watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:14 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2117 Lượt

cô, một chú mặc quần tây, áo sơmi trắng và một anh cỡ 12, 13 tuổi. Hai tuần sau cô mới biết chú mặc áo sơmi trắng tên Chu Tín Bân, là bạn học của ba cô và cũng là bác sĩ riêng của Hựu Đình, vì Hựu Đình bị bệnh tim nên cơ thể rất yếu ớt, chỉ cần gió thổi cỏ lay cũng dễ ngã bệnh.

Về phần anh chàng kia- là con trai duy nhất của bác sĩ Chu- cũng giống Hựu Huyên, mẹ anh mất sớm, bọn họ và Phương gia là hàng xóm, Hựu Đình gọi anh là Lệ Bình ca ca.

Từ lúc Hựu Huyên vừa vào cửa, hai mắt Chu Lệ Bình đã không rời được cô- cô rất xinh đẹp, đẹp hơn cả búp bê: mắt to thật to, cái mũi nhỏ nhắn, đôi môi đỏ tươi như hoa anh đào- làm người ta muốn nếm thử hương vị của nó. Làn da cô rất trắng, đặc biệt là khi mặc Âu phục đen- càng nhìn càng thấy trắng hơn- cô hơi nhếch môi, hai lúm đồng tiền lúc ẩn lúc hiện, tóc cô dày mà đen bóng, thẳng mượt, buông thõng sau lưng. Đáng tiếc, cô có đôi mắt tràn ngập sự giận dữ, như thể toàn thế giới đều nợ cô điều gì. Lệ Bình khẽ cười, anh chưa từng gặp cô bé nào xinh xắn cả khi đang nổi giận như vậy.

Nghị Đạt vừa thấy Hựu Huyên đã chào đón cô, ông vuốt ve những vết thương trên trán, trên chân tay cô mà đau lòng- con bé đã phải chịu nhiều đau khổ. Ông hiền từ hỏi han cô: “Hựu Huyên, con có sao không? Vết thương có đau không?”

Cô chăm chú nhìn mặt ông, rất muốn lại treo lên khuôn mặt tươi cười như quả táo tròn tròn để ông vui, rất muốn ôm lấy ông như lúc trước và nói: “Ba ơi, Hựu Huyên rất nhớ ba, rất yêu ba.” Nhưng cô nhận ra mình cười không nổi, nói cũng không nên lời.

Phải, tại cô hẹp hòi ích kỷ, không quên được ngày mẹ mất thì chính ông lại dẫn Phương Hựu Đình đi Disneyland chơi vui chơi vẻ; không quên được lúc mẹ ôm lấy cô mà run rẩy khi ông luôn miệng đòi ly hôn.

Nghị Đạt xót xa nhìn chăm chú vào cô và di ảnh Hinh Nghi, ông ngồi xổm xuống nói: “Thực xin lỗi, Hựu Huyên, ba không biết lúc ấy mẹ con đang bệnh nặng như vậy.”

Nói ra thì chuyện ông không biết có rất nhiều: không biết mẹ vì tác thành cho ông mà nếm biết bao cay đắng, không biết rất nhiều người cười nhạo bà là người bị chồng bỏ, không biết những đêm dông bão, động đất, cô và mẹ ôm nhau mà sợ đến phát khóc……

Cô yên lặng nhìn ông thật chăm chú.

“Ba biết ba có lỗi với con. Ba thề- sau này ba sẽ dùng cố hết sức chăm sóc con, trân trọng con, làm tất cả để đền bù cho con. Hựu Huyên, ba thực sự rất yêu con.”

Yêu cô? Hựu Huyên không tin- để cùng Lâm Tĩnh Phân kết hôn, ông bỏ cả con gái cơ mà- thứ này đâu gọi là yêu được? Hựu Huyên mới 6 tuổi, cô còn chưa học được cách tranh luận, vậy nên cô chỉ yên lặng, mà chẳng phải vì cô tin điều ông cam đoan.

“Hựu Huyên……”

Nghị Đạt còn muốn nói gì nữa nhưng Hựu Huyên cúi đầu, lấy một bao thư từ trong túi ra giao cho ông- lúc mẹ phát sốt có dặn cô phải tự tay đưa cho ông.

“Mẹ nói, mẹ không nợ ba gì cả.” Cô nhìn lại ba mình, không nhanh không chậm nói.

Nghị Đạt mở thư, khi thấy rõ đó là giấy ly hôn, ông thực sự thấy mình rất có lỗi. Tình cảm giữa ông và Hinh Nghi như người thân trong gia đình, ông thích cô- không phải kiểu thích giữa nam và nữ. Trước lúc gặp Tĩnh Phân, ông không hiểu, gặp rồi mới biết tình yêu thật sự là cái gì, nhưng…… dù có lấy cớ gì đi chăng nữa thì cũng không giấu được chuyện ông phản bội Hinh Nghi cả đời.

Hựu Huyên vẫn nhìn ba cô chằm chằm, ông nhìn lại cô, hai cha con đứng lặng thinh giữa phòng khách, một ăn năn, một không chút biểu cảm.

“Hựu Đình, mau tới đây. Đây là Hựu Huyên, con gọi Hựu Huyên là chị nhé.” Tĩnh Phân thử làm dịu bầu không khí.

Hựu Huyên quay đầu nhìn Hựu Đình- cô này khá xinh nhưng so với mình thì kém hẳn, vừa lùn vừa ốm, khuôn mặt tái nhợt. Xấu! Đây là nhận xét của cô đối với Hựu Đình.

Hựu Đình đứng trước mặt Hựu Huyên, lí nhí kêu một tiếng “chị”. Hựu Huyên không trả lời mà lạnh lùng nhìn sang nơi khác. Thế là Hựu Đình rúm người lại lui về sau hai bước, chạy ra sau lưng “Lệ Bình ca ca” trốn, không quên túm chặt áo anh, kéo anh làm tấm chắn giữa hai người.

Thật vô dụng! Mới liếc mắt một cái đã sợ rồi? Hựu Huyên cười lạnh trong bụng. Hựu Huyên ghét cô ta: tại cô ta và mẹ cô ta cấu kết cướp đi ba cô, cướp đi hạnh phúc mà đáng lẽ cô nên có; loại em như thế, cô không cần! Hựu Huyên mới 6 tuổi nhưng đã có sự buồn phiền của tuổi 20. Cô không nói lời nào mà chỉ dùng ánh mắt lên án những người đó.

Lệ Bình tiến lên trước, nheo mắt cười, vuốt ve mái tóc cô hệt như anh trai xoa đầu em gái: “Hựu Huyên à, em có thể bắt chước Hựu Đình, gọi anh là Lệ Bình ca ca.”

Hựu Huyên lạnh lùng nhìn sang Lệ Bình- ánh mắt anh rất hiền hòa, mũi, miệng, cả lúc cười cũng hiền hòa vô cùng. Tay anh đặt trên vai cô, cố làm tan chảy vẻ lạnh lùng trên người cô nhưng cô không thích anh ta, bởi vì anh cũng là một phần của gia đình kia. Anh không để ý thái độ của Hựu Huyên, nhận lấy va-li của cô, không để cô kịp nói gì: “Để anh dẫn em lên phòng. Phòng em ở lầu hai.”

Lệ Bình cố ý tránh sang một bên nhường đường, Hựu Đình cũng nhắm mắt theo đuôi anh chàng nhưng Hựu Huyên vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích. Anh dừng lại, dùng cái giọng khiến người ta phải tan chảy mà nói: “Hựu Huyên à, mau tới đây nào.” Giọng điệu này như thể cả trăm năm trước họ đã quen thân nhau rồi.

Cô vẫn đứng yên, Lệ Bình quay lại, nắm tay cô- anh ta nắm rất chặt, đủ để Hựu Huyên không giãy ra được.

Chú Lô vỗ nhẹ lưng cô: “Hựu Huyên à, lên xem phòng con đi, chú có chuyện muốn nói với ba con.”

Nếu chú Lô đã nói thế- cô nghe! Gật đầu, Hựu Huyên ngoan ngoãn theo Lệ Bình.

Phòng cô rất lớn, cả phòng đều là màu hồng. Giường, rèm cửa sổ, thảm, sô pha, bàn học…… Đều là kiểu mấy cô bé thích- nhưng cô không thích, đối với Hựu Huyên, nơi này là chỗ ở của kẻ thù và cô là con tin bị người xấu bắt cóc.

Lệ Bình muốn cầm giúp di ảnh mẹ cô nhưng Hựu Huyên tránh đi. Anh cười cười, hơi khom người nói với cô: “Yên tâm, không phải anh muốn cướp mẹ em đâu. Anh chỉ muốn giúp em thôi.” Sau đó lại đặt tay lên vai cô, đẩy nhẹ cô đến cạnh tủ: “Để mẹ em ở đây được không?” Ngăn tủ hơi cao, cô với không đến nhưng là nơi thích hợp để đặt ảnh. Suy nghĩ ba giây, cô đưa ảnh cho Lệ Bình để anh chàng đặt lên đó.

Anh đặt ảnh cho ngay giữa tủ rồi phủi phủi tay: “Được rồi, mai mốt em muốn thấy mẹ lúc nào cũng được.”

Anh quay sang cười với cô- rõ ràng là cửa sổ đang đóng, máy sưởi đang chạy, nhưng cô lại thấy có ngọn gió xuân thổi phớt qua đôi má, âm ấm, dễ chịu- nụ cười của anh như có phép mầu nào đó mà cô không biết. Anh không đợi hỏi ý Hựu Huyên đã kéo cô ngồi xuống sô pha- anh chàng ngồi giữa, Hựu Đình, Hựu Huyên ngồi hai bên.

“Hựu Huyên à, mai mốt em sẽ còn gặp anh khá thường xuyên, vì anh ở căn kế bên nhà mấy đứa. Đến lúc em lên tiểu học thì anh sẽ chuyển sang học ở trường gần đây.” Cách anh nói chuyện rất giống người lớn.

“Lệ Bình ca ca sẽ bảo vệ tụi em đúng không?” Hựu Đình ôm lấy tay anh, mặt kề mặt.

“Đúng, nếu có người khi dễ tụi em thì cứ đến méc anh, anh sẽ thay mấy đứa giải quyết nó.” Anh chàng vỗ vỗ ngực.

“Chị ơi, Lệ Bình ca ca giỏi lắm cơ, lần nào thi cũng được một trăm điểm, mẹ bảo nếu em cũng giỏi như ảnh thì sẽ dẫn em đi Disneyland ở Mĩ chơi đó.”

Hừ! Lại là Disneyland, Hựu Huyên hừ lạnh một tiếng, nó khiến cô nhớ lại chuyến đi vui vẻ trong giấc mơ ngày mẹ mất, cô ghét Disneyland.

“Tao không phải chị mày.” Cô trừng mắt, lạnh giọng.

“Kìa chị……” Hựu Đình nhăn mặt uất ức: “Ba mẹ nói chị là chị em, còn dặn em phải nghe lời chị mà.”

“Không cần, mày cách xa tao ra là được.” Nói xong, cô xụ mặt rời đi sô pha, đến cạnh tủ, soạn đồ trong va-li ra, đem thứ này thứ nọ cất vào ngăn tủ.

Hựu Đình quay sang Lệ Bình, chu chu môi, cô là công chúa của ba mẹ mà, chẳng ai nói chuyện với cô như vậy, chị ấy hung dữ thật, cô không thích chị ấy.

Lệ Bình vỗ vỗ đầu cô: “Hựu Đình ngoan, em về phòng vẽ trước đi, lát nữa anh qua.”

“Dạ.” Trước khi Hựu Đình xoay người đi, cô nàng làm mặt khỉ sau lưng Hựu Huyên.

Lệ Bình cười bất đắc dĩ, chạy đến gần Hựu Huyên, dịu dàng hỏi: “Em còn định giận đến bao giờ?”

Cô tức giận thì mắc mớ gì anh ta? Cô xụ mặt, chanh chua nói: “Tôi tức giận còn cần anh cho phép sao?”

Anh vòng đến trước mặt Hựu Huyên ngắm nghía gương mặt cô. Lạ thật- anh cứ thích nhìn cô mãi thôi, nhất là lúc cô giận dỗi: đôi mắt trợn to như sư tử phát hiện con mồi- càng xem càng thấy vui, càng lúc càng thích nói chuyện với cô- tuy cô mới bằng tuổi Hựu Đình nhưng nói chuyện lại hệt như người lớn- chắc chắn cô còn thú vị hơn Hựu Đình nhiều. Lệ Bình không có anh chị em gì cả nên anh rất thích có thêm một đứa em gái khác ngoài Hựu Đình, đặc biệt là khi cô em gái đó lại thú vị đến thế.

“Không cần, ai chẳng có quyền giận? Chẳng qua nếu giận lây người khác thì không tốt, huống chi Hựu Đình không làm gì xấu, em giận em ấy là sai rồi.” Anh khom người để nhìn thẳng vào mắt cô.

“Tôi giận ai là chuyện của tôi, anh không có quyền quản này quản nọ.” Cô cãi.

“Đúng, em giận ai là chuyện của em- nhưng giận Hựu Đình thì anh không thể khoanh tay ngồi nhìn được.” Dù gì cũng là chị em, nên “chị ngã em nâng” mới đúng.

“Vì sao?”

“Vì

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,10 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT