|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
cười cuối cùng mới là người chiến thắng. Đêm đó tôi cũng không được đắm chìm trong nắng sớm bình minh như ước nguyện. Tôi mỉm cười nhìn khuôn mặt Cao Phi dần dần mờ nhạt, sau đó bắt đầu chìm vào giấc ngủ.
Cao Phi quần áo chỉnh tề đứng đó, thấy tôi thức dậy, anh tiến đến ôm tôi. Tràn trề mạnh mẽ. Sự ích kỷ của con người phải đạt đến mức độ nào mới có thể gọi là nhất? Tôi vì một giây phút vui thích của bản thân khiến Cao Phi suýt nữa phải trở thành tội phạm giết người. Anh cảm kích ôm tôi, tôi mỉm cười vuốt ve anh. Anh nói “Có những cảm nhận khiến cho người ta phải căm hận, chẳng hạn như khi em bắt đầu xuất hiện trong cuộc đời tôi. Thế nhưng có những cảm nhận đôi khi lại khiến người ta phải sợ hãi, là khi em bắt đầu phải rời xa tôi.” Anh nói, “Hà Du Cẩn, em vĩnh viễn không biết tôi hận em đến cỡ nào, cũng không biết tôi quan tâm em biết bao.” Anh không chọn nói yêu, chỉ nói quan tâm. Tôi gật đầu thầm hiểu trong lòng, nhưng không thể mở miệng nói ra được. Anh nói, “Kỳ thật em có thể liều mạng cứu tôi, điều này vốn không có gì để tin tưởng hay nghi ngờ. Dựa theo tính cách yêu hận của Hà Du Cẩn có cái gì là không thể làm. Tôi thậm chí nghĩ có khả năng đây là trò đùa do em tự biên tự diễn sắp đặt. Chỉ là, lúc trông thấy em nằm trong bệnh viện, tôi mới bất chợt cảm thấy em cũng không mạnh mẽ như vậy. Cũng chỉ là, buổi sáng hôm đó em ra khỏi nhà, sau khi tôi tỉnh dậy đột nhiên không thấy bóng dáng em, không ai lén lén lút lút đến hôn tôi, mà tôi cũng không cần phải giả vờ ngủ say làm bộ cái gì cũng không biết. Tôi mở điện thoại tìm số của em, lại phát hiện ra mình không hề lưu. Tôi dựa theo trí nhớ để gọi, nhưng vẫn có mấy số không thể nhớ ra được. Hà Du Cẩn, em nói xem em sống cùng tôi hai năm, vì sao đến số điện thoại của em tôi cũng không nhớ. Còn nữa, tôi đi tìm em, nhưng lại phát hiện ra tôi không biết bất kỳ chỗ nào em thường hay đến, thậm chí nghĩa trang chôn cha em tôi đều không thèm quan tâm, cũng giống như đối với em. Đến tận lúc đó tôi mới giật mình khiếp sợ, tôi nghĩ thật ra tôi có thể đối xử với em tốt một chút.”
Tôi mỉm cười với anh, anh bộc lộ rất thẳng thắn. Anh nhìn tôi như vậy một lúc, bỗng nhiên hít một hơi thật sâu đến siết chặt tôi, giọng nói phút chốc thay đổi.”Cho nên, cám ơn em giờ phút này đã tỉnh lại, em làm hại anh nhiều như vậy, nếu còn để anh phải thành kẻ sát nhân, sớm muộn gì em cũng sẽ gặp báo ứng.” Tôi nép trong ngực anh cười lanh lảnh, giống như tất cả mọi lần trong quá khứ, tiếng cười thanh thúy như chú chim non, tôi nói: “Cao Phi, em yêu anh.” Đây là mục tiêu một đời này của Hà Du Cẩn, theo đuổi duy nhất khi còn sống trên đời của Hà Du Cẩn. Anh càng ôm chặt tôi, thanh âm lại kiên quyết, anh nói: “Đừng quên lời thề khi kết hôn của anh, Hà Du Cẩn, đời này em vĩnh viễn cũng không nghe được câu nói đó.”
Tôi cũng không chết nhanh đến thế như dự đoán của bác sĩ. Cao Phi dẫn theo tôi lo sợ bất an đi qua hết tháng sáu, tháng sáu phồn hoa rực rỡ, gió mát nắng trong. Tôi nói với Cao Phi chắc đây không phải mùa cho người chết, vì vậy, tôi thật sự không chết. Tôi nghĩ tuy mình không có một cuộc đời trăm tuổi, nhưng tôi lại có được một đặc quyền. Chẳng qua là giây phút hồi quang phản chiếu [9"> của tôi lại đến vào những ngày cuối tháng bảy.
Tỉnh dậy vào ba giờ sáng hôm đó, tôi hoàn toàn không hề chợp mắt, hơn nữa tinh thần vô cùng phấn chấn. Tôi nhìn bốn phía xung quanh và cả Cao Phi. Cái phòng đã sớm trở thành một nửa phòng khám chữa bệnh, nhiều dụng cụ thường dùng trong phòng khám tôi đều có. Tôi rời giường, lấy bộ quần áo mình thích nhất trong tủ quần áo, sau đó trang điểm thật đẹp, sắc mặt hồng hào một cách khó tin, đây là ngày mà tôi xinh đẹp nhất trong mấy tháng gần đây. Tôi đến thư phòng cầm lấy một quyển thơ tình. Tôi có chút khả năng văn nghệ thanh xuân hơn người, vào lúc thích hợp rất biết cách khoe ra, giống như các kỹ nữ biết cách khoe ra phong tình của bản thân. Tôi chuẩn bị tốt mọi thứ, đi gọi Cao Phi dậy. Tôi rất hài lòng là mình thật sáng suốt đã không nhập viện điều trị. Nếu không tôi đã sớm bị hành hạ như một phế nhân, để rồi thời gian cuối đời của tôi sẽ trải qua giữa một loạt các ca cấp cứu của một đám lang băm cùng với đống thiết bị chữa bệnh lạnh đáng sợ.
Đánh thức Cao Phi cũng không làm tôi mất sức lắm. Sau tai nạn xe cộ, anh luôn luôn thính ngủ. Tôi chỉ mới cọ nhẹ vào anh như con cừu nhỏ, anh đã tỉnh lại rất nhanh, mở mắt ra nhìn tôi, bật dậy, đôi mắt thâm thúy càng thêm sâu sắc tựa hồ có lời muốn nói, nhưng nhìn tôi cả người ăn mặc gọn gàng xinh đẹp hình như đoán được điều gì, cuối cùng lại chẳng nói gì cả.
Tôi ngồi ở ghế phó điều khiển, nhìn Cao Phi lái xe. Gió luồn qua kẽ tay, ấm áp mà dễ chịu. Lúc này đã qua nửa đêm, ít người, xe cũng ít. Đèn đường mờ vàng xen lẫn sương mù, chúng tôi một mình một đường chạy trên đường núi quanh co. Tôi muốn đến ngọn núi cao nhất thành phố, cùng với người tôi yêu nhất. Nghe nói Ly Thiên là nơi gần đây nhất, như thế tôi cũng không cần cố sức quá. Tôi nhìn thành phố rực rỡ ánh đèn biến thành những bóng mờ ngay trước mắt, tôi hà hơi lên mặt kính.
Tôi dùng máy ảnh chụp hình, giữa gió và sương mù phe phất, giữa cỏ xanh và lá cây xào xạc, ở bên cạnh người tôi yêu. Tôi kẹp ảnh chụp ở mặt trong cuốn sách, khép lại. Tôi muốn có một tấm di ảnh thật hoàn mỹ, không phải để cho Cao Phi, mà là cho bản thân mình sau khi chết. Cao Phi dừng xe ở đỉnh núi, bốn phía yên tĩnh lạnh buốt, không có ánh trăng, không có ánh mặt trời, chỉ có ánh mắt của anh. Anh cúi đầu nhìn tôi, tà váy bay phấp phới, tôi cười. Gió núi mơn man những nếp nhăn trên khóe mắt tôi. Chúng tôi xuống xe đợi mặt trời lên, tôi cầm sách đọc thơ cho Cao Phi nghe, từng câu một. Xung quanh không hề có một bóng người, xa khuất tầm mắt cũng chỉ có bóng núi và sương mù, chúng tôi như đang ở trong một thế giới khác. Tôi đọc Ô dạ đề của Lý Dục, Tây Giang Nguyệt của Tư Mã Quang, Giải liên hoàn của Chu Bang Ngạn, Thanh Ngọc Án của Hạ Chú. Toàn bộ thơ tình, thoát ra từ khóe miệng thỏa mãn của tôi, tôi nghĩ như thế này thật đẹp, tôi quay sang Cao Phi nói, “Em không mong đợi đến kiếp sau, không hối tiếc kiếp này, thậm chí cũng không cần đến trọn kiếp này của anh.” Cao Phi cuối cùng sẽ giống như những người bình thường khác, mà tôi thì đã không còn trên thế gian này, không có tuổi thọ. Tia nắng ban mai cùng mưa sương cuối cùng nhạt nhòa tan biến, cỏ cây và dây leo vẫn cứ sinh sôi như thưở ban đầu. Tôi giở thơ của Thương Ương Gia Thố
ra, đọc cho Cao Phi nghe bài “Một đêm đó”.
Đọc được nửa chừng tôi đã không còn sức. Tôi nói một cách rất chính đáng: “Cao Phi, em mệt rồi, muốn ngủ một giấc, anh không được đánh thức em nhé. Nếu không, em quyết không thèm để ý tới anh nữa.” Cơ thể Cao Phi cứng nhắc mà ấm áp, đem tôi ôm vào trong ngực. Nói một câu “Được rồi”. Tôi nghĩ đây là lần cuối cùng có thể cảm nhận được sự gần gũi vô hạn của anh, tôi dựa vào lồng ngực anh, cúi đầu nức nở, “Cao Phi, lúc mặt trời ló dạng, anh không được nhìn em”. Cao Phi gật gật đầu.
“Lúc mặt trăng ló dạng, anh cũng không được nhìn em.”
Anh gật đầu. Tôi nói “Cao Phi, em rất thích lời anh nói với em buổi sáng hôm đó, có một số lời nói nếu không nói ra sẽ không trở thành sự thật.” Tôi đã dần dần mỏi mệt cực độ, cuối cùng nhắm mắt lại. Tôi nhìn thấy ánh mặt trời hiện ra trước mắt, màu vàng rực rỡ huy hoàng thấm đẫm núi sông, cơ thể dần dần nặng nề, linh hồn bắt đầu trôi nổi. Tôi quay đầu lại nhìn Cao Phi, nhìn tập thơ trên tay Cao Phi đó có câu cuối cùng trong bài “Một đêm đó” của Thương Ương Gia Thố, sau tấm ảnh chụp của tôi: “Một khoảnh khắc chớp mắt đó, tôi phi vũ thành tiên, không vì trường sinh, chỉ vì phù hộ cho người bình an hạnh phúc…”
Tất cả một đêm, một ngày, một năm, cả đời của tôi chỉ vì Cao Phi, chỉ vì một khoảnh khắc trong nháy mắt…
Chương 14: Em nói, lúc mặt trời mọc, không được nhìn em
Em nói, lúc mặt trời mọc, không được nhìn em; lúc trăng mọc, không được nhìn em. Vậy nên tôi làm theo, lúc mặt trời mọc, không nhìn; lúc trăng mọc, tôi vẫn không nhìn em.
Tôi ngồi ở nơi đó, em vẫn luôn nằm trong lòng tôi, thân thể không hề lạnh lẽo, còn ấm hơn, chỉ là trở nên không còn chút hơi sức nào. Đầu em gục xuống, tôi nâng dậy, lại gục xuống, lại nâng lên, lặp lại ba lần như thế, tôi không còn nghị lực nữa. Chờ mặt trời ló dạng một lần nữa, tôi ôm lấy em, đặt lên ghế phó điều khiển, thắt chặt dây an toàn cho em. Tôi lái ô tô về nhà, đặt em nằm ở trên giường.
Bỗng nhiên lúc đó tôi không biết mình cần phải làm gì. Tôi ở trong phòng do dự, tôi nghĩ mình cần phải gọi điện thoại, cần phải báo cho mọi người là A Du đã chết rồi, còn phải chuẩn bị mọi việc tang lễ. Tôi gọi cho mẹ đầu tiên. Cha nhận điện thoại. Tôi ngồi bên mép giường đằng sau là Hà Du Cẩn đang nằm an tĩnh, tôi nói giọng bình thản: “Cha, A Du chết rồi.”
Ở đầu dây bên kia cha im lặng, thật lâu không nói gì, không lâu sau mẹ tiếp điện thoại, bà có lẽ đã biết, bà nói: “Cao Phi, con về nhà một lúc đi!” Tôi vâng lời bà, cúp điện thoại, tôi nghĩ tôi còn cần người trợ giúp tôi tổ chức tang lễ, lại gọi điện cho bạn đồng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




