|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
của Cao Phi đã xóa tan mọi khúc mắc trong lòng tôi.
Tôi lại trang trí nhà cửa một lần nữa, mua cây nến, bày hoa tươi, tôi nghĩ mình cũng cần phải có một kỷ niệm lãng mạn. Cao Phi trở về đã thấy tôi ngồi yên ở đó như tảng đá.
“Thế nào? Ăn cơm dưới ánh nến thô tục đến thế à?”
Tôi bảo anh ngồi xuống, cắt bánh ngọt cho anh, bảo anh ước một điều. Tôi nói với Cao Phi, bánh ngọt hôm trước ăn rất ngấy, làm tôi muốn buồn nôn. Hôm nay tôi bảo bọn họ chỉ cho một ít bơ thôi. Cao Phi không nói, cả bữa ăn như một khối núi đá cứng ngắc ngồi yên bất động.
Tôi muốn anh ăn bánh ngọt, lại không nghĩ đến khi đó mình đột nhiên chảy máu mũi. Máu từng giọt từng giọt rơi xuống, thấm vào khăn trải bàn trắng tinh lập tức loang thành những đốm hoa.
Tôi bỗng chốc luống cuống, ngẩng đầu nhìn lên, Cao Phi đang vùi đầu ăn, tôi nghĩ anh hẳn sẽ không chú ý, hơn nữa ánh nến này mù mờ như vậy. Tôi bất chấp mọi thứ, vội vàng tìm cớ, nói vị bơ vẫn còn làm tôi buồn nôn, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh. Vừa đi vào liền lập tức khóa cửa lại. Máu vẫn còn không ngừng chảy xuống, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ xảy ra tình huống này, lúc đó đột nhiên có chút hoảng sợ, bác sĩ chưa từng nói tôi sẽ gặp phải chuyện như vậy.
Tôi vặn vòi xả nước không ngừng, nhưng dù rửa thế nào cũng không trôi hết được sắc đỏ.
Tôi ngửa cao đầu nhưng máu vẫn phun trào như suối, dây vào quần áo, hết sức đẹp mắt. Tôi sợ Cao Phi phát hiện ra, mặc kệ mũi đang chảy máu, thò người kéo áo đến dưới vòi nước ra sức gột rửa. Thân thể tôi bản chất không tốt, hệ miễn dịch không mạnh, nhưng thà cảm mạo còn tốt hơn là để cho anh phát hiện ra.
Tôi vội vã lúng ta lúng túng, đột nhiên lúc đó cửa bị đá văng ra.
Tôi xoay người thì thấy Cao Phi đứng ở cửa, vẻ mặt dữ tợn như khủng long. Tôi vụng về mở miệng: “Cao Phi.”
Chỉ là, thanh âm cuối đã biến mất trong miệng của anh.
Tôi đã vô số lần tưởng tượng ra cảnh Cao Phi chủ động hôn tôi, sẽ là giữa ánh hồng tà dương, sẽ là trong bóng tối mập mờ, sẽ là dưới mưa tuyết bao phủ, cho tới bây giờ tôi tưởng tượng không ít, cũng tưởng tượng không ngừng. Nhưng không nghĩ đến sẽ là trong lúc tôi máu chảy thành sông, Cao Phi hôn tôi.
Anh giống như một người phải trải qua nỗi khiếp sợ tính mạng bị đe dọa, liều mạng tìm kiếm một chút xác định.
Tôi cảm thấy anh đè tôi xuống rất thấp, anh khom người, không ngừng thay đổi vị trí để hòa hợp chặt chẽ với thân thể của tôi, dường như không nỡ bỏ qua một điểm nào không kề sát vào tôi.
Cuối cùng, anh hôn mệt mỏi, ôm tôi, chôn đầu trên bờ vai tôi khóc.
Anh khóc hết sức, tôi thề tôi cho đến giờ cũng chưa từng biết một người đàn ông có thể khóc đến như vậy, bắt đầu từ rên nhẹ, chuyển thành khóc to vang dội, tôi thậm chí nghĩ anh đã khóc đến khàn cả họng, rách cả yết hầu. Cả người bởi vì khóc quá lớn trở nên cứng đơ như sắt thép, tôi ôm thân thể cứng ngắc của anh dỗ dành, tôi nói: “Cao Phi, em yêu anh, cho tới bây giờ chưa từng hối hận.”
Đêm hôm đó, tôi rất vui vẻ, là thời gian vui vẻ nhất từ khi chào đời đến nay, tôi cảm thấy linh hồn của mình dường như muốn bay lên, lần đầu tiên tôi cảm thấy có chết cũng không đáng tiếc. Cho dù sáng mai tỉnh dậy tôi đã ra đi, tôi cũng vẫn sẽ biết ơn ông trời.
Chương 12: Nhất định làm được
Ngày mùng 5 tháng 5, trời âm u
Hôm đó Cao Phi đi ngủ rất trễ, dường như trong nháy mắt anh lại biến thành một đứa trẻ náo loạn gây sự với tôi, tính nết mâu thuẫn, không biết vì sao cùng mình nhèo nhẵng như thế. Mặc kệ tôi khuyên nhủ thế nào anh đều bỏ ngoài tai. Cho đến trước khi tôi ngủ, anh vẫn còn đang cố sức dây dưa tôi. Tôi đau lòng, lần đầu tiên Cao Phi của tôi làm cho tôi cảm thấy không đành lòng như thế. Nhưng may mắn là ngày hôm sau tỉnh lại, Cao Phi cũng không tiếp tục nữa.
Tôi tựa đầu chôn trong lồng ngực anh, anh cũng không đẩy ra, ngược lại duỗi tay vuốt tóc tôi hỏi: “Muốn uống thuốc không?” Tôi thừa nhận đây là câu nói thỏa mãn nhất tôi từng được nghe trong đời, trước kia Cao Phi hận tôi, thức dậy nửa giờ cũng không nói với tôi một câu nào, dù là một câu cảm thán anh cũng keo kiệt như Grandet [3">. Tôi vui sướng, vùi đầu trong ngực anh cười: “Anh bón cho em nhé?” Lại sợ anh cự tuyệt nói: “Tôi không có hơi sức đâu.” Tay Cao Phi khựng lại, một lúc lâu mới nói đồng ý.
Tôi nghĩ mình cần phải thấy thỏa mãn rồi, Cao Phi dù vẫn có lúc không nói nhiều lắm nhưng đôi khi anh lại trở nên đặc biệt nhạy cảm. Tôi có thể cảm thấy được. Chẳng hạn như anh bỏ mặc tôi một mình ở thư phòng rất lâu, rồi lại quên mất tôi. Chẳng hạn như tôi đang nghe nhạc, vừa đúng nghe được một câu hát. Tôi nhớ rất rõ: thân thể của tôi càng ngày càng kém, thường xuyên không thể ra ngoài. Hôm đó tôi đang một mình ngẩn người nghe nhạc là bài “Tình yêu Hiroshima” của Mạc Văn Úy . Đoạn đó giọng hát đặc biệt của Mạc Văn Úy cất lên “Chẳng còn bao thời gian để yêu anh thật nhiều, sớm phải chấm dứt cuộc chơi đùa phong lưu.” Thật ra tôi không thích Mạc Văn Úy [4"> lắm, nhưng lại thích bài hát này của cô. Khi đó Cao Phi vừa vặn đi vào, nghe được chính là đoạn này, chân trước vừa bước lên bỗng ngừng lại, đứng ở cửa nhìn tôi. Có ánh nắng chiều chiếu xuống, ánh vàng rực rỡ chói chang. Một lúc lâu, anh bất ngờ đi đến hôn môi tôi. Từng chút từng chút một, không phải rất sâu, nhưng tôi ngẩng đầu lên lại thấy trong đôi mắt thâm thúy của anh hiện lên nét lưu luyến không buông.
Ngày 15 tháng 5, trời trong
Mỗi một ngày còn lại đều vô cùng quý giá đối với tôi. Cao Phi đã không lên lịch làm việc nữa. Anh có rất nhiều chuyện cần phải làm, phải chăm lo việc ăn uống, sinh hoạt hàng ngày của tôi cùng với những chuyện kiểu như thế.
Tôi không phải không vừa ý. Nhưng vào một buổi đêm tỉnh dậy, tôi đột ngột hôn Cao Phi. Sau tai nạn xe, tôi chưa từng chủ động đi hôn anh. Tôi mơ mơ hồ hồ cảm thấy mình vẫn còn một chuyện chưa hoàn thành. Tôi nghĩ chúng tôi cần phải có một lần ân ái hoàn mỹ tốt đẹp nhất. Tôi nắm lấy cúc áo của Cao Phi, anh tỉnh dậy cầm lấy tay tôi hỏi tôi làm sao thế. Tôi chỉ lắc đầu, tay vẫn tiếp tục động tác. Tôi nói: “Cao Phi, em muốn anh.” Đây là lần tôi biểu đạt rõ ràng nhất. Bất kỳ người đàn ông nào cũng hẳn không chịu nổi những khiêu khích như thế của phụ nữ, nhưng Cao Phi của tôi lại cự tuyệt. Anh hôn lên chân mày tôi nói: “Ngoan nào, đừng ầm ĩ!” Tôi đáng lẽ phải biết thế là đủ, thân thể đã kém như vậy sao có thể làm những việc ân ái bình thường được, nhưng là, bạn có tin rằng con người có thể chiến thắng tự nhiên không? Tôi nghĩ có lẽ đêm đó mình bị thứ kỳ quái nào đó ám vào người, sâu trong thâm tâm tôi có ham muốn mãnh liệt phải hoàn thành xong chuyện này, giống như con người nhất định phải hoàn thành xong con đường sinh lão bệnh tử. Tôi rất nhanh chóng cởi sạch quần áo của Cao Phi, tiếp đó là của chính mình. Tôi cảm thấy Cao Phi quyến rũ vô cùng, sau đó, tôi từng chút một như bà đồng thưởng thức cống vật, hưởng thụ tận tình.
Tôi khẩn cầu nói: “Cao Phi, chỉ một lần thôi.” Cuối cùng sử dụng tuyệt chiêu của mình, tôi khóc nước mắt đầm đìa, có đôi khi cảm thấy phụ nữ có thể khóc cũng là một hạnh phúc. Tôi nói: “Cao Phi, cho đến tận bây giờ anh chưa có lần nào tự nguyện với em cả.” Vẫn không được, tôi vừa đấm vừa xoa, “Cao Phi, chỉ cần anh cẩn thận một chút là được, anh nhẹ nhàng một chút thôi là được.”
Cao Phi đấu không lại tôi, anh cúi người đi vào từng chút từng chút một, mỗi lần di chuyển đều cẩn thận từng li từng tí giống như bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng.
Cách một lúc lâu mới cử động một chút, mỗi lần ra vào cũng không mạnh, liên tục nín thở từ từ di động. Tôi phối hợp bên dưới anh, theo chuyển động của ánh trăng ngắm nhìn khuôn mặt anh, thân thể anh. Tôi nhìn ánh trăng biến thành tia nắng ban mai, tôi và anh ân ái trong thời khắc giao hòa giữa ngày và đêm, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Tôi ngửa đầu hôn Cao Phi, anh không thoải mái, cũng không thể thoải mái, trong mắt và trên mặt anh là lo lắng vô tận, chỉ có tôi là thỏa thích. Tất cả một đêm một ngày một năm cả đời của tôi chỉ vì một thời khắc trong nháy mắt này…
Chương 13: Có thích Thương Ương Gia Thố không?
Đó là một người vốn nên sinh ra vì Phật, sống vì tình. Tôi thích ông. Khi còn bé, cha vì sức khỏe của tôi, trong giai đoạn điên cuồng nhất, cách yêu ma quỷ quái gì cũng đều thử qua. Chẳng qua là dù ông có gia tài bạc triệu cũng không thể chữa được. Bởi vì tin đạo, tôi mới biết đến Thương Ương Gia Thố.
Ông có một bài thơ tôi đặc biệt thích.
Một đêm đó, tôi nghe Phạn ca cả đêm, không vì lĩnh hội, chỉ vì tìm một tia hơi thở của người.
Một tháng đó, tôi xoay chuyển hết thảy Kinh Luân [6">, không vì siêu thoát, chỉ vì chạm đến một dấu tay người.
Một năm đó, tôi dập đầu chịu đựng gian nan, không vì hướng Phật, chỉ vì kề cận hơi ấm của người.
Một đời đó, tôi trèo khắp Thập Vạn Đại Sơn [7">, không vì tu luyện đến kiếp sau, chỉ vì giữa đường có thể gặp người.
Tôi cuối cùng cũng có thể tưởng tượng ra đây chính là quan hệ giữa tôi và Cao Phi. Tôi chính là vì mục đích đơn thuần đó mà có mặt trên đời.[8">
Theo lẽ thường, người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




