watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5632 Lượt

gượng gạo: “Đúng thế, tôi muốn dùng cho hôn lễ, chị cũng biết thuê thì rất đắt, nếu xe càng nổi tiếng thì càng đắt, chỉ dùng một ngày nên tôi thấy không đáng. Thế nên…quan hệ của chị với Tổng giám đốc Thẩm rất tốt, chị đánh tiếng thì dễ dàng hơn tôi.”

Thế là Thẩm Đình hiểu ra, “anh Khoe” muốn nở mày nở mặt trong hôn lễ, điều này có thể hiểu. Nhưng lại không có tiền, thuê vài chiếc xe lại mất cả tháng lương, thực sự khiến người ta xót lòng. Nên đã nhớ đến Thẩm Nhân Kiệt, tuy trong lòng “anh Khoe” e dè Thẩm Nhân Kiệt, quan hệ của họ cũng không thể gọi là hòa hợp, có điều con người trước thực tế thì luôn phải cúi đầu. Cô lại nhớ đến sự lựa chọn của Cao Hiểu Vi.

Cô nhận lời, vào nói rõ tình hình với Thẩm Nhân Kiệt, anh cũng không làm khó gì mà đồng ý ngay. Thẩm Đình hiểu anh cũng rất hào phóng, nhưng có thể là anh đang bật đèn xanh với cô, Thẩm Đình không muốn nghĩ sâu thêm. Thẩm Nhân Kiệt thầm nghĩ “anh Khoe” đúng là khá thông minh, tìm Thẩm Đình để nhờ làm việc này nên trong lòng thấy hơi vui sướng. Anh lại nói: “Lúc nãy Cao Hiểu Vi gọi điện cho tôi.”

“Hả?” Thẩm Đình thấy rất kỳ lạ.

“Cô ấy nói cô không chịu nghe điện thoại, nên đành cô gọi đến cho tôi, chị ấy đang đợi cô ở quán cà phê dưới lầu, bảo sẽ đợi cô cho bằng được.”

Lại quán cà phê, Thẩm Đình im lặng.

Thẩm Nhân Kiệt lại lên tiếng: “Cô nên đi, chuyện này cô cũng không cần phản ứng thái quá.”

Thẩm Đình nghe anh hoa tay múa chân chỉ đạo mình thì lửa giận chợt bốc lên, lườm anh một cái: “Cậu còn nhỏ tuổi lắm, thế mà đã có cái tật thích làm đấng cứu thế à.”

Thẩm Nhân Kiệt không phủ nhận, chỉ lặp lại: “Cô ấy đã xuống nước với cô lắm rồi, cô nên biết đủ đi, có thể làm bạn với nhau trên mười năm không phải là chuyện dễ dàng đâu.”

Thẩm Đình làm sao không hiểu, cô cũng không phải là từ chối qua lại với Cao Hiểu Vi nữa, chỉ là vẫn chưa nghĩ thông nhưng cuối cùng vẫn chuẩn bị xuống quán cà phê, sau đó lại nghe chàng trai sau lưng bổ sung một câu: “Tuổi tâm lý của tôi lớn hơn cô nhiều.”

Nếu là thật thì sẽ không cố ý bổ sung câu này, Thẩm Đình cười nghẹn.

Vào quán cà phê, Thẩm Đình nhìn về một phía theo thói quen, Cao Hiểu Vi quả nhiên đang ngồi ở đó, mắt chọn chỗ của cô nàng vẫn không hề thay đổi. Cao Hiểu Vi hôm nay ăn mặc rất thục nữ, từ bỏ phong cách lòe loẹt sặc sỡ như vẹt thường ngày của cô nàng. Cô nàng đang cúi đầu, cầm thìa khuấy café một cách thờ ơ.

Thẩm Đình ngồi xuống đối diện, cô nàng mới sực tỉnh, vui sướng nói: “Cậu đến thật rồi.”

Thẩm Đình bực bội nói: “Giả đấy, người đang ngồi trước mặt cậu là tượng sáp trong bảo tàng sáp Madame Tussauds đó.”

Cao Hiểu Vi không nhịn được cười, đưa tay ra nắm lấy tay cô, có ý muốn hòa giải: “Hôm đó tớ nói linh tinh, cậu đừng giận tớ nữa nhé? Hôm đó thật sự là tớ rất rối loạn.”

Thẩm Đình nhớ đến những lời bạn mình đã nói với cô, nỗi đau ấy như mới ngày hôm qua, cô lại thay đổi sắc mặt, lạnh lùng hỏi: “Hôm đó những lời cậu nói là có ý gì?”

Tay Cao Hiểu Vi nắm chặt lại, mím môi nói: “Hôm nay thực ra tớ cũng muốn nói với cậu điều đó, không như cậu nghĩ đâu.”

Thẩm Đình cũng muốn xem thử cô nàng tìm ra được ý tưởng gì mới trong đám tầm thường ấy, thế là cô hỏi: “Thế rồi sao?” Cô nhìn vẻ ngập ngừng của người bạn thân nhất đời mình, nỗi đau trong tim như đang bóp nghẹt lấy cô.

Thực ra trước khi đến. Cao Hiểu Vi tập luyện cho lời giải thích của mình đến mấy trăm lần, nhưng lúc đến nơi lại thấy trống rỗng, Thẩm Đình là bạn thân nhất của cô, cô chỉ muốn nói suy nghĩ chân thật nhất, còn có tin hay không thì phải chờ Thẩm Đình, cô khó nhọc nói: “Lúc ở trên núi tớ đã thấy là Thẩm Nhân Kiệt thích cậu. Nói thật là ban đầu tớ rất đố kỵ với cậu, hai ta đã là bạn bao năm, bỗng nhiên cậu sắp một bước lên mây, từ đó sẽ khác hoàn toàn với tớ, tớ thật sự rất khó thích ứng, về sau đã bắt đầu sợ hãi.”

Thẩm Đình không nói, cô tin những lời của bạn mình. Cô tự hỏi lòng, nếu đổi lại là cô thì sẽ làm thế nào? Phản ứng đầu tiên tuyệt đối sẽ là vui mừng thay cho bạn, chứ không phải đố kỵ.

Sau đó Cao Hiểu Vi nói tiếp: “Chút đố kỵ đó đã nhanh chóng biến mất, thật đấy, tớ bắt đầu xúc động thay cậu, không ngờ cuối cùng cậu đã có thể gả cho người giàu có! Nhưng tớ lại rất sợ, sợ rằng bọn mình sẽ không còn cùng một đẳng cấp, tình bạn của chúng ta sẽ biến chất, tớ sẽ đánh mất người bạn thân nhất là cậu. Cậu có thể sẽ nghĩ tớ là lòng dạ tiểu nhân. Nhưng tớ cảm thấy chúng ta có thể trở thành bạn thân như thế là vì chúng ta cùng trên một chiến tuyến, nhưng nếu tớ lấy Bát Giới thì tớ chỉ có thể ở giai cấp ăn lương cả đời, vật vã trong cơm áo gạo tiền. Chủ đề, mối quan tâm mà chúng ta nói chuyện sau này cũng sẽ dần dần thay đổi.”

Thẩm Đình nghe bạn nói thế bỗng có một cảm giác buồn bã, đó là cảm giác cô thường có sau khi đã ra ngoài xã hội. Kiến giải của Cao Hiểu Vi không phải là vô lý, sự lo âu của cô nàng về tính yếu ớt của tình cảm cũng không phải là vô lý. Nhưng bạn cô đã nghĩ quá nhiều, lần đầu tiên nghĩ nhiều như thế, có thể là do đã ở vị trí của kẻ yếu, vì quá để tâm nên lúc nào cũng nghĩ nhiều, nghĩ sâu.

Cao Hiểu Vi lại nói: “Hơn nữa, cậu có tiền, tớ lại không, chắc chắn sau này tớ sẽ có nhiều việc cần cậu giúp đỡ, chuyện của tớ, chuyện của chồng tớ, Thẩm chí cả chuyện của cha mẹ ruột, cha mẹ chồng nữa. Lâu dần rồi chúng ta sẽ không bình đẳng nữa. Tớ biết cậu sẽ không khinh thường tớ, nhưng nếu đến lúc đó bản thân tớ cũng không chịu được, không phải cậu xa cách tớ, mà là tớ sẽ xa cách cậu.”

Cũng giống những người trong Hội học sinh, tình hình của mỗi người đều khác nhau, nhưng đạo lý thì đều giống nhau.

Đại đa số đều là phàm phu tục tử, tình cảm phải thiết lập trên thực tế, còn thực tế thì rất thê thảm đáng thương, nếu mắc chứng thích tình cảm trong sáng thì làm sao sống được trên thế gian này? Nếu có sống thì có thể làm bạn được với ai không? Cho dù Thẩm Đình cô có lòng tự tin rằng trong tương lai sẽ không bị đồng tiền địa vị hủ hóa, trở nên mắt mọc trên đỉnh đầu, Cao Hiểu Vi cũng khó mà không lo lắng, huống hồ những người đứng phía dưới và ngước nhìn lên, bao giờ tâm thái họ cũng dễ mất cân bằng. Trong lòng Thẩm Đình đã tha thứ cho bạn mình, sự tự ti hẹp hòi thì ai cũng có, làm người không thể không tính toán, nước xanh quá thì lại không có cá. Nhưng ngoài miệng cô vẫn cứng cỏi: “Gần như tớ sẽ không có khả năng gả cho Thẩm Nhân Kiệt, sao cậu lại nghĩ nhiều như thế?”

Cao Hiểu Vi đã chơi với cô bao lâu rồi, vừa nghe thế đã biết cô cũng mềm lòng, cô biết rõ nhất là Thẩm Đình thực ra chính là người khẩu xà tâm Phật, thế là lập tức tươi tỉnh, tâm trạng trở nên tốt đẹp hơn, vui vẻ vỗ tay Thẩm Đình: “Woa, cậu thừa nhận cậu và hắn quả nhiên có quan hệ mờ ám nhé!”

Thẩm Đình đã quen với kiểu tâm trạng thay đổi thất thường như thế rồi, nếu cô nàng rất bình thường rất nghiêm túc thì Thẩm Đình lại thấy đặc biệt sợ hãi, giống như lúc nãy vậy, Thẩm Đình bèn mắng: “Cái gì mà mờ ám? Cậu quả nhiên là mõm chó không nhả ra nổi ngà voi!”

Cao Hiểu Vi phản kích: “Có mõm chó nào mà nhả ra nổi ngà voi chứ? Cậu nhả ra thử tớ xem nào!”

Thẩm Đình sực phát hiện ra mình thua thiệt nên trả vốn lại: “Cậu mới là chó ấy, cậu mới là mõm chó ấy!”

Cao Hiểu Vi không nói gì mà chỉ cười to, một lúc sau mới bảo: “Thật đấy, tớ rất sợ cậu sẽ mặc kệ tớ, hôm qua cả đêm không ngủ nổi, từ nhỏ đến lớn, cậu là người bạn thân duy nhất của tớ. Chúng ta cho dù làm lành rồi, sau này cũng đừng ai nhắc chuyện này nữa, cậu còn phải là phù rể cho tớ.”

Thẩm Đình vừa nghe đã thấy kỳ lạ: “Cậu kết hôn mà tớ còn phải giả trai nữa à? Tớ hy sinh quá nhiều rồi, thịnh tình tớ như thế thì hôn lễ của cậu có gánh chịu nổi không?”

Cao Hiểu Vi lúc ấy mới nhận ra mình nói nhầm nên vội vàng sửa lại.

Thẩm Đình nghiêm túc hỏi: “Tớ hỏi cậu lần cuối, cậu thật sự đã quyết định rồi à? Đừng vì tớ mà quyết định sai lầm.” Cô nhớ lời Bát Giới nói, lại bổ sung: “Đương nhiên nếu cậu quyết định rồi thì tớ sẽ ủng hộ.”

Cao Hiểu Vi gật đầu: “Tớ sẽ không thay đổi. Không phải vì cậu, mà là suy nghĩ cho hạnh phúc tương lai của chính mình, tớ có lỗi với anh ấy, nhưng tớ phải nghĩ cho bản thân.”

Thẩm Đình có thể thấy sự đau khổ cố chôn giấu của bạn mình. Nhưng đã không nhắc lại nữa, thì cô cũng sẽ mãi mãi không nhắc đến cuộc điện thoại ấy. Xin lỗi, hãy xem như cô chưa bao giờ nghe đi, hãy xem như nó reo suốt cả buổi tối mà không ai nhận máy trong đêm khuya cô độc vậy. Hạnh phúc của cô ấy giống như cậu đã nói, không liên quan gì đến cậu.

Cao Hiểu Vi lại xúc động nói: “Còn nhiều thứ đồ lắm mà tớ chưa mua, thời gian gấp quá, cậu nhất định phải xin nghĩ một, hai ngày để chọn đồ với tớ, nếu không một mình tớ sẽ đau đầu hoa mắt cho xem.”

Thực ra trong lòng Thẩm Đình rất muốn ra tay giúp đỡ, nhưng vẫn khinh khỉnh: “Cậu bảo nghĩ là nghĩ à, tớ còn phải làm việc để có cơm ăn chứ.”

Hai người vừa nói vừa ra khỏi quán café, Cao Hiểu Vi hễ kích động là bắt đầu nói quá lên: “Tiền lương

Trang: [<] 1, 44, 45, [46] ,47

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT