watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5633 Lượt

cánh hoa, ai cũng ngỡ sẽ khiến cánh hoa đông cứng và héo tàn, nhưng tuyết lại tan ra để nuôi nó. Thời gian dài đằng đẵng, thế giới lại lạnh lùng, anh và cô có thể đi đâu đây? Cô bỗng muốn ôm chầm lấy anh mà khóc, ôm anh thật chặt, áp mặt vào ngực anh, khóc xé gan xé ruột, trước mặt anh cô không cần giữ hình tượng gì cả. Thế nhưng cô sực nhớ đến Tống Uẩn xinh đẹp, nên nói với vẻ ấm ức: “Cậu như thế không giống cậu chút nào, ghét quá.” Một cơn gió lạnh thốc đến, cô bất giác rùng mình một cái.

Thẩm Nhân Kiệt thấy thế liền cởi áo khoác ra, choàng lên người cô, Thẩm Đình muốn đẩy anh ra, từ chối đón nhận hơi ấm của anh, thế nhưng Thẩm Nhân Kiệt đã quyết định phải làm cho bằng được, Thẩm Đình không khỏe bằng anh nên cuối cùng cũng đành khuất phục, sau đó cô nói: “Toàn mùi thuốc lá, hôi chết đi được.”

“Đó chính là căn nguyên của từ “đàn ông thối”.” Thẩm Nhân Kiệt cười nói.

Thẩm Nhân Kiệt chỉ chăm chú ngắm cô, lúc cô cười mày mắt rất sinh động, anh không kìm được đưa tay ra sờ lên hàng lông mày của cô rồi di chuyển đến đôi mắt, ngón tay ấm áp của anh trượt qua gương mặt mát lạnh của cô, giống như điện giật, khiến cô bỗng tê dại cả người, cảm giác ngưa ngứa len vào tận trái tim, Thẩm Đình gạt tay anh ra: “Chị…” Vừa buột miệng cô đã vội sửa lại, “Bà đây…”

Vẫn chưa nói xong, một chiếc dép trên một bên chân đang vung vẩy trong không trung bỗng rơi xuống, Thẩm Đình kêu lên: “Tiêu rồi, dép…” Hai người cùng nhau nhìn xuống phía dưới.

Lúc đó dưới lầu vừa có người định vào trong, chiếc dép rơi “bộp” một phát xuống ngay trước mặt anh ta, kinh thiên động địa, giống như khách từ hành tinh khác đến thăm. Người đó giật bắn mình, loạng choạng lùi lại mấy bước, một lúc sau mới ngửa đầu lên, gầm gú bằng giọng địa phương: “Mẹ kiếp, đứa quỷ quái thất đức nào ném thế hả, làm ông đây sợ chết được, còn tưởng ai nhảy lầu chứ! Còn rơi xuống ngay trước mặt ông, có thất đức không cơ chứ!”

Đêm tĩnh mịch, giọng anh ta ngay cả trên sân thượng cũng nghe rõ mồn một. Thẩm Đình và Thẩm Nhân Kiệt đều bật cười, Thẩm Đình cười tới nỗi chảy nước mắt, Thẩm Nhân Kiệt lắc lắc vai cô: “Đừng cười nữa, ngốc quá, bây giờ làm sao cô xuống lầu?”

Thẩm Đình mới sực nhớ: Đúng rồi, chẳng lẽ bây giờ mình chỉ có thể nhảy lầu. Nhớ đến nhảy lầu, cô lại nhớ đến Tống Uẩn hôm nay đã nhảy xuống biển, thế là nói với anh: “Hôm nay tôi đã gặp Tống Uẩn.”

Không ngờ cô lại biết tên bạn gái cũ, Thẩm Nhân Kiệt bàng hoàng, ngẩng lên nhìn cô.

Thẩm Đình nhìn vẻ mặt của anh, bỗng rất muốn thăm dò xem sao: “Hôm nay cô ấy định nhảy xuống biển, bị tôi ngăn lại.” Nghe đến đó, khóe môi Thẩm Nhân Kiệt lại xuất hiện một nụ cười lạnh lẽo, điều đó khiến Thẩm Đình tự dưng thấy thoải mái kỳ lạ, sau đó ngay lập tức khinh bỉ tâm hồn đê tiện của mình. Sau đó lại bắt đầu bất mãn với thái độ của anh, cho dù là người lạ nhưng khi nghe thấy ai đó nhảy xuống biển, cũng sẽ tỏ ra quan tâm và đồng cảm, anh đúng là máu lạnh như xưa nay vẫn thế.

Nếu đã diễn kịch rồi thì phải diễn cho hết vở, cô lại nói: “Cô ấy nói với tôi rất nhiều, tôi cảm thấy đó là một cô gái rất hiểu biết, có thể xem là thấu tình đạt lý. Hai người nhất định là có hiểu lầm, nên tìm một cơ hội để nói rõ.”

Thẩm Nhân Kiệt vẫn làm mặt lạnh: “Bọn tôi không có hiểu lầm.”

Thẩm Đình ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi cảm thấy cô ấy cũng có thể được coi là một cô gái tốt, không nói là bắt buộc phải thế này thế kia, mà chỉ nói là có thể làm bạn với nhau, mọi người đều là người lớn cả rồi.”

Sắc mặt Thẩm Nhân Kiệt bắt đầu sa sầm, anh đứng lên lạnh lùng hỏi: “Cô tin một người quen biết chưa được nửa ngày, chứ nhất định không chịu tin tôi?”

“Không phải là tin hay không, tôi chỉ thấy sao nói vậy.” Thẩm Đình thấy anh giận dữ nên bắt đầu tức tối.

“Thấy sao nói vậy! Dù là chuyện gì thì người sai cũng chắc chắn là tôi. Đó là phán đoán của cô à? Đó chính là phán quyết của cô về tôi?” Thẩm Nhân Kiệt hỏi, hàng lông mày vì tức giận mà xoắn lại với nhau, dù đã rất tối nhưng cô vẫn cảm thấy được sát khí tỏa ra từ người anh.

Thẩm Đình không sợ nhất là uy hiếp, chỉ nói nhanh: “Tôi tưởng mình đã cố gắng trung lập, nếu cậu đã nói thế thì tôi đành chịu.”

“Cô cảm thấy! Cô tưởng! Cô trung lập!” Thẩm Nhân Kiệt hừ mũi, “Đừng mang tình cảm vào đây, vận dụng chút trí thông minh, OK? Yêu cầu này không quá đáng chứ!” Thẩm Nhân Kiệt không biết lửa giận lớn như thế từ đâu mà ra, quay ngoắt người bỏ đi.

Vốn dĩ không phải chuyện của cô, kết quả là cô lại bị trách cứ một cách thảm hại, phá hỏng mọi việc. Thẩm Đình vừa tức tối vừa thấy ấm ức, sự nghi ngờ trong lòng lại tăng lên, chắc chắn cô ta đã làm chuyện gì đó tổn thương đến anh chăng? Nhưng một cô gái như cô ta thì có thể làm tổn thương được đến đâu? Lời cô ta nói thực ra là có phần lừa dối hoặc giấu giếm ư? Nhưng rất nhiều người đối với sai lầm quá khứ của mình đều sẽ tự bao dung tha thứ, chẳng ai trách được, có điều là mức độ khác nhau thôi. Mà cô ta thì có lý do gì để lừa gạt mình chứ? Nếu cô ta cần gì thì đối tượng cũng phải là Thẩm Nhân Kiệt, chứ không phải cô. Nếu nghĩ không ra thì thà đừng nghĩ gì cả. Hơn nữa không có dép nên đành thỏa hiệp, Thẩm Đình định gọi Thẩm Nhân Kiệt, nhờ anh lấy giúp mình đôi dép, ai ngờ nhìn lại đã không còn thấy bóng dáng anh đâu nữa.

Thẩm Đình ngồi thừ ra, đành tự nhủ: “Tên này thật dễ tức giận, khinh thường…” Vừa bất lực quay lại, nhìn thấy cạnh chân cô có thêm một chiếc dép, chắc chắn là do anh để lại. Lúc nãy tuy anh tức giận nhưng vẫn không quên cởi dép ra cho cô, còn anh đi xuống với một chân chỉ mang đôi vớ, còn cô vì quá ấm ức nên không chú ý ra dáng đi hơi bất thường của anh, xem ra phụ nữ còn dễ giận dữ hơn đàn ông nhiều.

Thẩm Đình hơi hổ thẹn, thò chân ra thử chiếc dép ấy, bên trong vẫn còn vương lại chút hơi ấm, giống như đang giấu một mùa xuân. Chiếc dép to hơn chân cô đến mấy số, mang vào có cảm giác như sắp tuột ra đến nơi, gần như phải vừa đi vừa lê theo, lúc nhấc chân hay đặt chân xuống, chiếc dép lúc nào cũng đi trước một bước, lúc chậm đất lại nện xuống cồm cộp, như thể đang tuyên cáo sự tồn tại của mình. Cô đi được nửa đường, bỗng dưng khựng lại, hai tay đút vào túi, trong tim như có một dòng chảy ấm áp khiến cô tự nhiên thấy vui một cách vô duyên vô cớ, cô miễn cưỡng kiềm nụ cười bằng lý trí của mình. Nếu phía trước có một tấm gương, cô sẽ phát hiện ra vẻ mặt như cười như không của mình. Cô còn nhớ trong một ca khúc nước ngoài có câu thế này: “Chiếc áo của anh hôm nay em đang mặc, không giữ được anh nhưng vẫn thấy ấm áp”, trước kia cô luôn cảm thấy cô nữ chính ấy quá ủy mị quá sến, diễn cuộc sống thành một vở kịch, nhưng tình cảnh và tâm trạng ấy hôm nay cô bỗng nhiên thấu hiểu. Đang nghĩ ngợi lung tung thì gương mặt đáng thương của Tống Uẩn lại chen vào trong đầu, cô vỗ vỗ đầu mình, lẩm bẩm: “Thần kinh, mình đang nghĩ gì thế này?”

Cô xuống dưới rồi gõ của phòng anh, đặt chiếc dép trước cửa phòng anh một cách rất lịch sự rồi bỏ về phòng mình.

Người đã quen mang dép số nhỏ như cô, hôm nay có người tự nguyện dâng tặng một đôi dép lớn, cô thật không biết phải cám ơn thế nào.

Hôm sau vừa vào văn phòng đã nhìn thấy một đám người vây quanh máy tính, chụm đầu bàn tán, Thẩm Đình đến gần, hỏi: “Mọi người làm gì thế? Máy tính đó biết khiêu vũ à?”

Vua Nhiều Chuyện gọi cô vẻ hào hứng: “Bọn em đang xem hình cưới của “anh Khoe”! Chị Thẩm Đình cũng đến xem sao.”

Hình cưới cô đã xem ra cả trăm ngàn bộ, chỉ mỗi chưa chụp thôi. Nhưng cô vẫn tham gia vào nhóm bàn tán, bộ ảnh cưới chụp ngoại cảnh, ánh nắng, bãi cát, chim bay, cỏ xanh, đôi nam nữ tạo đủ mọi kiểu dáng hạnh phúc, vẻ mặt vì làm quá nên có vẻ giả tạo, nhìn có vẻ giống như chụp ảnh lịch. Nhưng cũng có thể hiểu, hạnh phúc dù sao cũng cần phải bộc lộ ra cho mọi người nhìn mà.

Thẩm Đình nhanh mắt, thấy chiếc váy cưới của cô dâu hơi cũ, mép váy còn bị hỏng mất thì bất giác thấy tiếc thương, Thẩm Đình cô còn nhìn thấy được, cô dâu càng có thể thấy hơn, dù sao cũng là chuyện đại sự cả đời. Thẩm Đình hỏi: “Đây là cửa hàng váy cưới nào thế?”

Vua Nhiều Chuyện kích động nói: “Là cửa hàng váy cưới Trời Sinh Một Cặp, em giới thiệu cho họ đó, em có người bạn làm việc trong đó mách rằng, số váy cưới này tháng sau sẽ thay bỏ, nên khi chụp có thể giảm giá nhiều hơn nữa.” Nói cho cùng thì vẫn là tiền, cô biết “anh Khoe” thích trào lưu show hàng, nhưng hoàn cảnh gia đình hết sức bình thường, nên cho dù kết hôn thì cũng không thể vung tiền mạnh tay, trong hạnh phúc còn có nỗi chua xót, thế sự khó mà viên mãn được, Thẩm Đình quay lại nhìn nụ cười ngọt ngào vô cùng của họ thì có phần cảm khái, mọi việc đều không dễ dàng, nên tốt nhất là nghĩ thoáng một chút.

Khi vừa xem hình của “anh Khoe” thì anh ta gọi điện đến, Thẩm Đình nghe máy, nói vài lời chút mừng khách sáo với anh ta, rồi anh ta cũng nói rõ ý mình: “Chị Thẩm Đình, chị có thể giúp tôi mượn Tổng giám đốc Thẩm vài chiếc xe không?”

“Vài chiếc?” Thẩm Đình có vẻ không hiểu.

“Anh Khoe” cười

Trang: [<] 1, 43, 44, [45] ,46 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT