watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:14 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2118 Lượt

nay, trừ chú Chu, chú Lô ra thì chỉ còn cô Giang đối xử tốt với cô mà thôi, cứ thế, cô xem cô Giang như người mẹ thứ hai của mình lúc nào không biết- cho nên cô vì sự chờ mong của mẹ mà múa.

“Hựu Huyên.” Cửa mở, Lệ Bình không mời mà tự vào.

Cô ngồi trên bậc cửa sổ. Tóc dài ướt sũng, dính bết trên vai, hơi lạnh nhưng cô chẳng quan tâm- chút hơi lạnh ấy thì thấm vào đâu?

“Sao không xuống ăn tiệc mà gặm bánh mì trong này? Quái chiêu!” Anh chưa bao giờ để ý sự lãnh đạm của cô. Đến bên cửa sổ, anh đặt đồ ăn xuống. Cô làm như không thấy.

“Dù không đói cũng phải ăn cơm. Em sắp dậy thì rồi, cần nhiều dinh dưỡng.” Anh gắp miếng thịt bò đưa đến bên miệng cô. Hựu Huyên quay đi, cự tuyệt ý tốt của anh chàng.

“Ngoan, có ăn mới lớn lên được, nếu không Hựu Đình sẽ cao hơn em, đến lúc đó em lại phải kêu Hựu Đình là chị thì tức cười lắm đấy.” Anh cười nói.

Ngoan? Từ trước tới giờ cô có ngoan đâu? Cô không hợp với cái nhà này, không hợp với tất cả mọi người trong nhà trừ…… chú Chu.

Chú ấy là một người hiền lành và dịu dàng, cũng như con chú vậy- khuôn mặt tươi cười ấm áp, giọng nói dịu dàng- lần đầu cô nói chuyện với chú là khi cô ngã bệnh- chính chú canh giữ bên giường để chăm sóc cô. Khi đó, cô 10 tuổi, hôm đó là mùng 2 Tết, ba cô dẫn Lâm Tĩnh Phân và Hựu Đình về quê ngoại thăm bà con, cô cự nự không chịu lên xe, bác quản gia thì nghỉ đông, để tránh xấu mặt với người nhà, ba cô nhờ chú Chu chăm nom cô giúp mấy hôm- chú đồng ý ngay. Đêm đó cô phát sốt, trong lúc mơ mơ màng màng, cô biết có một bàn tay mềm nhẹ đặt lên trán mình đo nhiệt độ- hừng đông, cơn sốt qua đi, lúc tỉnh lại cô phát hiện chú đang ở cạnh bên. Ngoài mẹ ra, không ai đối xử với cô như vậy, dù đang giữa đông, cô nhận ra một dòng nước ấm len vào tim mình. Cô mở miệng hỏi: “Chú ơi, chú có quen thân với mẹ con không?”

“Thân chứ, chú với ba mẹ con là bạn bè từ nhỏ đến lớn mà.”

“Chú ơi, có phải mẹ không đáng yêu, không xinh đẹp, không làm người ta thích không?”

“Ai nói? Mẹ con vừa đáng yêu lại xinh đẹp, hơn nữa còn có rất nhiều người thích! Lúc ấy, trong trường tụi chú có rất nhiều bạn học theo đuổi mẹ con, có người còn làm người gác cửa trước cổng nhà ông bà ngoại con nữa kìa.”

Cho nên mẹ chỉ sai ở không đủ thông minh… nếu mẹ thông minh một chút thì chỉ thử 3 lần, như vậy sẽ không bị ba cô bắt nạt nhiều đến vậy: “Chú có theo đuổi mẹ con không?”

“Theo, ai chẳng theo? Có điều bà ấy không liếc nhìn chú lần nào cả.”

“Nếu mẹ thích chú thì tốt rồi, con thích chú Chu làm ba con cơ.”

Chu Tín Bân đau lòng vuốt vuốt tóc cô thở dài: “Hựu Huyên à, ba con cũng rất thương con mà.”

Cô lắc đầu không nói tiếp.

“Sức khỏe Hựu Đình không tốt nên ông ấy phải dành thật nhiều thời gian chăm sóc con bé chứ không phải cố ý xem nhẹ con.”

Cố ý hay không cố ý có khác sao? Quan trọng là: cô đối với ông cũng như mẹ đối với ông vậy, đều không quan trọng; cô biết rất rõ mà.

“Ba con cũng rất áy náy với mẹ con, ông ấy rất muốn đối xử tốt với con nhưng thái độ của con khiến ông ấy không biết nên làm thế nào. Con có thể cho ông ấy cơ hội làm điều đó không?”

Cô đã- nhưng ông đều bỏ qua- huống chi cô cũng không cần ông áy náy, cũng như mẹ chưa bao giờ muốn ông cảm thấy có tội với bà vậy.

“Con là cô bé ngoan, chú thấy rất rõ- chú biết con có rất nhiều uất ức cùng tức giận nhưng có giận cũng không đến giúp con được gì- trong khi chờ đợi con trưởng thành, chú hy vọng con có thể thử hoà hợp với gia đình này, thử tiếp nhận tình thương của ba con và dì Tĩnh Phân- hơn nữa còn phải học trả giá và quan tâm, chỉ có trả giá mới có tình thương, mới có quyền được đến tình yêu.”

Chỉ có trả giá mới có quyền được đến tình yêu? Cô lặp đi lặp lại những lời này suốt 3 lần rồi lắc đầu- cô không tin. Mẹ đã trả giá nhưng chẳng được đến tình yêu, thay vào đó là sự thất vọng và cái chết.

Từ đó trở đi, chú Chu dần dần trở thành người cha trong lòng cô- dù chú rất bộn rộn nhưng thường xuyên nhớ gọi điện dặn cô ăn uống đúng bữa; dù chú phải làm việc vất vả đến bạc tóc nhưng chưa từng quên mỗi lần ra nước ngoài lại mang quà về cho cô. Bởi vậy, cô lạnh nhạt với tất cả nhưng kiên quyết không khiến chú buồn phiền.

“Đang nghĩ gì vậy?”

Hựu Huyên tỉnh táo lại, phát hiện Lệ Bình đang dùng khăn lông lau khô mái tóc ướt đẫm của cô. Cô muốn tránh đi nhưng bị anh cản lại.

“Nếu anh là em thì sẽ mau mau ăn hết đồ trong mâm, nếu không thì 30 phút sau, ba anh sẽ lên đây đút em ăn.” Anh vắt khăn, sờ thử lên tóc cô- tốt rồi, đã khô. Cô liếc Lệ Bình một cái rồi rầu rĩ nhét thịt bò vào miệng.

“Kỳ cục, ba anh có quyền phép gì mà khiến em ngoan ngoãn nghe lời vậy?” Anh bật cười- cô bé cứng đầu này chỉ đầu hàng với mỗi mình ba.

Hựu Huyên không trả lời. Lệ Bình 19 tuổi, anh rất cao- trong mắt cô, anh đã là người lớn- nhưng cô không thể bắt chước Hựu Đình, xem anh như anh trai mình.

“Đây! Quà Noel.” Anh đưa túi giấy cho cô nhưng cô không nhận, thế là anh bồi thêm một câu: “Ba anh cho.”

Cô liếc anh một cái, mím môi cầm lấy, tâm không cam, tình không muốn nói: “Chuyển lời cám ơn của tôi tới chú Chu.”

Anh lại cười, cười đến cực kỳ hiền lành- phải nói vậy cô mới nhận quà của anh, tóm lại, không thể đi thẳng thì đánh đường vòng vậy.

“Ngoài ‘cám ơn chú Chu’ ra em không định nói gì với anh nữa sao?”

Nói cái gì bây giờ? Anh ta là chồng tương lai của Phương Hựu Đình, còn cô thì kiên quyết không thích dính dáng đến những người có liên quan đến Phương Hựu Đình- đây là nguyên tắc, là lập trường, là lằn ranh giới hạn mà chính cô đặt ra.

“Được rồi, em không nói thì anh nói- lần này anh sẽ đến xem em biểu diễn- muốn anh tặng hoa cho em không?”

“Không cần!” Cô chán ghét anh ta.

“Em thích hoa gì? Hoa hồng, bách hợp, hướng dương,

chim thiên đường……”

“Margaret.”

Vừa thốt nên lời Hựu Huyên đã hối hận, cô không muốn nói chuyện với anh, lại càng không muốn anh đến dự buổi lễ nhưng cái chữ Margaret lại chạy ra khỏi mồm mà lý trí chưa kịp ngăn cản- anh rất có tài buộc người ta phải đáp lời.

“Không thành vấn đề, anh sẽ tặng em một bó thật thật lớn.” Anh cười khanh khách.

Cứ như vậy, hôm Nguyên Đán, Lệ Bình đến dự lễ, hơn nữa còn dẫn một đám bạn bè cùng đi- tất cả đều là nam, chẳng mấy hứng thú với nhảy múa nhưng trong tay mỗi người đều cầm một bó hoa, mỗi bó là một loài hoa để tặng cho “em của bạn”- may mà trong đoàn có rất nhiều cô bé xinh đẹp tao nhã để an ủi “trái tim nhỏ máu” của họ. Sau buổi diễn, bọn họ hoàn toàn thay đổi thái độ, thậm chí có mấy anh chàng vỗ vai Hựu Huyên: “Em gái à, đường tương lai của em cực kỳ xán lạn đấy.”, “Em ơi, em là ngôi sao sáng chói trên bầu trời nghệ thuật.”, “Anh dám thề là 20 năm sau: em chắc chắn sẽ thành ánh mặt trời của Đài Loan.”

Cô không biết họ nói những gì nữa nhưng mũi cô ngửi được mùi hoa, trên vai cô có một bàn tay to sưởi ấm đến tận trái tim.

Tối hôm đó, cô múa bài Hạnh phúc của Schubert, sau khi bước xuống sân khấu, cô thật sự cảm nhận được hạnh phúc.

16 tuổi, Hựu Huyên đi học ở một trường khá nổi tiếng cũng không bỏ nghiệp múa. Hàng năm, cô luôn giành được vài chiếc huy chương- đáng lẽ ra có con gái như vậy thì ba cô sẽ toàn tâm toàn ý yêu thương, tiếc là với cô thì không. Cô hoàn toàn cô đơn ở Phương gia, một mình một bóng, không giao tiếp với bất cứ ai trong nhà.

Càng lớn, số lần phát bệnh của trái tim Hựu Đình càng tăng- khiến cô này càng giống búp bê thủy tinh, chỉ chạm nhẹ cũng dễ vỡ; ngược lại, Hựu Huyên càng độc lập kiên cường.

Hựu Huyên có đau lòng không? Sẽ không, cô quen rồi. Mẹ đã dạy cô: chuyện gì cũng chỉ thử 3 lần thì buông tha được rồi, cho nên sau 3 lần thử tiếp nhận ba mình nhưng ông luôn bỏ dỡ thì cô không còn chút hy vọng gì với ba ruột mình rồi.

16 tuổi, Hựu Huyên trưởng thành sớm và khá nhạy cảm, cô biết mẹ đã nghĩ sai rồi- không phải ông thích những người biết múa mà là thích người đó, chỉ tiếc người đó không phải là mẹ. Hựu Huyên vẫn không thích múa nhưng cô đã lỡ bỏ quá nhiều công sức vào khiêu vũ- không phải không muốn buông tha mà do cô quật cường, muốn kiên trì giữ lời hứa với mẹ và bảo vệ sự chờ mong của cô Giang với mình. Cô nghĩ có lẽ cô sẽ nhảy múa cả đời, đến khi nhảy không nỗi nữa mới thôi dù đã biết như vậy cũng không khiến ba mình yêu thích. Có một điều bất ngờ là tài múa của Hựu Huyên không khiến ba cô chú ý nhưng lại rất được giới nghệ thuật ca ngợi: báo chí truyền thông thừa nhận cô là ngôi sao tương lai của bầu trời nghệ thuật Đài Loan, là tiên nữ trên sân khấu múa. Dù cô không chiếm tình thương của ba mình nhưng đã chiếm được phòng vũ đạo do tự tay ông trang trí cho Lâm Tĩnh Phân.

Vì căn bệnh của con gái, Lâm Tĩnh Phân bỏ múa rất lâu rồi, cơ thể trở nên cứng ngắc, kỹ thuật múa cũng xuống dốc- cô đã vượt mặt Lâm Tĩnh Phân trong giới vũ đạo. Nhưng có ích gì? Cô thường nhìn dãy cúp chật kín trong tủ mà cười khổ, không rõ vì sao mình phải liều mạng mà chẳng tích sự gì- thực đáng buồn, đúng không? Làm biết bao nhiêu việc chỉ để chiếm lấy một căn phòng mà người ta không cần.

Xoay tròn, nhảy lên, xoay tròn, nhảy lên… cô đứng

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,10 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT