưới, ông xã tớ đang đợi trước đường, ôi, đám cưới làm tớ bận tối mắt tối mũi. Gặp lại ở đám cưới nhé.” Cô ta nói xong thì đi.

Tạ Huyền cười hi hi hỏi: “Ai thế? Sao mà chồng cô ta bị nói thành ra như chiến lợi phẩm ấy.”

Thẩm Đình tức giận nói: “Đừng nhắc đến hai kẻ ấy, buồn nôn.” Cơn giận kìm nén nãy giờ bị cô trút lên Tạ Huyền.

Tạ Huyền vô tội nói: “Ban nãy cô chẳng nói tôi tuổi trẻ tài cao sao?”

Thẩm Đình vẫn đang bực bội: “Lần sau tôi sẽ nói cậu tuổi trẻ lao đao.”

Tạ Huyền chẳng hiểu đầu cua tai nheo: “Cô sao thế?” Anh giật tấm giấy báo từ trên tay cô mở ra xem rồi nói: “Cùng ngày với anh Khoe.”

Thẩm Đình xem kỹ lại, đúng là như thế, hôm đó là ngày gì mà thiên hạ đua nhau cưới thế, trái đất có nổ tung trước ngày đó đâu! Địa chỉ hai đám cưới cách xa nhau, chắc chắn chỉ đi được một cái. Nếu được lựa chọn, Thẩm Đình đương nhiên muốn đi đám cưới của anh Khoe, nhưng cô đành rủa: “Đám cưới này tôi không đi không được.”

Tạ Huyền đăm chiêu: “Người phụ nữ này có thâm thù đại hận gì với cô à? Cô cướp chồng cô ta?” Anh lại lắc đầu: “Không đúng, cô ta cướp chồng cô, cũng không đúng, nếu như vậy thì cô ta không thể vênh vang đến thế. Rốt cuộc các người là quan hệ gì vậy?”

“Quan hệ tay ba.” Thẩm Đình đáp ngắn gọn.

“Ồ, chúc mừng cô, hình tam giác là bền vững nhất đấy.” Tạ Huyền tư lự nói.

“Đúng thế, bây giờ hai góc kia sắp cưới nhau rồi, vai nam chính là bạn trai cũ, vai nữ chính từng là bạn thân, họ khăng khăng mời tôi đến để chứng kiến tình yêu thành công vĩ đại của họ, cốt truyện này cậu thấy thế nào?”

Tạ Huyền đồng cảm: “Ô, mối quan hệ nặng ký đây, có cần tôi giúp một tay không. Làm bạn trai một ngày của cô?”

“Cậu á? Thôi đi, có cậu thì còn tệ hơn là không có.” Thẩm Đình nhìn anh từ trên xuống dưới.

“Sao cô lại nói thế, tôi khiếm khuyết ở chỗ nào?” Tạ Huyền khổ sở hỏi.

“Thứ lỗi tôi nói thẳng, nếu mà là cậu, chắc chắn bọn họ sẽ nghĩ tôi thuê Ngưu Lang (trai bao) đi đám cưới.” Thẩm Đình nói chẳng nể nang.

Mặt Tạ Huyền chuyển sang màu xanh: “Ngưu Lang? Cô…”

Thẩm Đình bình tĩnh chứng minh: “Cậu trông trắng trẻo nõn nà thế, lại lúc nào cũng hớn ha hớn hở, gặp người khác, đặc biệt là phụ nữ thì ton hót líu lo, cậu có đủ các đặc trưng của giới Ngưu Lang đấy.”

Nói thật, Tạ Huyền có vô vàn khuyết điểm, nhưng tính tình được rèn luyện rất tốt, anh không hề giận, huống hồ anh vốn đã rất thích Thẩm Đình, nên trái lại anh thấy thú vị trước kiểu hài hước của cô: “Thế thì cô làm Chức Nữ của tôi đi, cảm động biết bao.” Đúng là miệng lưỡi rất Ngưu Lang.

“Tôi tự biết phận mình, tôi không hợp vai Chức Nữ, họa may có cô gái xinh đẹp não nùng kia thì hợp.” Cô bỗng nhiên nhớ đến vị tiên nữ rơi lệ ban sáng.

Tạ Huyền nghĩ một lát, biết cô đang nói đến ai thì mặt liền biến sắc: “Cô rất có thiện cảm với cô ta phải không?”

Thẩm Đình nhún vai: “Cũng có, con gái yếu đuối ít khiến người ta ghét.”

Tạ Huyền cưới trớ trêu: “Yếu đuối? Ha, ha, tôi thấy cô mới là ngây thơ! Nói cho cô biết,

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT