watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:42 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4333 Lượt

Phi đi ra ngoài, có lẽ là đi mua cháo.

Tôi tràn đầy chờ mong, lại ngủ thiếp đi, tỉnh lại lần nữa thì trời đã tối rồi. Trên ngăn tủ có hộp giữ nhiệt, Cao Phi ngồi trên ghế sô pha, dáng người cao lớn, đầu vùi giữa hai chân, tao nhã không gì sánh nổi. Tôi nhịn đau mở nắp hộp giữ nhiệt, múc từng thìa từng thìa một. Đến lúc ăn hết một nửa, Cao Phi tỉnh lại, ánh mắt chằm chằm nhìn thẳng vào tôi.

Tôi bị ánh mắt đó nhìn phát hoảng, để giảm bớt lúng túng trong lòng, chìa tay về phía trước, nói: “Anh ăn không?” Đây là câu đầu tiên tôi nói với anh sau khi tỉnh lại.

Cao Phi không nói, nhìn tôi một cái, cúi đầu, cầm áo khoác đi ra ngoài.

Sáng hôm sau gặp lại thấy anh đã thay quần áo. Tôi nghĩ hẳn là anh trở về tắm rửa.

Tôi hỏi y tá xem mình ngủ mấy ngày rồi. Y tá nói ba ngày, đúng ba ngày ba đêm, nói ca phẫu thuật đêm đó kéo dài hơn vài tiếng, nhưng dù cả người thương tích cũng không có vết thương nào nghiêm trọng.

Tôi ra hiệu mình biết rồi. Y tá đi ra ngoài.

Trên thế giới này chuyện tôi ghét nhất chính là nằm viện. Bởi vậy khi những vết thương ngoài da vừa khép miệng, có thể xuống đất đi lại, tôi quyết định về nhà.

Hơn nữa cảm giác nằm viện rất hiu quạnh, tôi không có bạn bè gì, ngay cả một người đến thăm hỏi cũng không có. Nhưng công ty của Cao Phi hình như đã biết chuyện, ngày thứ ba sau khi tỉnh lại có mấy người đồng nghiệp tốt của anh đến thăm tôi, điều này khiến tôi rất ngưỡng mộ đồng thời lại nghĩ tới Lan Lan, người bạn duy nhất tôi từng có.

Trong số những người đến thăm có người đã từng đưa Cao Phi về nhà hôm sinh nhật anh, tôi rất vui khi thấy anh ta, anh ta gọi tôi là chị dâu, tôi cười với anh ta, liền động đến vết thương, rất đau, nhưng tôi cam tâm tình nguyện.

Ngoài ra còn có một người nữa, kỳ thật cả đời này tôi cũng không muốn nhìn thấy cô ta. Bộ dạng cô ta chỉ bình thường thôi, ít nhất là tôi thấy thế. Cô ta cứ tự cho mình rất rộng lượng, ra vẻ trước mặt tôi căn dặn Cao Phi phải làm cái này cái nọ cho tôi.

Tôi không biết có phải Cao Phi còn đang giận tôi hay không, nhưng anh rất ít nói chuyện với tôi, luôn ngồi ngẩn người một mình, hoặc là ngây ra nhìn tôi.

Tôi muốn xuất viện, bác sĩ không cản được. Chữa bệnh cũng phải tự nguyện chứ, ông cũng không thể xích tay tôi lại đi.

Tôi đem về một hòm lớn đầy thuốc cứu sinh do bác sĩ kê, để hết trên tủ đầu giường, sắp xếp vô cùng gọn gàng. Lúc tôi làm việc này, nét mặt Cao Phi nhìn tôi có chút khó hiểu.

Tôi phủi tay, mỉm cười nói với Cao Phi: “Đúng là ở nhà vẫn tốt hơn.” Sau đó lại nói: “Em đi nấu cơm.”

Đi vào phòng bếp mở tủ lạnh ra, chỉ mới cầm thìa xới lên tay, đã bị đoạt đi, xoay người lại thì thấy Cao Phi đứng đó, cả người nghiêm nghị, bộ dáng anh hùng lẫm liệt, nhíu mày dường như mệt mỏi muốn chết: “Quên bác sĩ nói gì rồi sao? Đi về phòng.”

Tôi cười: “Lời của bác sĩ có thể xem là chuẩn mực sao? Em nhiều khi cũng không nghe lời của ông ấy, không có chuyện gì, em chỉ nấu cơm thôi, chẳng lẽ anh không thấy đói?”

“Tôi sẽ gọi thức ăn bên ngoài.” Tôi còn muốn nói nữa nhưng Cao Phi đã đậy kín vung nồi lại. Tôi chỉ có thể hậm hực trở về phòng.

Buổi tối lúc đi ngủ, Cao Phi vẫn chưa quay về phòng. Gặp tình huống như thế này, trước kia nếu tôi không cùng thức với anh thì cũng phải mặt dày kéo anh đi ngủ. Nhưng từ sau khi gặp tai nạn, tôi không dám. Bạn cũng biết đấy, anh rất ít khi nói chuyện với tôi, cho dù là tôi chủ động tìm anh anh cũng sẽ giật mình kinh ngạc, cả buổi không biết suy nghĩ cái gì.

Anh thay đổi quá nhiều, tình yêu của tôi cũng đã không còn thẳng thắn nữa.

Tôi uống thuốc nằm trên giường đếm cừu, một con, hai con, mãi đến khi bọn chúng đều biến thành khuôn mặt của Cao Phi.

Tôi cũng không biết lệnh điều động của Cao Phi đã được giải quyết thế nào. Anh làm cho cơ quan nhà nước, không thể tùy ý kháng lệnh được.

Nhưng Cao Phi, giờ đây em vì anh mà bị thương. Xin anh nhất định phải nhớ cho kỹ điều đó được không?

Chương 10: Có phải cô nghĩ đối mặt với tôi thật nhàm chán đúng không

Sáng hôm sau ngủ dậy không ngờ lại nhìn thấy Cao Phi. Anh nằm ở đó, tư thế ngủ rất tốt, có lẽ cả buổi tối đều không nhúc nhích một chút nào. Ánh mắt tham lam của tôi nấn ná nơi anh, nhưng cuối cùng vẫn lưu luyến thu lại, Cao Phi, anh rốt cuộc vẫn còn hận tôi đi. Dù cho tôi vì anh như thế, anh vẫn cứ hận tôi. Loại cảm giác này khiến tôi cảm thấy bất lực.

Tôi rời giường uống thuốc, sau đó ra ngoài đi dạo. Lâu rồi không quan tâm đến vẻ ngoài của bản thân, sáng nay mới phát hiện khuôn mặt tái nhợt quá mức, hơn nữa cũng gầy đi đáng sợ. Hai má hõm sâu, tôi sớm đã trở thành một cây mây khô đét.

Bôi son trát phấn một lúc, tôi mới có can đảm ra ngoài gặp người khác.

Tôi lại đến nghĩa trang, trong đó mới an nghỉ người cả đời này đều yêu thương tôi.

Tôi nói lời vĩnh biệt với cha, đây là một nghi thức kỳ quái, cũng là một dự cảm kỳ quái. Một người biết trước được sinh mệnh của mình chẳng còn trên trần gian bao lâu nữa, đi vĩnh biệt một người đã xa rời trần gian.

Tôi ngồi trước ngôi mộ tâm sự với cha, nói tôi nhớ ông, kiếp sau có lẽ để cho ông trở thành người yêu của tôi cũng được, như vậy ông sẽ yêu tôi nhiều hơn một chút, tôi cũng không cần phải trầy trật vất vả như thế. Hay để tôi là người một bình thường thôi cũng được, như vậy tôi yêu Cao Phi cũng sẽ không liều lĩnh bất cần như thế.

Tôi nói đến khi mệt mỏi vô cùng, ngủ một giấc ngay trước mộ. Lúc tỉnh dậy đã là buổi chiều. Trước khi đi tôi nói với cha: “Cha, con nghĩ con thực sự rất khổ sở. Vì sao hết thảy những thứ này đều muốn con phải gánh vác? Con mệt mỏi, không muốn động đậy nữa.”

Tôi mơ mơ màng màng đi về nhà, về đến nhà lại thấy đói bụng, Cao Phi không ở nhà, tôi đoán anh đi làm, tôi đến phòng bếp làm thức ăn. Tôi muốn ăn mì trộn thơm lừng, món Cao Phi thích ăn nhất.

Tôi vừa mới cầm mì lên tay đã nghe thấy tiếng mở cửa, sau đó tôi thấy Cao Phi đứng trước mặt mình.

Anh giận dữ hét vào mặt tôi, một tay giật lấy mì sợi trên tay tôi: “Cô tại sao luôn như thế, cô rốt cuộc muốn tôi nói bao nhiêu lần mới chịu? Bảo không cho cô vào bếp, cô nghe không hiểu à? Còn nữa, cô không có chuyện gì làm à, sao đi ra ngoài không nói một tiếng cũng không thèm nghe điện thoại? Có phải cô thấy đối diện với tôi thật nhàm chán đúng không? Hay là thấy đặc biệt hối hận vì đã cứu tôi?”

Tôi đứng tại chỗ không dám nhúc nhích, bất ngờ vì Cao Phi tức giận đến như vậy. Tôi vắt hết óc nghĩ lý do: “Hồi trước anh nói, em đi đâu cũng không liên quan đến anh, không cần phải báo cáo. Bởi vì em thấy đói bụng mới muốn ăn thứ gì đó. Còn nữa, vốn dĩ vào bếp cũng không có vấn đề gì, không phải em vẫn nấu cơm cho anh hai năm sao? Anh không thể vơ đũa cả nắm.” Tôi cảm thấy những lời này là những lời phản bác thành công nhất trong đời mình, tôi trước kia chỉ biết nói, “Thực xin lỗi, Cao Phi, em yêu anh.”

Tôi hy vọng anh hiểu biết bao! Nhưng anh chưa từng hiểu lấy một lần. Trái lại lúc này anh lại bối rối, đứng đơ ra đấy lúc lâu.

Tôi nhân cơ hội đoạt lại mì sợi: “Anh muốn ăn không? Em sẽ nấu thêm một phần.”

Tôi nghĩ đây là bữa tối lâu nhất tôi cùng ăn với Cao Phi, anh nhìn tôi ăn mà không động đũa. Trong lòng tôi có cảm giác hài lòng nho nhỏ. Rất rất lâu trước đây, trong một nghìn lẻ một nguyện vọng của tôi dành cho anh có một cái nguyện vọng như thế.

Tôi vì thế có chút đắc ý hả hê, tắm rửa từ sớm rồi nằm bẹp dí trên giường. Nhưng nửa đêm tỉnh dậy, người tôi đã ướt đẫm một mảng, bị người ta ôm lấy, người ở phía sau thân mình run rẩy, phát ra tiếng nghẹn ngào. Đầu óc tôi lập tức vô cùng tỉnh táo, nhưng cũng không nói gì, cuộn người nhắm mắt lại cho đến sáng.

Chương 11: Cao Phi, em yêu anh, cho tới bây giờ cũng chưa từng hối hận

Ngày 20 tháng tư, trời quang

Thời gian vào đầu mùa hạ, trời luôn quang đãng rất nhiều.

Công việc của Cao Phi bỗng chốc hình như giảm đi không ít, luôn đi làm rất muộn, tan tầm rất sớm. Tôi rất thỏa mãn, nhưng hy vọng cấp trên của anh cũng thấy hài lòng.

Tôi nhẩm tính trên đầu ngón tay, nếu như tôi có thể sống thêm hai tháng như bây giờ nữa còn có lợi hơn là sống thêm nửa năm, thời gian anh dành cho tôi vượt xa trước kia.

Cao Phi thấy tôi suy nghĩ, hỏi tôi đang nghĩ gì. Tôi ngẩng đầu nhìn anh, bỗng nhiên cảm thấy anh tuấn tú vô cùng, thành thật bộc lộ, không ngờ anh lại dữ tợn nhìn tôi trừng trừng.

Buổi tối hôm đó khi choàng tỉnh vì đau đớn, tôi nhìn thấy Cao Phi đang lục lọi tủ đầu giường của tôi. Tôi đang nghĩ có nên hỏi anh xem có chuyện gì không thì lại phát hiện, anh đang tập trung cẩn thận nhìn bệnh án và hướng dẫn sử dụng thuốc của tôi. Cả một ngăn đầy thuốc, anh mở từng cái từng cái một, nhìn từng câu từng chữ trong sách hướng dẫn, thỉnh thoảng quay sang nhìn tôi.

Tôi vội vàng nhắm mắt lại, quên cả đau đớn, giả vờ lơ đãng trở mình, nghĩ đến đêm hôm đó anh ôm tôi khóc, khóe mắt cay cay. Cao Phi, anh rốt cục cũng biết thương tiếc tôi.

Hôm sau tôi ra một quyết định vĩ đại, quyết định bù đắp lại toàn bộ thiếu sót từ sinh nhật lần đó của Cao Phi, tôi không thích phải đem theo tiếc nuối rời đi. Hơn nữa hành động tối qua

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT