watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:14 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2107 Lượt

Hựu Huyên chỉ thử 3 lần.”

“Dù con rất thích, rất thích ai đó nhưng, nếu, người đó cự tuyệt con 3 lần thì cũng đừng thử nữa, đừng chần chờ, quay đầu rời đi hắn, được không?”

“Vâng.”

Bà mỏi mệt nhìn con một lần nữa rồi ôm cô thật chặt: “Vậy mẹ an tâm. Hựu Huyên nằm đây với mẹ một chút được không?”

“Vâng.” Cô chưa bao giờ cự tuyệt yêu cầu của mẹ. Cô nằm xuống bên cạnh mẹ, lòng bàn tay nho nhỏ không ngừng vỗ về mẹ, hệt như lúc mẹ dỗ cô ngủ vậy.

Dù Trình Hinh Nghi dặn Hựu Huyên chỉ thử 3 lần nhưng bà vẫn thủ thỉ kể Phương Nghị Đạt là người tốt thế nào, tốt ra sao.

“Năm ấy lúc ông ngoại con mất, ba con ở cạnh mẹ, ôm mẹ, bảo rằng- đừng sợ, anh sẽ luôn ở bên em……- mẹ té gãy chân, mỗi ngày ông ấy đều sang cõng mẹ đi học rồi lại đón về nhà, làm ‘chiếc xe lăn hình người’ cho mẹ……”

Hinh Nghi kể mãi nhưng vẫn không rõ: tại sao tình cảm đó cũng không được xem là yêu?

Ngày chủ nhật đầu tiên của tháng 8, Hựu Huyên cháo và sữa vào phòng cho mẹ. Bà đã ngủ rất nhiều ngày, không ăn, không uống, cả người nóng rực, cô không dám rời mẹ mình quá xa. Cô thường xuyên bị ác mộng bừng tỉnh lúc nửa đêm, lao xuống giường, việc đầu tiên của cô là chạy đến phòng mẹ, vươn tay để sát dưới mũi mẹ thử xem mẹ còn hít thở hay không- biết chắc hơi thở ấm áp của mẹ còn đó Hựu Huyên mới có thể an tâm.

Sắc mặt bà càng ngày càng trắng bệch thì Hựu Huyên cũng càng ngày càng gầy yếu, thức ăn trong tủ lạnh cũng càng ngày càng ít. Khuôn mặt tròn tròn quả táo của cô biến thành hạt dưa bé xíu, cả khuôn mặt chỉ còn thấy hai con mắt vừa to vừa đen.

Cô bưng bữa sáng đến bên giường, đặt nhẹ xuống rồi lay lay mẹ: “Mẹ ơi, mẹ ăn sáng được không?”

Hựu Huyên chạm vào tay mẹ- ngộ ghê, mẹ không nóng nữa mà lại lạnh như băng, mẹ hết bệnh rồi sao? Hựu Huyên cười rộ lên rồi lại lay vai mẹ. “Mẹ ơi, mẹ mau ăn đi, ăn no rồi chúng ta đi công viên Disneyland chơi.”

Lúc trước mẹ cô đã hứa chờ mẹ lành bệnh, mẹ sẽ dẫn Hựu Huyên đến công viên Disneyland chơi. Cô chưa đến Disneyland bao giờ, cũng không biết công viên đẹp xấu ra sao nhưng vẫn rất muốn đi, bởi vì cô đến được công viên nghĩa là mẹ đã khỏe lại.

Nhưng…… Mẹ vẫn không nhúc nhích, cô cố kéo mẹ dậy nhưng không được.

“Mẹ hư quá, mẹ nói ngủ nướng là tật xấu, bé ngoan thì không được ngủ nướng đâu.”

Cô cố nén nỗi lo lắng sợ hãi trong lòng, cố nói như thể mình đang trò chuyện với mẹ thật vui. Cô nắm tay mẹ- tay mẹ vừa lạnh vừa cứng, không ấm áp mềm mại như lúc trước.

“Mẹ mau dậy ăn sáng đi mà, không phải mẹ nói hằng ngày phải dậy sớm, ăn no mới có sức làm việc sao?” Cô chưa nản lòng, khom người, dùng hai bàn tay ôm lấy mặt mẹ, thì thầm bên tai bà.

Ngón tay cô phất nhẹ qua dưới mũi mẹ- lạnh, hoàn toàn không chút hơi ấm.

Tim cô cũng lạnh, lạnh hệt như tay mẹ- cô không biết cái chết là gì nhưng mơ hồ hiểu được- cô cởi giày, nằm xuống cạnh mẹ, tiếp tục thì thầm.

“Mẹ ơi, mẹ không mở được mắt sao? Mẹ thử lại đi mà, phải thử 3 lần mới được nha…… Mẹ ơi, con rất muốn học vẽ với mẹ. Mẹ cứ dạy con vẽ tranh nha, con sẽ không bỏ khiêu vũ

đâu, con sẽ làm ba vui ơi là vui, được không?…… Mẹ ơi, thật ra, nếu không có ba cũng không sao, Hựu Huyên không buồn đâu- đâu phải mỗi nhà mình không ba, nhà Tiểu Kiện cũng không ba mà…… Hựu Huyên có mẹ là đủ rồi, chúng ta đi Disneyland, đi Mĩ, đi Anh, chúng ta cùng đi là được rồi……”

Cô không ngừng nói chuyện, từng giọt nước mắt rơi xuống gối bông rồi thấm vào trong. Sẽ không ai dạy cô cả! Nếu mẹ mất, cô nên làm sao bây giờ? Cô chỉ có thể vừa kinh hoàng vừa sợ hãi, ép buộc chính mình đón nhận một sự thật: rằng mẹ yêu của cô sẽ không bao giờ ôm cô thật chặt, thật chặt như lúc trước nữa.

Từ sáng sớm đến giữa trưa, cô không ngừng nói chuyện, nói đến khi miệng đắng lưỡi khô, đầu thì đau như búa bổ, đau đến mức cô muốn thét lên.

Một ý nghĩ lóe lên, cô biết rồi, giờ phút này, cô nên gọi điện cho ba.

1 số, 2 số,… ngón tay run rẩy, đến bây giờ cô mới nhận ra mình đang sợ biết chừng nào.

Người bắt máy là một phụ nữ lớn tuổi.

“Chào cô, con là Phương Hựu Huyên. Con muốn gặp ba con, ông ấy tên là Phương Nghị Đạt.” Cô nói thật lễ phép, nén cả tiếng nấc và sự nghẹn ngào- mẹ đã dặn: “Con phải làm một đứa trẻ lễ phép biết vâng lời”.

“Ông chủ không ở nhà, ông ấy dẫn phu nhân và tiểu thư đi Disneyland chơi rồi.”

“Vâng, cám ơn, tạm biệt cô.”

Bọn họ đi công viên Disneyland- thật may, cô không đến đó. Hựu Huyên lại nằm xuống giường cạnh mẹ, cô hát những bài hát ru mẹ thường hát, không quên kéo chăn đắp kín người mẹ- nếu lạnh quá thì mẹ sẽ bị cảm mất, đến lúc đó lại phát sốt thì không tốt rồi.

Dưới chăn bông, cô nằm nép vào người mẹ, đôi tay ấm áp nhỏ bé vẫn không ngừng ôm lấy bà truyền hơi ấm.

Một giờ sau, cô lại gọi điện.

“Alô, chào cô, con là Phương Hựu Huyên, con muốn gặp ba con, ông ấy tên là Phương Nghị Đạt, xin hỏi ba con có ở nhà không?”

“Con bé kia, mày gọi đến phá à, đã bảo họ không ở nhà rồi.” Lần này, người phụ nữ hơi bực mình.

Cô không định quậy phá gì mà chỉ không biết cái công viên Disneyland kia không ở cạnh nhà họ thôi, không biết chỗ ấy rất xa, phải đi máy bay suốt mấy ngày mới có thể đến nơi.

Hựu Huyên gác điện thoại, về phòng mình đem sách tranh qua đọc bài cho mẹ nghe. Cô biết một số chữ, những chữ không biết thì tự đọc theo ý mình, cô áp tay mẹ lên mặt mình, tiếp tục sưởi ấm mẹ, đến khi cô đọc xong số sách đó thì lại đến chỗ đặt điện thoại.

“Alô, chào cô, con là Phương Hựu Huyên, con muốn gặp ba con, ông ấy tên là Phương Nghị Đạt, xin hỏi ba con đã về chưa ạ?”

“Mày điên à? Tao đã nói mấy lần rồi- bọn họ đi Nhật Bản, không ở nhà!” Nói xong, người kia gác điện thoại.

Cô xòe tay đếm- 1 lần, 2 lần, 3 lần- cô đã thử 3 lần, mẹ dặn thử 3 lần xong thì thôi, vì thế, cô bỏ ý định xin ba mình giúp đỡ.

Hựu Huyên xuống lầu, đổi giày. Cô chưa từng quên mẹ đã từng dặn- nếu ngày nào đó mẹ gặp chuyện không may, cô phải tới gặp hiệu trưởng Lô, vì con cô hiệu trưởng là luật sư, có thể giúp Hựu Huyên rất nhiều việc, hơn nữa mẹ còn gửi một vật ở chỗ thầy, mẹ dặn cô phải nhớ lấy lại.

Bước ra cửa, cô khóa cổng thật kỹ, cẩn thận làm mọi việc mẹ đã dặn nhưng khi đến đầu hẻm thì bị một chiếc xe máy đụng ngã. Chiếc xe không dừng lại mà chạy thẳng. Hựu Huyên không khóc nháo, để mặc thứ nước đỏ tươi chảy xuống tầm mắt, khuỷu tay, mắt cá chân thì đau nhói; cô vẫn dũng cảm đứng lên, phủi bụi đất dính trên váy rồi tiếp tục đến trường, cô phải gặp hiệu trưởng Lô.

Hựu Huyên mặc một bộ Âu phục màu đen, mái tóc thật dài dùng băng đô đen bó kỹ, cái trán trắng nõn bị băng gạc bao kín, tay phải và hai đùi cũng quấn băng. Lúc này đây, tuy cô có chút chật vật nhưng vẫn kiêu ngạo tôn quý, làm cho người ta quên mất sự chật vật nơi cô- mới 6 tuổi nhưng cô đã có một đôi mắt thành thục lõi đời…

…Hựu Huyên đi cạnh chú Lô, chú đang xách va-li giúp cô- va-li không lớn, bên trong toàn chứa quần áo múa và tập tranh mẹ thích nhất. Cô nâng di ảnh mẹ mà không để ai giúp cả, trong ảnh, mẹ cô cười đến xán lạn, không sầu không lo, không bệnh không đau. Chú Lô là con hiệu trưởng, mẹ cô đã nhờ chú lo giúp đám tang của mình, giúp Hựu Huyên bán nhà, hơn nữa còn giúp cô quản lý đống tiền nhiều đến mức tiêu cả đời cũng không hết. Cô hiệu trưởng có bảo: đừng lo lắng, chú Lô sẽ chăm sóc con, không để ai bắt nạt con cả.

Sân nhà khá lớn, có bể bơi, vườn hoa cùng rất nhiều loài cổ thụ cô không biết tên, muốn đi từ cổng lớn vào nhà cũng phải tốn hơn mười phút, dù vậy, cô không thích nơi này.

Cửa mở, người mở cửa là một phụ nữ, bà cười với cô rồi hơi khom người chào: “Hựu Huyên xinh quá à, xinh đẹp hơn cả trong tưởng tượng của dì nữa.”

Hựu Huyên biết bà là ai- bà không đẹp như mẹ, không dịu dàng như mẹ, lúc cười rộ lên còn híp cả mắt lại thành một đường chỉ, trông rất đáng ghét. Cô không biết vì sao ba mình lại thích bà ta nữa, chẳng lẽ thực chỉ vì bà biết múa ba-lê? Hựu Huyên thầm thề với lòng mình: Một ngày nào đó, cô sẽ múa đẹp hơn bà gấp trăm lần để giúp mẹ cướp ba về.

“Hựu Huyên, chào dì đi con.” Chú Lô nhắc khẽ.

Cô không nói gì, đôi mắt sắc bén, liếc nhìn người kia khiến Lâm Tĩnh Phân không cười nổi nữa.

“Không, không sao đâu, không vội, Hựu Huyên còn chưa quen ấy mà. Vào đi, cả nhà đang đợi hai người đó.” Bà nhiệt tình muốn nắm tay Hựu Huyên nhưng cô lùi lại né tránh bà, tự đi vào trong.

Thật là một đứa nhỏ bướng bỉnh, sau này chắc mình còn phải nếm mùi đau khổ đây- Tĩnh Phân bất đắc dĩ lắc đầu.

“Thực xin lỗi, chắc tại Hựu Huyên hơi căng thẳng.” Chú Lô vội vàng giải thích.

Đây là nơi Hựu Huyên sẽ sống trong một quãng thời gian dài, ông hy vọng Hựu Huyên có thể quen thuộc với gia đình mới, ít nhất là…… đợi đến lúc trưởng thành, không cần người giám hộ, có vậy ông mới giúp cô vào đời được.

“Không sao, bọn trẻ mà, mời ông Lô vào chơi.” Tĩnh Phân cười cười, mời khách vào nhà.

Hựu Huyên vào phòng trước tiên, cô nhìn quanh- ngoài ba cô ra còn một cô bé cỡ tuổi

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,10 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT