|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
em ấy là em gái anh, cũng là em gái em.”
“Tôi đã nói rồi, nó không phải em gái tôi.” Hựu Huyên quay lưng về phía anh- cô thống hận những gì anh nói- Phương Hựu Đình không phải em cô mà là kẻ thù, là người xấu, là đứa cướp đi hạnh phúc của cô và mẹ.
“Dù em có muốn cũng không phủ nhận em ấy là em ruột của em được, đó là sự thật không thể thay đổi.”
Cô giận run, nhịp thở dồn dập, nóng hổi, đưa tay đẩy anh ta ra khỏi phòng.
“Anh đi ra.”
“Không, anh thích ở trong này.”
“Nhưng tôi không thích.”
“Em không thích rất nhiều thứ, thêm chuyện này cũng chả sao.”
“Tôi đếm tới 3, anh cút ra ngoài cho tôi.” Cô hết đẩy lại kéo tay anh ta ra, cố tống anh ta ra cửa. Nhưng anh chàng rất cao lớn, Hựu Huyên kéo mãi cũng không xê dịch mảy may chàng khổng lồ 13 tuổi, kéo nửa ngày anh ta vẫn đứng lì tại chỗ, tức nhất là anh ta bắt chước cả ông thần đèn trong Aladin- hai tay khoanh trước ngực, cười tủm tỉm nhìn xuống cô, vẻ mặt của anh làm cô cảm thấy mình chính là người đần độn.
“Đi ra ngoài.” Cô mở cửa, ngón tay chỉ ra ngoài.
Anh cười tủm tỉm lắc đầu, sau đó rất dịu dàng, nói từng chữ, từng chữ một: “Anh- không- muốn.”
“Đi ra ngoài, nếu không thì tôi sẽ cho anh biết tay.”
Biết tay? Chà, con bé này còn muốn hăm dọa mình đây mà! Trước giờ vẫn nổi tiếng là một thần đồng nên chưa ai dám hăm dọa anh cả- rất thú vị, cô em gái này rất không làm anh thất vọng. Anh ngồi xổm xuống để cô nhìn thẳng vào mắt anh, nghĩ thầm rằng: bé xíu xiu thế kia không biết làm sao cho anh biết tay nhỉ, anh đang rất tò mò đó.
“Cứ tự nhiên, mau cho anh biết tay đi.” Trong mắt anh hiện lên sự chờ mong.
Khiêu khích! Hựu Huyên còn chưa biết định nghĩa hai chữ này nhưng cô biết rõ thái độ của anh ta- biết rõ cô không muốn đánh anh ta nhưng anh cứ chìa mặt ra ý bảo: Đánh đi, mau đánh anh đi. Nếu lúc này cô còn không ra tay thì quá làm người ta khinh thường rồi, mà làm người thì không thể để bị khinh thường.
Vì không muốn bị khinh thường, Hựu Huyên nhướng mày, đảo mắt nhìn quanh phòng. Ánh mắt cô dừng ở cái bể cá trên đầu tủ kiếng- cái bể rất lớn nhưng chỉ chứa chút nước và một con cá duy nhất, hai nhánh bèo- cô đến cạnh tủ, phát huy sức mạnh của “nữ siêu nhân”, ôm bể cá, chậm chạp đến trước mặt anh chàng, đôi mắt trợn trừng như muốn hăm dọa anh.
Anh chỉ chỉ bể cá, cười thật “rạng rỡ”: “Em muốn dùng thứ này cho anh biết tay hả? Không phải chứ?”
“Tôi sẽ.” Cô gật đầu rất kiên quyết và nâng cái bể lên cao.
“Em sẽ không.” Lệ Bình biết cô rất thông minh, anh nghĩ cô sẽ không không biết ném bể kiếng vào người khác thì phải đến phòng cấp cứu gặp bác sĩ đâu…
“Tôi thật sự sẽ làm thế.” Cô cười đến đáng sợ.
“Em sẽ không.” Anh rất tự tin vào phán đoán của mình. Đáng tiếc, anh nghĩ sai rồi- đúng là cô sẽ không ném bể vào người anh nhưng giội nước lên đầu anh thì hoàn toàn có thể- thế là nước đổ ào ào xuống người anh mà chú cá nhỏ đo đỏ vô tội kia thì đớp đớp không khí kêu cứu trên mũi anh chàng- chắc chắn cô giáo quên dạy cô phải quý trọng sự sống của các sinh vật bé nhỏ rồi.
Chương 2
Lúc này, Hựu Huyên đã 12 tuổi, cô đứng ngoài trời, lạnh lùng nhìn vào nhà qua ô cửa sổ- bên trong đang rất náo nhiệt.
Đêm nay là đêm giáng sinh, một cây thông Noel được dựng ngay trong phòng khách, đèn trang trí lấp lóe những sắc màu giả dối, các món trang sức lấp lánh treo đầy quanh thân cây, nơi nơi đều có bóng dáng của Noel. Những gói quà lớn lớn nhỏ nhỏ đặt đầy trong góc phòng- Hựu Đình thích nhất lễ Noel vì hàng năm ba mẹ đều tạo bầu không khí giả tạo nhưng vui vẻ cho cô.
Hựu Huyên không tham gia vào đám người náo nhiệt đó, bọn họ mừng lễ Noel nhưng cô thì chỉ thêm một ngày lẻ loi cô độc- một năm 365 ngày, ngày nào cũng như ngày nào.
Lệ Bình vừa đi học về, không ngoài ý muốn, tham gia vào đám người- dù mẹ mất sớm nhưng năm nào anh cũng nghỉ lễ cùng ba mình. Năm người vây quanh bàn ăn chuyện trò, thỉnh thoảng còn cười to vui vẻ. Bọn họ là người một nhà- Hựu Huyên đã biết điều đó từ rất sớm rồi- cô còn từng nghe ba mình nói với Lâm Tĩnh Phân rằng ông hy vọng, sau khi lớn lên, Hựu Đình sẽ gả cho Lệ Bình.
Bọn họ sẽ kết hôn sao? Hựu Huyên cười lạnh- chuyện không phải của cô, cô chẳng buồn quan tâm làm gì.
Lệ Bình đang nói gì đó, Hựu Đình thì cười đến run rẩy cả người, đôi má đỏ bừng. Tiếng nhạc Noel văng vẳng. Hựu Huyên bĩu môi, cô cúi đầu lẩm bẩm: giả dối. Cô thường cảm thấy mình chính là cô bé bán diêm, sự ấm áp của cô chỉ có thể đến từ một que diêm nho nhỏ, may mà tính cô đủ lạnh- dù có giá rét thế nào đi nữa cũng không làm cô gục ngã.
Trời rất lạnh, dự báo thời tiết nói có luồng gió lạnh thổi vào đất liền làm tuyết rơi trên núi. Hựu Huyên chỉ mặc một bộ đồ thể thao trắng- cô không thấy lạnh, ngược lại còn đổ mồ hôi ướt đẫm lưng- cô mới chạy từ lớp học vũ đạo ở gần đó về. Cô đeo túi xách, trong túi có giày múa áo múa và một thiệp mời của cô giáo. Buổi biểu diễn cuối năm sẽ diễn ra vào Tết Nguyên Đán, cô giáo muốn học sinh mời phụ huynh đến dự… không biết ông có đi không? Có lẽ sẽ không! Dù sao thì luôn có “chuyện bất ngờ” xảy ra làm ông không đi được, cô nhìn quen lắm rồi!
Lần đầu khi cô mời ba, ông bảo sẽ đi nhưng khi sắp lên đường thì Hựu Đình phát sốt, ông và Lâm Tĩnh Phân phải đưa nó nhập viện- ngày đó, tất cả những bạn tham gia biểu diễn đều nhận được hoa do người nhà tự tay trao tặng, chỉ cô không có, vì vậy bạn bè bắt đầu cười nhạo sau lưng cô.
Cô biết các bạn học không thích cô, vì cô hay tính toán sâu xa, tham vọng quá mạnh mẽ đến làm người ta phát sợ, cho nên…… Dù cô là thiên tài giỏi nhất theo lời cô giáo nhưng múa đẹp nhất thì sao chứ- cả người nhà cô cũng không đến cổ vũ cơ mà. Từ đêm đó, cô thề rằng: cô sẽ thành người nhận được nhiều hoa nhất trong cả đoàn múa.
Lần thứ hai mời, ông đến trễ, khi ông bước vào thì cô đã biểu diễn xong. Ông bảo thật xin lỗi, nói rằng có việc đột xuất- về đến nhà cô mới biết “việc đột xuất” kia chính là Hựu Đình la hét đòi ông dẫn đi mua búp bê.
Cô nhớ lại đêm mẹ mất- thử 3 lần là đủ rồi- cho nên…… Cô mở túi, lấy thiệp mời ra chuẩn bị xé bỏ thì… Ai đó nhanh tay chộp lấy tấm thiệp.
“Đây là cái gì?”
Giọng nói ấm áp dịu dàng như muốn làm người ta hòa tan vang lên- biết đó là ai, cô không trả lời, trên mặt tràn đầy bướng bỉnh quật cường. Lệ Bình là một anh chàng may mắn vì bất cứ ai nghe giọng nói của anh cũng không thể chối từ, nhưng, Hựu Huyên thì không: “Là giấy mời của đoàn em hả? Cho anh được không? Anh sẽ đến xem em múa.”
Cô lạnh lùng nhướng mày, hai mắt có ý hận- anh thường bảo ánh mắt cô rất đáng ghét nhưng sau vụ bể cá ngày hôm đó, anh lại cảm thấy đôi mắt đáng ghét này rất thú vị, hơn nữa còn thấy thú vị suốt 6 năm liền.
Hựu Huyên từng hăm dọa anh 3 lần: nếu lại chọc cô thì sẽ cho anh biết tay. Lần đầu tiên là vụ bể cá. Lần thứ hai, cô quăng cặp sách anh vào ống cống. Lần thứ ba, cô dùng dao cắt nát yên xe đạp của anh. Sau 3 lần, cô không buồn để ý sự khiêu khích của anh nữa.
“Không cần.” Cô vồ qua muốn giành lại thiệp mời.
“Anh muốn đi.” Lệ Bình nhanh chóng ghi nhớ thời gian địa điểm buổi diễn xong mới trả tấm thiệp cho Hựu Huyên. Cô lạnh lùng giật lấy, vo lại, quăng vào bụi hoa hồng rồi xoay người vào nhà.
Tĩnh Phân thấy cô trở về thì cười cười chào đón: “Hựu Huyên về rồi hả con? Dì tưởng hôm nay con sẽ tập múa đến khuya nên định để dành đồ ăn đây. Con đã về thì lại đây cùng ăn nào.”
Cô chưa bao giờ cho rằng bà là dì, là mẹ gì- đối với cô, bà chỉ là “người đàn bà kia” hay “Lâm Tĩnh Phân” thôi. Nhìn sang nơi khác, cô làm bộ không nghe thấy lời bà nói mà quay qua chào Chu Tín Bân.
“Con chào chú Chu.” Cô lễ phép nói.
“Ừ. Vitamin lần trước chú cho hết chưa?”
Ông rất thích Hựu Huyên, không chỉ vì cô rất đẹp mà còn vì cô phát ra sự cố chấp quật cường từ từng ánh mắt cử chỉ, giống hệt người bạn thân lúc trẻ của ông- mẹ của Hựu Huyên, Trình Hinh Nghi.
“Vẫn còn một ít ạ.”
“Ừ, để chú bảo Lệ Bình đem thêm hai lọ thuốc cho con. Nhớ uống thường xuyên nhé, nhảy múa là dễ mệt lắm.”
“Vâng.”
“Muốn dùng cơm với cả nhà không?”
“Không cần ạ, con mệt quá rồi.”
“Vậy con tắm rửa nghỉ ngơi trước đi.”
“Vâng, gặp lại chú sau ạ.” Ban đầu, việc cô chỉ nói chuyện với mỗi chú Chu khiến mọi người thấy lạ, nhưng mãi rồi cũng quen, mọi người xem đó thành điều hiển nhiên.
Cô xoay người lên lầu, chẳng buồn nhìn ba mình lần nào. Nghị Đạt thấy cô cự tuyệt bọn họ- cự tuyệt hoàn toàn như thế- thì thở dài mặc kệ. Ông biết chắc mình đã mất đi cô con gái hay ôm ông, nói với ông rằng “Rất yêu ba, rất nhớ rất nhớ ba” rồi.
Tắm xong, Hựu Huyên lấy ổ bánh mì còn thừa lại từ buổi trưa ra gặm. Ngồi ở mép giường, vung vẫy hai chân, cô nhìn ra cửa sổ, bánh mì trong miệng trở nên nhạt nhẽo.
Cô có thể lấy cớ sắp lên cấp hai thôi lớp khiêu vũ nhưng…… Khi đó cô nên làm gì đây? Cô không muốn ở nhà trơ mắt nhìn gia đình đáng ghét kia nhưng lại không biết đi đâu bây giờ- cô đâu quen biết ai. Vả lại, nếu cô không múa nữa thì người đau lòng nhất có lẽ chính là cô Giang- mấy năm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




