watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6726 Lượt

nào, mọi người không thể đi qua được chỗ này!”

Người đàn ông phát hiện ra tình huống kẹt xe phía sau, chậc lưỡi một tiếng, quyết định không so đo với loại phụ nữ này nữa, một lần nữa đánh xe, đi qua chỗ trống đó; Hà Phồn Ngọc nhìn lên kính xe, lái xe để vào chỗ ấy, không hiểu lý do vì sao người kia lại kiên trì giành với cô như vậy.

Người như cô cũng có nỗi khổ tâm rất lớn, ngộ nhỡ chút nữa đối phương không hợp ý của cô, có thể khiến cô phải thốt ra vài lời, rồi mượn dịp trốn luôn ra ngoài, phải đi trước khi mẹ phát hiện, nhanh nhanh lái xe đi khỏi đây.

Đóng sầm cửa xe, khóa chốt lại, cô soi gương chiếu hậu để chỉnh lại trang phục.

Hôm nay cô đã rất nghe lời mà mặc bộ váy màu hông phấn như thế này, thả mái tóc xoăn màu nâu xuống lưng thon, dùng một chút marcara đen chải đôi hàng mi, khẽ mỉm cười một cách dịu dàng, giống như một cô phát thanh viên nhỏ nhỏ trên tivi hôm qua.

Cô đi về phía thang máy trong vẻ thướt tha yêu kiều không một chút giả dối, từ từ đi tới bên cạnh một người đàn ông đang đứng chờ trước thang má.

Hà Phồn Ngọc tạm gác lại mọi thứ trong đầu mình, bồng nhiên chú ý tới người đàn ông đứng bên cạnh mình nãy giờ.

Trên cửa thang máy đối diện cô có thể nhìn thấy được hình dáng người đàn ông phản chiếu lên đó. Từ truớc đến nay cô đều rất thích mẫu người đàn ông cao ráo. Người đàn ông này tuyệt đối cao hơn 1m80, hơn nữa vóc người cũng tương đối cường tráng, không gầy yếu cũng không quá đẹp trai, rất vừa vặn.

Len lén nhìn lên trên thêm một chút, cô phát hiện ra anh ta cũng đang nhìn lại cô.

“Chào!” Cô lúng túng nở nụ cười, tựa như một đóa hoa rung động lòng người.

“Chào!” Người đàn ông cũng không nhịn được cười đáp trả lại với cô.

Gần như mái tóc cắt rất ngắn, gương mặt người đàn ông này có chút cá tính, cặp lông mày rậm, bên dưới là đôi mắt như hút hồn người khác, nhìn lướt qua thì có vẻ như hơn mạnh mẽ, nhưng nụ cười trên khóe miệng lại tràn đầy sự dịu dàng quan tâm.

Haha! Hà Phồn Ngọc âm thầm cười, coi như hôm nay cô vẫn còn chút may mắn, vẫn có thể gặp được trai đẹp.

Thang máy vừa xuống, cửa mở nhưng bên trong không có ai, người đàn ông lên trước tạo tư thế mời vào, giữ phép để cho cô vào trước.

Cô đứng ở giữa thang máy, anh ta thì nhanh chóng tới đứng bên cạnh dòng phím thanh máy.

“Tiểu thư đến lầu mấy?” Giọng nói của anh ta trầm ấm, nhưng lại khiến cho con người ta có cảm giác rất thoải mái.

Cô nhẹ giọng đáp “Lầu 14.”.

A? Cùng tầng. Người đàn ông nhấn tầng 14, cũng không nhấn nút tầng khác, điều này khiến cho Hà Phồn Ngọc vui sướng. Một lần nữa lại may mắn đến với cô, thế nào mà bọn họ lại đi chung tới dãy phòng ăn!

Người đàn ông dựa vào tường, to gan nhìn cô chăm chú, mặc dù vừa mới bị ả kia chọc cho tức, hôm nay lại không tự nguyện đi xem mắt với bên kia, nhưng mà trời cao vẫn còn đặc biệt quan tâm đến anh, để cho anh gặp được một cô gái xinh đẹp như thế này

Tóc dài xoăn, gương mặt dễ thương cùng nụ cười mê hoặc, khiến cho anh nhìn đến nỗi không chớp mắt.

Nên tìm cách để liên lạc với cô gái này, anh tin tưởng vào trực giác của bản thân mình, cô gái này sẽ làm cho thế giới của anh rực rỡ hơn lúc trước.

“Cái đó. . . . . .” Anh mỉm cười, ánh mắt như vô tình chạm vào chùm chìa khóa trên tay cô.

BMW? Lúc nãy ở bãi đậu xe tranh giành với anh, hình như là xe loại BMW.

Anh nhất thời kinh ngạc, lúc Hà Phồn Ngọc chuẩn bị trả lời anh thì vô ý nhìn thấy chùm chìa khóa trên tay anh, trùng hợp lại co chút giống với người đã tranh cãi với cô lúc nãy.

“Tranh cãi lúc nãy? Anh là người muốn tôi nhường chỗ?” Cô nhíu mày, “Không phải anh là người lúc nãy tranh chỗ với tôi đó chứ?”

“Cô là cái người dùng chiếc BMW chắn ngang xe tôi sao?”

Lúc nãy khi ở trong xe, vì tầm mắt bị che khuất nên không nhìn thấy được đối phương, chỉ nghe được kẻ nói người đáp mà thôi.

“Cái gì mà nói tôi chắn ngang xe anh hả? Anh rõ ràng nói hơi quá rồi đấy!” Đáng chết! Tại sao có thể lại như vậy? Người đàn ông này lại chính là cái gã đầu heo kia.

“Người phụ nữ như cô không thể nói lý sao, không có ai giành chỗ như cô đâu. Huống chi, có cần thiết phải giành một chỗ đậu xe như vậy không hả?” Mặt anh trong phút chốc sưng lên, “Nơi đó là chô trống tương đối gần xe nhất, cho nên người khác cũng có thể sử dụng chứ!”

“Tôi cần! Tôi tuyệt đối cần hơn so với anh!” Hà Phồn Ngọc lùi một bước, tràn đầy địch ý nhìn anh ta, “Tôi đang đi xem mắt với người khác, nên tôi phải chuẩn bị trước đường thoát thân cho chính mình.”

“Thật vậy sao? Chẳng lẽ cô cho rằng cả thế giới cũng chỉ có mình cô xem mắt chắc?” Giang Tử Lâm hừ nhẹ một tiếng. Thật không hiểu làm sao anh có thể rung động trước một người con gái như thế này. . . . . .

Xem mắt? Anh ngạc nhiên rồi nhìn lên số tầng trên thang máy, bây giờ thang máy đang dừng tại một nơi, một đoàn cá ngừ chạy ngang qua đầu anh.

Hà Phồn Ngọc quan sát nét mặt và động tác của anh ta lập tức hiểu ra vấn đề, cô mở tròn mắt, cái miệng nhỏ nhắn cũng mở đến mức thật to nhưng chưa từng được mở ra như vậy, anh ta cũng lên tầng 14 giống cô? Cũng đi xem mắt giống cô?

Trời ạ, tại sao lại có thể có chuyện trùng hợp như thế này cơ chứ? “Anh đừng nói với tôi là anh họ Giang!”

Một đống người lạ chợt chen lấn đi vào bên trong thang máy, khiến cho cô bị đẩy tới một góc, Giang Tử Lâm thì vội vàng giúp mọi người nhấn nút thang máy.

Anh buồn buồn nói “Giang Tử Lâm.”.

Trong thang máy chật chội, một âm thanh ai oán bỗng ngân lên, “Hà Phồn Ngọc.”

“Xin giúp đỡ nhiều.”

Lúc này là giờ cao điểm khi mọi người đều bắt đầu tan việc về nhà, trên đường cái rộng lớn đâu đâu cũng nhìn thấy xe cộ tấp tập đi lại, Hà Phồn Ngọc đang ngồi trong xe của mình, nhưng lòng cô thì lại như lửa đốt, liên tục nhìn về phía trước.

Ai! Đáng lẽ ra cô nên chọn đi tàu điện ngầm cho chắc nếu sớm biệt gặp phải tình trạng như thế này, giờ thì phải biết làm sao đây hả?

Cô lo lắng nhìn mặt đồng hồ, bảy rưỡi, cuộc hẹn với Giang Tử Lâm bắt đầu lúc 7 giờ, lần trước đi hẹn hò anh ấy chỉ trễ có 5 phút mà cô đã kêu toáng loạn hết cả buổi trời, hôm nay cô lại trễ đến nửa tiếng đồng hồ, nhất định tên kia sẽ chửi cô gấp trăm ngàn lần hơn hôm trước!

Cô bĩu môi, nhìn đèn trên trụ giao thông bên cạnh làn đường đang chuyển từ xanh sang đỏ, cô thở dài, thôi thì lợi dụng thời gian này cô trang điểm lại một chút cho đẹp.

Tiện tay cầm cây trâm búi lên mái tóc xoăn đang thả ở lưng, thời tiết hôm nay rất là nóng, dù cô không thích mái tóc xoăn này nhưng cũng phải để lại, nếu không phải Giang Tử Lâm đã từng nói anh thích mái tóc dài như thế này thì bây giờ, có lẽ cô đã cắt nó từ lâu rồi.

Mà đợi chút, nhưng có liên quan gì đế anh ấy chứ? Chỉ là cô thấy để như thế này cũng không có vấn đề gì. . . . . . Đúng thế! Gặp lúc tâm tình cô không có chút phiền muộn nào nên mới không cắt nó đi mà thôi.

Chuyện gặp mặt hôm trước đúng là có chút xui xẻo với cô thật, lúc lên đến tầng 14 thì trong thang máy chỉ còn hai người bọn họ, hai người cũng chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn nhau, rồi trong vô thức mà bật cười thành tiếng.

Anh không nhịn được mà nói “Hi vọng bây giờ cô đừng nghĩ đến việc trốn đi đấy nhé.”, rồi vươn tay mời cô.

“Lời này anh nên để tôi nói chứ nhỉ?” Hà Phồn Ngọc cười tươi rói, không khách khí mà choàng tay mình vào tay anh, hai người bọn họn dắt tay nhau cùng đi vào phòng.

Giang Tử Lâm chính là con trai của công ty họ Giang, là người nối nghiệp trong tương lai sau này, bọn họ đã vô tình mà gặp nhau ở bãi đậu xe, thật sự thì lúc ban đầu đối với đối phương không có ấn tượng gì nhiều; nhưng khi nhìn hai người khoát tay nhau cùng xuất hiện ở cửa phòng, gia trưởng hai bên nhìn thấy chuyện lạ đời như vậy đã phải vừa mừng lại vừa khóc, sắp đặt bọn họ nên thường xuyên gặp gỡ nhau hơn nhưng một trong hai người cũng không ai từ chối lời đề nghị của người lớn.

Nhưng mà, cô biết cô rất ghét mấy chuyện như thế này, cho nên vẫn nhắc lại một lần nữa cho Giang Tử Lâm nghe, nếu không phải là vì bà nội cô uy hiếp trắng trợn với cô, không thì cô cũng không muốn tiếp tục mối quan hệ như thế này.

Kinh điển hơn là Giang Tử Lâm cũng nói y như thế, nếu không phải là vì mẹ anh nổi giận với anh hôm trước, anh cũng không có hứng thú với việc kiếm bạn gái rồi lập gia thất, còn cái chuyện kết thân hai bên công ty nữa, anh cũng cực kỳ ghét cay chuyện này.

Anh ta có lầm hay không vậy, dáng người của Hà Phồn Ngọc cô cũng không đến nỗi nào, tên kia chẳng biết cách nhìn người! Cô nhìn vào gương chiếu hậu, âm thầm lầu bầu.

Bọn họ chỉ hẹn một lần một tuần, công việc của bọn họ đều bận như nhau, nếu dành ra được một ngày rãnh rỗi trong bảng kế hoạch làm việc hiên nay thì họ đã vui lên tận chín tầng mây.

Lần đầu tiên hẹn hò, hai người bọn họ đến bờ biển ngắm cảnh mặt trời mọc, kết quả không ai ngờ tới là bọn họ lại có thể nằm trên cát ngủ say như chết, sau khi tỉnh dậy lại cười không ngừng, nhưng được cái Giang Tử Lâm vẫn rất hào phóng đãi cô ăn điểm tâm sáng; lần thứ hai hẹn hò bọn họ giao ước với nhau sẽ cố gắng thật tỉnh táo, rồi đi xem phim chiếu rạp,

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT