watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6728 Lượt

sau đó đi ăn ở MacDonald, bàn về bộ phim lúc nãy mới xem đến hết buổi hẹn hò.

Lần thứ ba bọn họ hẹn nhau đi xem kịch, từng tình huống kịch trên kia đều khiến bọn họ ôm bụng cười, lúc đi về bọn họ cũng nói chuyện liên quan đến kịch, rồi sau đó tìm một quán PUB (quán rượu) uống một ít rượu; lần thứ tư hẹn nhau anh lại đến trễ 5 phút, mà hôm trước cố tình hẹn nhau ở Cố Cung 0, hại cô phải đứng dưới trời mưa khổ sở chờ đợi, cuối cùng anh lấy áo khoác che mưa cho cô thì cô mới bỏ qua mọi chuyện.

Trong khoảng thời gian này, mỗi ngày trước giờ đi ngủ bọn họ đều gọi cho nhau, làm như thế này lại khiến họ có thể ngủ ngon hơn bao giờ hết.

Hôm nay là lần thứ năm hẹn hò, anh ấy không biết nên lập kế hoạch gì , cho nên hỏi cô có thích làm chuyện gì hôm nay hay không.

Thật sự cô cũng chưa có ý định cụ thể nào cho hôm nay, vì vậy hai người quyết định đi đến quán PUB, đi đến đó để có thể thả lỏng cơ thể lẫn tâm tình bên trong..

A, bảy rưỡi rồi .., cô nhấn số điện thoại, cần phải nói với Giang Tử Lâm trước một tiếng.

Điện thoại vừa kết nối, Giang Tử Lâm đã lên giọng cảnh cáo cô “Hà Phồn Ngọc, không cho phép em lỡ hẹn đâu đấy.”.

Cô thảm thiết nói “Em là loại người như thế sao? Em đang trên đường đi tới đấy đây này!”, “Làm thế nào bây giờ? Anh tới lâu chưa?”

“Anh vừa mới tới, em lái chậm chậm thôi, không cần quýnh lên rồi lái xe quá tốc độ đâu.” Anh chỉ lo lắng điểm này, tính tình Hà Phồn Ngọc so với anh còn gấp gáp hơn rất nhiều.

“Em không đi nhanh nữa!” Nghe được sự quan tâm của anh, cô khẽ mỉm cười.

“Anh chờ em, cẩn thận một chút nhé.” Anh nói như vậy, sau đó cúp điện thoại.

Trên thực tế thì anh đã tới rất sớm, đang ngồi ở cửa quán PUB, bởi vì không muốn nhìn thấy vẻ mặt tức giận của cô như hôm trước, cho nên hôm nay anh đến trước giờ hẹn 10 phút.

Khuôn mặt Hà Phồn Ngọc lúc cười lên rất xinh đẹp, nên cười như vậy mới tốt hơn, nụ cười của cô giống như mùa xuân vậy, cực kỳ xinh đẹp pha lẫn sự ấm áp bên trong

Dĩ nhiên, giả tưởng vẫn là giả tưởng, chỉ thích hợp để hình dung về cô mà thôi.

Tình tình của cô hơi gấp gáp, có chút cá tính, nhưng lòng tự ái lại cao, cô vốn là một cô tiểu thư được cưng chiều từ nhỏ đến lớn cho nên cũng không tránh khỏi việc thích được nuông chiều, nhưng mà rất kỳ quái, anh lại cảm thấy hình như cô đối xử với mọi người không vô cớ mà giận dỗi vô lý như vậy, nhưng đối với anh lại ngược lại?

Cái tên tài xế đến muộn những mười phút, cô vẫn híp mắt cười rồi bảo hắn ta không cần gấp như vậy; hôm trước anh chỉ mới đến trễ có năm phút đồng hồ, cô đã phồng mang trợn má, nói anh bỏ mặc cô ở đó rồi khiến cho cô bị dính nước mưa cả người.

Nhưng cũng thật là lạ, mặc dù biết tính cách của cô là vậy, thế nhưng không hiểu sao anh cảm thấy những lúc cô kiêu căng lại giống như đang làm nũng với anh.

Anh lại còn rất thích bộ dáng lúc đùa giỡn của cô.

Mắt to trợn tròn, cái miệng nhỏ nhắn nhu lên, làm cho người ta có ý nghĩ muốn chạm vào rồi giữ lấy mà vuốt ve nó.

Mặc dù cô có nhiều khuyết điểm, có chút nông nổi bốc đồng, nhưng vẻ mặt ấy vẫn không khiến người ta ngừng dừng bước mà đuổi theo .

“Giang Tử Lâm!” Cuối cùng người đẹp cũng đến bên anh, “Trời ạ, bây giờ là bảy giờ năm mươi phút, thật xin lỗi anh nha?”

Cô thở không ra hơi, chạy đến bên cạnh hắn nói lườii xin lỗi, gập eo tạo một góc 90 độ trước mặt anh.

Tác phong của Hà Phồn Ngọc đã không còn như lúc trước, không phải cô không biết phân rõ trắng đen ra làm sao, lúc cô sai sót, nói câu xin lỗi với người ta cũng không thể khiến cô mất đi thứ gọi là thể diện; nhưng mà lúc anh sai, cô cũng không đủ rộng lượng để tha thứ cho anh, hôm trước ở Cố Cung hắn xin lỗi ít nhất là 20 lần.

Từ trước đến nay, Giang Tử Lâm hắn rất ít khi nói lời xin lỗi với một người phụ nữ nào, nhưng lại có thể khiến anh thốt ra lời xin lỗi đến vài chục lần thì chỉ có mình cô gái này!

“Anh chờ đã 1 tiếng đồng hồ.” Hắn cố ý hạ thấp giọng, ” Quan niệm về thời gian của em hình như không rõ ràng cho lắm.”

Hà Phồn Ngọc há miệng, vẫn cuối người 90 độ như cũ. Anh chưa thôi đi à, cô đã khép nép nói câu xin lỗi với anh rồi, lần sau cô đến sớm một chút là được chứ gì!

Giang Tử Lâm vừa nói vừa nhìn đồng hồ “Anh đang suy nghĩ, em nên làm thế nào để chuộc lỗi này đây?”.

“Này, họ Giang kia, làm người không nên cố chấp như thế chứ!” Một giây kế tiếp, cô lập tức đứng thẳng lên.”Em đã nói xin lỗi với anh rồi, anh còn muốn như thế nào nữa hả? Chẳng lẽ muốn em mổ bụng ra tạ tội?”

“Mười lăm giây, áy náy của em chỉ kéo dài 15 giây hử!” Anh cực kỳ bất đắc dĩ, “Em không thể thành khẩn hơn một chút được sao?”

“ Em rất thành khẩn rồi! Đối xử với em như thế à~~” Cô thuận miệng nói một chút.

Không có thành ý! Giang Tử Lâm quay mặt đi, lắc đầu một cái.

Nhưng Hà Phồn Ngọc nhìn nét mặt anh hiện lên vẻ “Quá khoa trương”, bây giờ cô rất muốn bỏ đi, nhưng , thứ nhất là cô đang rất đói, thứ hai chính xác là cô không đúng.

Cho nên, cô cắn môi dưới, len lén đi về phía trước mấy bước, cầm tay anh lên một cách thân mật.

“Xin lỗi mà!” Cô giơ tay lên thề, “Đảm bảo lần sau em sẽ không tái phạm như vậy nữa…, em sẽ ra ngoài sớm một chút, đi tàu điện ngầm sớm tí nữa, không để cho anh ở đây ngồi chờ đến đói bụng đâu.”

“Làm sao em biết anh đói bụng?” Anh nén cười, quay đầu đi chỗ khác, tiếp tục giả vờ giận.

“Bởi vì em đang chết vì đói đây.” Lúc này, cơ thể cô gần như mềm nhũn.

Đói bụng? Đúng rồi, bây giờ cũng đã 8 giờ rồi, không đói bụng mới là lạ! Giang Tử Lâm cong khủy tay, chủ động kéo tay cô tới gần một chút, mở cửa bước vào trong quán PUB.

“Lần này anh tha thứ cho em.” Chút mặt mũi này đối với cô cũng nên chú ý.

“Tối nay ăn cái gì? Em còn muốn uống rượu, sau đó lên sàn khiêu vũ!” Căn bản Hà Phồn Ngọc không nghe thấy hắn nói gì, tự mình biến thành con chim nhỏ như đang bị kích thích, “Em cảnh cáo trước, anh không được uống rượu!”

“Tại sao? Chỉ cho phép hầu rượu thôi à?”

“Bởi vì nếu hai người đều say như nhau, người nào sẽ lái xe đưa về?”

“Chúng ta có tài xế.” Anh biết Hà Phồn Ngọc có thói quen tự lái xe, mặc dù anh cũng thế, nhưng nếu uống không ít rượu rồi vẫn có thể kêu tài xế chở về.

“Không được, bà nội em mà biết thì sẽ có chuyện không hay!” Cô không tự chủ chu miệng.

“Được, vậy chúng ta ngồi tắc xi về nhà.” Đưa cô về nhà, cũng là thói quen của anh.

Hà Phồn Ngọc nhìn về phía anh, nở một nụ cười ngọt ngào, tâm trạng trở nên rất hưng phấn rồi gật đầu.

Thật ra cô rất mong chờ được đi ra ngoài chơi với Giang Tử Lâm.

Anh rất cá tính, tuy hơi kỳ cục, nhưng là một đấng mày râu, tính tình cương liệt, nói theo một cách khác, cũng còn rất tốt so với nhiều người cô từng gặp, chỉ cần cô làm nũng thì mọi chuyện đều OK!

Không phải đối với bất kỳ người nào cô cũng đều làm nũng! Nhưng đối với anh. . . . . .Trong lòng cô có chuyện không vui thì sẽ đối chọi với anh, rồi nhưng lúc như thế hai người có thể cãi nhau ầm ĩ nguyên cả buổi trời; nhưng những lúc tâm tình cô tốt thì sẽ biết cách làm nũng, cô thích những lúc anh lôi kéo tay cô, hoặc là lúc anh che chở thân thể cô.

Một tuần lễ chỉ gặp anh được có một lần, gần đây cô luôn có ý nghĩ dù một tuần gặp anh vài lần cũng không đủ.

Đi vào PUB, âm thanh ánh sáng vô cùng náo nhiệt, tầm mắt cô nhìn xung quanh, có chút hơi ghen tỵ với một nữ phục vụ có đôi chân thon dài đang đi tới.

Hà Phồn Ngọc trời sanh đã không cao, người thì lại gầy như một miếng ván giặt đồ, cô từ trước đều luôn luôn hâm mộ mấy nữ sinh chân dài đầy đặn.

“Chân dài thật, tốt thật.” Cô nhón chân lên, nói ở bên tai Giang Tử Lâm.

“Không sao, em cũng rất xinh đẹp.” Anh khen ngợi Hà Phồn Ngọc.

Cô nhỏ giọng nói một câu “Dáng người cũng đẹp, vừa gầy lại còn có khuôn ngực đầy đặn.”

“Lớn nhỏ không thành vấn đề, vừa vừa là tốt nhất.” Anh tự tin liếc nhìn cô một cái.

“Quỷ háo sắc!” Len lén nhéo hắn một cái.

Bọn họ ngồi trong một cái phòng, một cái bàn lớn kết hợp với 2 chiếc ghế sô pha, ngồi đối mặt với nhau, Hà Phồn Ngọc ngồi bắt chéo hai chân rồi thích thú gọi đồ ăn tới, còn thuận tiện kêu thêm một ít rượu.

“Hình như hôm nay có chút lạnh lạnh, khí trời chuyện lạnh rồi nhỉ.” Cô xoa xoa bàn tay lẫn cánh tay trên người.

“Em khoác áo của anh đi.” Anh nói xong thì định cởi áo mình.

“Không cần…, còn chưa đến nỗi lạnh lắm.” Cô hơi do dự, rồi chợt kéo chiếc trâm trên tóc, mái tóc dài lập tức rũ xuống.

Giang Tử Lâm nhìn mái tóc xoăn đang xõa trên lưng, nhìn khuôn mặt Hà Phồn Ngọc dưới ánh đèn huyền ảo, tại sao lúc nào cô vẫn có thể khiến cho con người ta hoa mắt như thế nhỉ?

Rõ ràng cô không phải là một người mang một vẻ đẹp kiều diễm, thế nhưng anh lại có cảm giác rằng kể cả một nụ cười hay một cái nhíu mày vẫn khiến cô đẹp lộng lẫy.

Hà Phồn Ngọc ngượng ngùng cúi đầu khi nhìn thấy sự chú ý của anh với cô, khóe miệng tự giác nở nụ cười. Cô phát hiện ra thời gian gần đây, cô thấy Giang Tử Lâm rất thích dáng điệu của cô như bây giờ, thứ gọi

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT