watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6727 Lượt

là rung động trái tim, thứ gọi là dịu dàng thục nữ, cô biết bên trong cô rất cá tính, nhưng nguyện ý thể hiện dáng điệu ấy ra bên ngoài một lần xem sao.

Cô xấu hổ nói “Anh không cần phải nhìn em như thế.”, trong bóng tối không thể nhìn ra khuôn mặt đang đỏ bừng của cô như thế nào.

“Anh thích ngồi xem em như thế này.” Anh dám nói ra lời như thế, híp cặp lại ngắm nhìn cô một cách chăm chú hơn.

“Sẽ làm phiền anh đấy, em có cái gì đẹp đâu mà nhìn, tóc tai thì bù xù, hôm nay em cũng không mặc đẹp.” Tuy nói là như thế, nhưng cô vẫn cố ý mặc loại áo chiffon nhẹ nhàng tạo độ mềm mại cho cơ thể.

“Không sao, anh thích là được rồi.” Anh nghiêm túc nhìn cô, một lời nói thốt ra khiến cho người khác phải kinh ngạc.

Thịch. . . . . . Thịch . . . . .Trong lúc bất chợt Hà Phồn Ngọc nghe tim mình đập liên hồi.

Đúng lúc này phục vụ mang thức ăn vào phòng, liếc qua hai người rồi đặt đồ ăn xuống bàn, cô ngước lên nhìn Giang Tử Lâm, gương mặt lại nóng lên lần nữa.

Mãi cho đến khi phục vụ đi ra khỏi phòng, giữa bọn họ vẫn duy trì sự trầm mặc như ban đầu.

“Câu nói lúc nãy, coi như em không nghe thấy.” Cô chỉ sợ cảm giác này đối với cô và anh chỉ là nhịp lỗi mà thôi.

Bọn họ chỉ vì lợi ích buôn bán mà quen biết nhau, nếu tương lại có thật sự kết hôn đi chăng nữa, tất cả chỉ đều là giả định ban đầu, cô nghĩ mình không nên quá nghiêm túc với chuyện này.

Giang Tử Lâm có chút ngẩn người, anh biết lúc nãy anh vừa nói cái gì, đó là lời phát ra từ đáy lòng của anh.

“Anh thích mái tóc của em, thích đôi mắt của em, cũng thích dáng điệu kiêu ngạo ngông cuồng của em.”

Không sợ bị cô cự tuyệt, anh nói lại lần nữa, còn bổ sung nhiều hơn lúc nãy, “Em lại coi như không nghe thấy sao?”

Khóe miệng Hà Phồn Ngọc chợt gợi lên một nụ cười như đó hoa sáng sớm, khẽ cắn môi dưới, sau đó gật đầu.

“Em nghe thấy rồi” trong lòng cô như có một bản của Bethoven đang ngân lên những giai điệu ngọt ngào.

Cô cũng thích tóc anh, hàng lông mày của anh, ánh mắt của anh, còn có đôi môi của anh nữa.

Tuy điều này không giống với tính cách của cô, nhưng thứ cảm giác khi nhìn thấy hắn ở thang máy đã khiến cho con người cô như có một luồng điện chạy bên trong.

Anh không giống với những người cô đã xem mắt trước đây, thích đem trình độ học vấn rồi thành tựu trong công việc bày vẽ trước mặt cô, hoặc biểu hiện chính bản thân họ có rất nhiều tài cáng, giống như muốn nói với cô rằng cô kết thân với bọn họ là phúc khí ngàn đời mới có được.

Cô không thích che giấu cảm xúc hỉ nộ ái ố, cho dù có sự rung động với người khác, cô cũng không cần lòng vòng quanh co.

“Ừm, thứ ba tuần sau chúng ta ra ngoài chơi được không?” Cô nâng ly rượu, có chút xấu hổ mà mở miệng, “Em có biết một nơi bán thức ăn cùng trưng bày xe hơi rất đặc biệt. . . . . .”

“Ừ, không thành vấn đề.” Giang Tử Lâm mỉm cười, anh cũng đang định nói ra yêu cầu này với cô, quả thật hai người bọn họ rất ăn ý nhau.

Một tuần lễ mới thấy mặt một lần, thật sự hơi lâu.

Dang tay ra, hắn giựt lại ly rượu trên tay cô.

“Anh làm chi á?”

“Còn chưa ăn cơm mà đã uống rượu.”

“Mới uống có một ngụm.”

“Một ngụm cũng không được, sẽ tổn thương dạ dày, lại khiến cho em nhanh say hơn.”

“Nhưng em khát nước.”

“Phục vụ!” Anh giơ tay nhanh đến chóng mặt, “Cho chúng tôi hai ly nước lọc.”

Cô rố cuộc cũng phải bỏ qua “Anh thật phiền phức!”, không thể tranh giành mà uống chút rượu ấy

“Cảm tạ lời khen ngợi của em.” Bụng thì rỗng mà đòi uống rượu trước mặt anh? Không có cửa đâu.

Hà Phồn Ngọc lén mỉm cười. Cô vẫn là thích nhất nhưng lúc như thế này, là khi anh hung hăn lo lắng cho cô.

Giang Tử Lâm chống cùi chỏ lên ghế sô pha, đầu ngón tay đặt ở khóe miệng, che đi nụ cười còn vương trên môi. Anh thích nhất, là khi cô không câu nệ mà làm nũng trước mặt anh.

Nói không chừng, hai người bọn họ đều có thể nghĩ tới chuyện sau này, có lẽ việc gắn kết buôn bán bằng hôn nhân cũng không có gì là tồi tệ đối với họ.
Chương 3

Một vài ánh đèn hòa lẫn giữa bầu trời đêm, mưa rơi xối xả như trút nước xuống lòng đường, quang cảnh xung quanh đều mờ ảo. Có hai bóng người đang cầm tạp chí che mưa chạy giữa màn đêm, thật vất vả mới kiếm được nột chỗ trú mưa dưới mái hiên nhà rồi vội vàng chạy vào đó.

Toàn thân Hà Phồn Ngọc đều ướt đẫm, cô đứng sát người vào cánh cửa sắt, cơ thể run rẩy vì lạnh.

Sai lầm thứ nhất là ngày hôm nay cô mặc một chiếc áo màu trắng lịa vô cùng mỏng, sai lầm thứ hai là cô lại quên mang theo dù.

“Không khỏe à?” Giang Tử Lâm cởi chiếc áo vest trên người xuống, đưa qua chỗ cô, “Áo này chống thấm, em mặc đỡ đi.”

“Thôi, dù sao thì cũng ướt hết rồi, mặc vào cũng thế.” Hai gò má cô nóng lên, tự nhiên lại toát ra một vẻ đẹp vô cũng hấp dẫn, “Anh cũng lạnh nên mặc vào đi.”

“Người như anh làm sao lạnh chứ?” Khóe miệng Giang Tử Lâm chợt cười, “Môi em đang run cầm cập kìa, nghe lời anh mặc áo vào đi.”

“Không cần.” Hà Phồn Ngọc hất mặt, cố chấp nói.

Cô đang nóng muốn chết đây! Nhất định là lúc nãy quá nhiều uống rượu , mới có thể nóng đến như thế này.

Tối hôm nay, là lần thứ mười sáu bọn họ hẹn nhau, buổi tối cùng đi xem thi đấu bóng chày, lúc đó, cô nhớ lúc đến toàn bộ khán đài đều chật kín khán giả cùng với tiếng hoan hô vang dội của họ, cô cùng Tử Lâm chen qua.

Hai người họ còn ôm nhau hò hét; bởi vì thế trận đã được thay đổi, khiến cho đội tuyển họ cỗ vũ giành lấy chiến thắng chung cuộc, lấy một tia may mắn vượt qua thế nguy hiểm!

Trận thi đấu thật sự đặc sắc, bọn họ cùng tới chỗ quán rượu ăn mừng vụ này, ở đây cũng có nhiều người cùng sở thích, mọi người vừa nâng ly vừa cười đùa vui vẻ, quá vui sướng.

Cô thích bóng chày, không ngờ Tử Lâm cũng thích như cô; cô cũng thích khiêu vũ, kỹ năng khiêu vũ của Tử Lâm cũng không kém; về phần âm nhạc và nghệ thuật thì được bồi dưỡng từ khi còn

nhỏ cho nên hai người đều có tố chất

và trình độ nhất định, độ chênh lệch cũng không xa là mấy, mà bọn họ cũng thích biễu diễn ca nhạc như nhau .

Sao lại có nhiều điểm chung như vậy không biết? Lúc nào cũng cảm thấy rất ngạc nhiên. Thì ra lời bà nội nói là thật, trên đời này sẽ có một người như vậy, thích hợp với con người của chính mình.

Khụ, tâm linh tương thông và cá tính đều hợp á, cô rất thích bên cạnh Tử Lâm từng phút từng giây, những lúc tranh cãi thì không cần phải nói, bởi vì chưa bao giờ Tử Lâm nhường cô, lúc hai người khẩu chiến với nhau, đặc sắc vô cùng!

Cô nha, thích mẫu người đàn ông không trốn tránh, thích loại người tính tình dứt khoát.

Sẽ không vì tính cách kiêu căng của cô mà né tránh, sẽ không ở sau lưng cô nói lời ra tiếng vào, chê trách cô không có đủ sự hiền thục nết na của một người con gái; cũng sẽ không phải là một đại thiếu gia nào đó cố nhẫn nhịn chiều cô, giả vờ săn sóc cho cô, không biết chừng sau khi cưới sẽ hoàn toàn thay đổi.

Tử Lâm khiến cô có cái nhìn khác về anh, không muốn làm thì sẽ tranh cãi đến cùng. . . . . .cô thích cãi nhau với hắn, vô cùng thú vị.

(Lời Bỉ Bỉ: chị này thích tự ngược =.=)

Chắc cô đã uống quá nhiều rồi, Tử Lâm cũng vậy, càng về sau bọn họ càng uống loạn xạ, cũng không biết mình uống những thứ rượu nào, chỉ biết mang máng, hai người cũng không thể lái xe về nhà mình, cuối cùng lại rủ nhau đi tản bộ cho tỉnh rượu, nhưng xui xẻo lại gặp thời tiết xấu, làm cho bọn họ rơi vào tình cảnh trớ treo như thế này.

“Khó có được những lúc em biết nghe lời người khác nhỉ? Con gái là phải biết nghe lời.” Giang Tử Lâm nhíu mày, cô đã run đến như vậy rồi mà còn mạnh miệng.”Bảo em mặc vào!”

“Không! Ai nói con gái phải biết nghe lời. Em là con người không biết thuận theo người khác!” Còn ghét nhất mấy cái loại người chỉ biết áp đặt người khác, Hừ!

“Chính vì vậy nên mới không ai muốn!” Giang Tử Lâm đang uống nhiều nên thốt ra lời này, nhưng câu này là thật lòng!

“Em không có ai muốn? Tốt thôi, ngày mai em sẽ gọi cho Chính Thanh, em xem thử anh ấy muốn quan tâm đến em hay không !” Cô gỡ mấy cọng tóc ướt dính trên mặt, lộ ra vẻ hả hê.

Người thích cô cũng rất nhiều, cho dù tính cô hơi xấu một chút, nhưng một người đáng yêu như cô vẫn có khối người theo đuổi.

Giang Tử Lâm nghe vậy, lập tức giận tái mặt.

Cái gì Chính Thanh? Anh chưa bao giờ nghe qua cái tên này?

“Còn có ai nữa nhỉ. . . . . . Peter, Joe, em đánh cuộc Tiểu Bối cũng thế. . . . . .” Hà Phồn Ngọc đếm đầu ngón tay mình.

“Đó là những người nào?” Anh có cảm giác mình đã tỉnh rượu hơn phân nữa, “Anh chưa bao giờ nghe qua?”

“Hừ, như thế nào thì em vẫn được coi là một mỹ nhân? Chuyện có người theo đuổi là rất bình thường nhà!” cô trừng mắt nhìn, trong ánh mắt nhuộm chút hơi men vẫn hiện lên vẻ đẹp hấp dẫn.

Anh không vui kéo cánh tay cô “Tốt nhất. Đừng quên em là vị hôn thê của anh.” Cô gái này đang mặc áo lót màu đỏ bên trong chiếc áo trắng mỏng manh, rõ ràng là rất hấp dẫn người khác!

“Chuyện này ở đâu ra vậy? Anh không phải nói không ai muốn em à? Vào thời điểm nào lại biến thành vị hôn thê của anh?” Bước chân cô không vững tựa lên ngực anh.

Giang Tử Lâm nhíu

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT