watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5638 Lượt

đừng bao giờ tin bất cứ lời nào của người đàn bà đó.”

Câu nói này khiến Thẩm Đình thực sự bất ngờ, đến Tạ Huyền cũng nói như vậy, người phụ nữ này thật sự hiểm độc đến vậy sao? Có vẻ như hai người đàn ông đều nghiến răng khi nói tới cô ta, hoặc giả hai người họ vì lý do gì đó mà hùa nhau bôi đen cô ta? Thẩm Đình có muôn vàn nghi vấn: “Ý cậu là sao? Cô ta đã làm gì?”

Tạ Huyền lại bắt đầu đánh trống lảng: “Người biết nhiều quá đều có kết cục không tốt, tôi chỉ muốn bảo vệ cô thôi.”

“Không nói thì thôi, tôi chẳng cần, đừng làm ra vẻ.” Thẩm Đình bỏ mặc anh, sải bước đi thẳng.

Tạ Huyền đuổi theo: “Để tôi mời thầy phong thủy coi được ngày tốt rồi nói rõ với cô.” Người này tuy ba hoa nhưng cũng rất kín miệng. “Tôi còn có một chuyện muốn hỏi cô.”

Thẩm Đình thấy dáng vẻ nghiêm túc của anh, liền hỏi: “Có việc gì?”

Tạ Huyền làm ra nét mặt rất đau đớn: “Cô thật sự cảm thấy tôi không thích hợp làm bạn trai của cô sao?” Thẩm Đình mặc kệ anh vờ vịt, gật đầu: “Tôi thật sự thấy thế.”

Tạ Huyền nói: “Cô thật là không biết nhìn hàng, cô có biết có bao nhiêu người chạy theo tôi không?”

Thẩm Đình giả vờ thắc mắc: “Sao thế, sao lại chạy theo cậu? Có phải cậu đánh cắp đồ đạc của người ta không?”

Tạ Huyền cười bí hiểm: “Đúng thế, cô cũng biết, tôi chuyên đánh cắp trái tim.”

Hai người đã đến tuổi này rồi, Thẩm Đình thật sự không chịu nổi anh tự tâng bốc mình như thế. Vì bao tử của mình cô không muốn nói chuyện với anh nữa.

Lúc sắp đi đến thang máy, Tạ Huyền nói với Thẩm Đình: “Hay là ta đi dạo một lát rồi hãy lên, cô đi với tôi, tôi sẽ nói cho cô biết một bí mật.”

“Bí mật gì? Kỳ thực trong sâu thẩm tâm hồn cậu vẫn là một người sùng bái tình yêu vô nhiễm?” Thẩm Đình châm chọc.

“Cô muốn biết không?” Tạ Huyền đã có thế chống chọi sự độc địa của Thẩm Nhân Kiệt trong ngần ấy năm, đương nhiên không sợ chút nanh nọc của Thẩm Đình. Anh bình tĩnh hỏi lại như không có gì.

Thẩm Đình dứt khoát từ chối: “Không muốn.”

Tạ Huyền lại thở dài nói: “Xem ra cô sợ tôi thật, đi dạo một chút không mang bầu đâu.”

Xem ra ai nấy đều là người phóng khoáng, lời cứ nói thẳng không cần che đậy, Thẩm Đình lắc đầu: “Không mang bầu, nhưng tôi sẽ mang một cục tức.”

Đang dùng dằng thì Cao Hiểu Vi gọi điện tới, Thẩm Đình chưa nói gì Cao Hiểu Vi ở đầu bên kia đã gào lên: “Thẩm Đình, tớ muốn tự tử.”

Thẩm Đình chưng hửng, đang định mắng thì nghe thấy tiếng nức nở ở đầu dây bên kia, Cao Hiểu Vi nói giọng sụt sùi: “Cậu đến đây mau, không thì tớ chết thật đấy, cậu mà không đến thì cậu sẽ hối hận cả đời.”

Thẩm Đình nghe thấy trong điện thoại có tiếng sóng dội vào bờ, bụng nghĩ không biết có phải cô muốn nhảy xuống biển tự tử không. Thẩm Đình hoảng loạn không kịp hỏi Cao Hiểu Vi rốt cuộc xảy ra chuyện gì, trong lòng chỉ nghĩ phải đến bên cạnh cô ngay lập tức, cô căng thẳng hỏi: “Cậu ở bờ biển à? Chỗ nào đấy?” Cô thực sự không hiểu Cao Hiểu Vi vì chuyện gì mà nghĩ quẩn, Cao Hiểu Vi là loại người ít khả năng tự sát nhất, cô ta yêu mình còn không kịp, huống hồ hai ngày trước cô ta còn vui vẻ thế kia, bạn trai cô yêu chiều cô ta thế kia, Thẩm chí họ đã bắt đầu tính chuyện cưới hỏi, tất cả đều tốt đẹp thế kia mà. Ngay cả bạn thân nhất như Thẩm Đình cũng nghĩ không ra lý do, điều này khiến cô càng lo sợ, thật ra chán đời không có lý do còn đáng sợ hơn nhiều.

Cô quay người chạy đi, Tạ Huyền ảo não: “Cô không đến nỗi phải làm vậy chứ?”

Thẩm Đình trả lời vội vã: “Bạn tôi gặp chuyện rồi, tôi phải đến đó gặp, tôi xin phép.” Tạ Huyền định nói nhưng cô đã chạy xa.

Thẩm Đình lòng nóng như lửa đốt bắt xe đến bờ biển chỗ Ca Hiểu Vi, cô đi giày cao gót bước loạng choạng trên bãi cát tìm bạn, bãi cát mềm, Thẩm Đình đi vài bước đã muốn lún xuống. Vừa giận vừa lo, cô cởi phăng giày ca gót cầm trên tay, chân đất chạy trên bãi biển, không kịp lo sẽ giẫm phải vật gì. Dáo dác tìm ba, bốn phút cô mới thấy Cao Hiểu Vi ngồi trên một tảng đá. Cô liền chạy đến, mắng phủ đầu: “Cậu phát điên rồi hả? Tính nhảy xuống biển sao?”

Cao Hiểu Vi im lặng không nói, Thẩm Đình ngồi xuống cạnh cô, thấy mặt cô ngấn nước mắt. Thẩm Đình vươn tay ôm lấy vai cô, dịu dàng nói: “Rốt cuộc cậu bị sao thế? Sao lại làm tớ sợ như vậy?”

Cao Hiểu Vi thở dài, nghẹn ngào nói: “Tớ bỗng thấy mình sống thật mệt mỏi, thật sự không biết để được gì?”

Thẩm Đình xoa đầu cô: “Tớ thì có khác gì, tớ còn thảm hơn cậu, nhưng tớ chưa bao giờ nghĩ tới cái chết. Cậu sao thế? Cãi nhau với Trư Bát Giới à?”

Cao Hiểu Vi không nói gì, sau cùng mới gật đầu.

Thẩm Đình dịu giọng nói: “Hai cậu chẳng phải tốt lắm sao? Mấy bữa trước còn muốn kết hôn mà? Người yêu nhau cãi nhau là chuyện thường, cậu cũng đâu phải là người bồng bột, không nên bất cần đời như vậy.”

Cao Hiểu Vi thở dài: “Tình cảm là thế, trông lúc nào cũng tốt đẹp hơn thực tế.”

Thẩm Đình vốn tính nóng nảy, liền nhăn mày nói: “Hai đứa các cậu gặp phải chuyện gì rồi? Nói ra cho nhẹ lòng đi, tớ cũng có thể giúp cậu, đừng có đòi sống đòi chết nữa.”

Con sóng khổng lồ ném bọt sóng trắng xóa lên bãi cát rồi mau chóng rút lui, bỏ lại bọt sóng chết kho trên bãi cát, gắn bó là thế mà cũng phải rơi vào kết cục này, Cao Hiểu Vi quay sang hỏi Thẩm Đình: “Có phải quan hệ khăng khít đến đâu cũng không nên dính đến vấn đề tiền bạc không?”

Thẩm Đình nghĩ một lát, không biết trả lời thế nào, cô luôn miệng nói tiền rất quan trọng, nhưng kỳ thực cô đối với tiền là có quan niệm chứ không có khái niệm, càng không cần nói đến kinh nghiệm.

Cao Hiểu Vi lại nói: “Hôm nay chúng tớ bàn cụ thể về việc kết hôn, nhà anh ấy sẽ cho anh ấy một số tiền mua nhà, đủ để thanh toán đợt đầu thôi. Tớ hứng lên thuận miệng nói, ‘Được thôi, ghi cả tên em vào nữa, đến lúc đó hai đứa mình cùng nhau trả nợ’. Lúc đó tớ thật sự chỉ tiện miệng nói chứ trong lòng không nghĩ gì, hai đứa cùng nhau trả nợ mua nhà, tuy có cực nhọc nhưng tớ rất muốn nếm trải cảm giác gắn bó không phân anh tôi ấy, một thứ cảm giác thật hạnh phúc. Người ta thường nói đàn bà tham lam, nhưng kỳ thực chúng ta cũng rất dễ bị lừa. Thế nhưng, anh ấy lập tức thay đổi sắc mặt, ấp úng nói: “Không thể ghi tên em vào giấy tờ nhà được, bởi vì bố mẹ anh…”

Thẩm Đình nghĩ đây là vấn đề mà gần như mỗi người Trung Quốc sắp kết hôn đều phải đối mặt – vấn đề nhà ở, Trung Quốc chỉ có giá nhà là vượt Anh đuổi Mỹ, cao đến nỗi sau cùng không phải giá nhà nhảy xuống biển thì là dân đen nhảy xuống biển. Nhà nước này vĩ đại đến thế, miệng hô hào cho nhân dân cơ hội tái sinh, người dân sống ở đây dường như vất vả cả cuộc đời cũng không cách gì báo đáp được ân tình ấy. Các phương tiện truyền thông luôn ra rả lao động là vinh quang, nộp thuế là vinh quang, cống hiến là vinh quang. Chúng tôi là công dân của đất nước này, không phải là kiến thợ.

Cao Hiểu Vi lại nói: “Kỳ thực tớ hiểu rõ, bây giờ nhà cửa đắt đỏ đến thế, cha mẹ anh ấy cũng không giàu có gì, họ đều là công nhân lao động, thắt lưng buộc bụng cả đời, mua cái máy giặt cũng đắn đo cả nửa năm, số tiền ấy là do nhịn ăn nhịn mặc mà có. Thế nhưng tớ cũng phải nghĩ đến cảm nhận của mình chứ, tớ lấy anh ấy, anh ấy không có tiền cũng không có quyền, tớ không cần gì cả, tớ chỉ mong muốn một tình cảm gắn bó keo sơn, họ có cần phải đề phòng tớ như vậy không? Họ dựa vào cái gì? Tớ cũng có thể bỏ tiền ra, cưới xong muốn tớ đóng góp nhiều một tí cũng được mà.”

Thẩm Đình có thể hiểu được sự chua chát dâng lên từ đáy lòng cô, nói cho cùng, thế giới này là thế giới kim tiền. Nhưng là một người bạn chân chính, cô sẽ không che giấu cảm giác của mình mà mù quáng ủng hộ bạn: “Hiểu Vi, tớ biết cậu rất buồn, nhưng việc như thế này rất nhiều người gặp phải, nghĩ đến chết cũng không phân định được ai đúng ai sai đâu, xã hội bây giờ càng ngày càng thực tế, tình người càng lúc càng lạnh nhạt. Bố mẹ anh ấy có suy nghĩ thực tế của riêng họ, cậu cũng không thể nói là họ sai. Chúng ta nên bình tĩnh nghĩ cách giải quyết thì hơn, hà tất phải vì việc cỏn con này mà nghĩ quẩn.”

Trời đã vào thu, lúc này lại đang là hoàng hôn, gió thổi lên mặt mang cái lạnh se sắt, không rõ trong lòng Cao Hiểu Vi nghĩ gì, cô vừa như tự nói với mình vừa như hỏi Thẩm Đình: “Con người là động vật kinh tế, ái tình chẳng qua là chút điểm xuyết mà thôi, cậu nói có phải không? Kỳ thực mua nhà chỉ là cái cớ, nhưng từ cái cớ ấy, chúng tớ đã cãi nhau rất to, mắng nhiếc nhau không tiếc lời, dùng những lời đáng sợ nhất để vạch trần khuyết điểm của đối phương, câu nào câu nấy đều vừa đúng vừa độc. Tớ dọa anh ấy là tớ muốn tự sát rồi chạy ra đây, đến giờ anh ấy cũng không đến tìm tớ.”

Thẩm Đình suy nghĩ một lúc rồi nói: “Chắc là điện thoại anh ấy hết pin, hoặc là anh ấy đang tìm nhưng chưa thấy.”

Cao Hiểu Vi lại hỏi: “Thế anh ấy có gọi cho cậu hỏi tớ không?”

Thẩm Đình lắc đầu.

Cao Hiểu Vi cười rồi thở dài với biển: “Cưới nhau vì yêu đôi khi rủi ro rất lớn, tình yêu có thời hạn, đợi đến khi tình yêu hết hạn, hai người

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT