|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
và dễ thương, làm cho một người con gái chính gốc như cô cũng phải ghen tị.
_ “Chẳng phải anh Young Min đã nói rồi sao? Con người cần phải bận rộn một chút chứ. Dạo này là công việc đã thảnh thơi hơn trước rồi đấy!” – Yo Seob cất tiếng nói, nhưng đầu vẫn không chút nâng lên. Toàn bộ sự chú ý của cậu dường như đã đặt hết vào cái cốc trên tay cô. – “Hồi đầu tiên lúc thành lập chúng tôi phải quay rất nhiều chương trình quảng cáo cho nhóm, rồi giao lưu, chụp ảnh nên chỉ được ngủ bốn tiếng một ngày thôi. Bây giờ thì đã rảnh hơn rất nhiều, nhưng có lúc cao điểm thì có khi cũng chẳng được ngủ. Thậm chí cả những lúc giải lao cũng phải tranh thủ luyện tập.”
Nói một cách rất nhẹ nhàng, nhưng chính những người đã trải qua như cậu mới biết được từng bước đi của cả nhóm lúc mới thành lập đều gian khó như thế nào. Đó là một khoảng thời gian mệt mỏi cả thể xác và tinh thần, chỉ dựa vào những tín niệm mãnh liệt để chống đỡ.
_ “Hả? Đáng sợ vậy sao? Làm thần tượng mà vất vả như vậy thì có chết tui cũng không làm.” – Minh Tuyết khẽ nói, cô ngoài cố gắng vì sở thích của mình thì cũng chỉ mong muốn một cuộc sống bình thường, nhàn nhã và vui vẻ là tốt rồi.
_ “Cô á!” – Yo Seob khẽ ngước lên, trong đôi mắt không dấu nổi vẻ khinh thường. – “Cô thì đợi một nghìn năm nữa cũng không làm thần tượng được đâu nên không phải lo.”
_ “Anh nói thế là sao?” – Minh Tuyết cũng thấy chỉ cần hình dung đến cảnh mình là một thần tượng đã thấy chẳng khả thi chút nào. Nhưng ai đó có cần biểu hiện ra một cách trắng trợn vậy không? Nhất là cái vẻ cười nhạo hiện rõ rành rành trong đôi mắt cậu.
Còn chưa tìm được từ để phản bác, Minh Tuyết chợt nhận thấy chàng trai ấy đã đổ hai cái cốc trên tay mình đầy chặt đến mức không thể nào thêm một giọt nào nữa.
_ “Sao lại đổ đầy như thế chứ?” – Đến giờ mà cô còn không thấy điều kì quái trong hành động của cậu thì cô chính là một con ngốc. Nhìn cái cốc cà phê trên tay, cô có cảm giác chỉ cần mình khẽ hít thở mạnh cũng làm chúng bị tràn ra mất tiêu.
_ “Xong rồi!” – Yo Seob thở phù một hơi nhẹ nhõm, đặt bình xuống rồi mới rất từ tốn quay sang nói chuyện với cô – “Nè! Cô có biết đội trưởng của chúng tôi, Hyung Ki rất ưa sự sạch sẽ chứ? Cậu ấy lại rất khó tính nữa. Nếu cậu ấy về mà nhìn thấy bị bẩn ra nhà thì ngay cả cô cũng bị đuổi thẳng cổ.”
_ “Ừ!” – Không sai. Cái tính khí hay cau có của cậu ta làm nhiều lúc cô thấy lạnh buốt cả sống lưng. Mà điểm mấu chốt của cậu chính là điểm này, thế nên để Hyung Ki nhìn thấy bẩn, ngay cả cô cũng chẳng dám chắc con người đó sẽ làm ra được chuyện gì nữa.
Nhưng mà thế thì liên quan quái gì đến việc cô vừa hỏi? Lúc này, Minh Tuyết chỉ mong Yo Seob nói nhanh gọn lẹ, đừng có nhát gừng như thế rồi nhanh nhanh chóng chóng bỏ cái cốc cà phê này ra khỏi tay cô, nếu không sớm muộn cô cũng phát điên lên mất.
_ “Cái thảm dưới chân cô mà dính bẩn, nhất là cà phê thì không thể gột sạch được đâu thế nên hãy cẩn thận nhé!” – Yo Seob mỉm cười thật ngọt, đủ để mê đảo chúng sinh, nhưng với người đã quen với tính cách thật của cậu, sẽ dễ dàng để nhận thấy trong đó có cả sự vui sướng khi thực hiện được gian kế. – “Tôi có công việc rồi, phải đi bây giờ đây.”
_ “Ừ! Đi cẩn thận nhé!” – Minh Tuyết nói theo quán tính, vẫn ngây ngốc chưa phát hiện ra được vấn đề cho tới tận khi chàng trai bước ra tới tận cửa. – “Khoan đã! Còn hai cốc cà phê này thì sao?”
_ “Đứng yên!” – Vẻ mặt rất nghiêm túc, Yo Seob quay người lại, nói những lời nghe như thật tâm khuyên bảo nhưng kì thật đủ nhốt đánh cô gái xuống mười tám tầng địa ngục. – “Tôi đã nói cô phải cẩn thận rồi mà. Nó rất đầy đấy, nếu cô động đậy là tràn ra liền. Ngay cả một giọt thôi cũng không thoát khỏi cặp mắt của Hyung Ki đâu. Cô cứ đứng đấy đi, kiểu gì đến tối tôi cũng về mà. Nhớ cẩn thẩn đấy!”
_ “Hả? Không! Đừng đi mà!” – Minh Tuyết thất kinh gọi với theo chàng trai đang đi ra khỏi cửa, nhưng hiển nhiên, ai đó chỉ lờ đi như không hề nghe thấy, bước đi mất hút mà không hề ngoái lại lấy một lần.
Sợ hãi cà phê rớt ra thảm, Minh Tuyết cũng không có biện pháp gì, ngay cả khẽ động mạnh cũng không dám. Chỉ đành trông theo bóng dáng ai đó rời khỏi nhà, hận nghiến răng nghiến lợi mà không thể phát tiết.
Càng nghĩ tới những lời Yo Seob nói, tưởng tượng đến khuôn mặt đầy khí lạnh của Hyung Ki, cả người Minh Tuyết cứng nhắc, ánh mắt chăm chú nhìn hai cái cốc đầy chặt, tâm trạng chỉ còn một sự lo lắng cực độ
_ “Sao mình lại ngu ngốc đến mức bị lừa suốt như vậy chứ. Rốt cuộc thì mình phải đứng như thế này đến bao giờ đây?”
Đến giờ mới nhận ra điều đó ư? Trong tất cả những điều ngu ngốc của thế giới, điều ngu ngốc nhất là tin vào cái tên Yo Seob kia. Xem ra, bài học kinh nghiệm của Minh Tuyết quả thật vẫn chưa đủ.
Trong căn nhà vắng tanh, chỉ còn một mình Minh Tuyết đứng như môt bức tượng, đôi mắt vẫn không rời hai cốc cà phê trên tay. Hít sâu, thở nhẹ, cô phải dùng hết ý chí của mình để áp chế những cử động của cơ thể, nhưng không sao áp chế được lửa giận bùng cháy trong lòng và sự bi ai cứ dâng trào theo từng giây trôi qua.
Chương 5
Ads Một ngày mới lại bắt đầu với những cơn gió trong lành thổi xào xạc qua những tán lá, với những ánh nắng ban mai lấp lánh rọi khắp muôn phương.
Vừa thức dậy bước xuống cầu thang, mấy chàng trai đã thấy Minh Tuyết bên chiếc máy tính, vẻ mặt rất chuyên tâm làm việc. Khuôn mặt cô gái lúc ấy rút đi vẻ ngây ngô thường ngày khiến trong khoảnh khắc, họ có cảm giác cô trở nên thật xinh đẹp dưới những tia nắng chói lòa của ban mai. Một vẻ đẹp thần thánh không nhiễm chút bụi trần.
_ “Mọi người dậy rồi à?” – Phải mất một lúc lâu thì Minh Tuyết mới nhận ra sự có mặt của những người khác trong căn phòng, hứng khởi quay người lại. Cô gái tựa cả người trên lên ghế, chỉ kém thêm cái đuôi vẫy vẫy nữa thôi là đủ một bức ảnh một chú cún con đáng yêu mừng chủ.
Ba chàng mỹ nam cũng đồng thời giật mình thoát khỏi ảo giác xinh đẹp. Đúng vậy, sau khi nhìn cô gái lúc hiện tại, tất cả đều cho rằng đó là ảo giác, nếu không thì cũng do bọn họ nhìn nhầm mà thôi.
_ “Em dậy từ bao giờ vậy?” – Rất nhanh trấn tĩnh lại, Young Min cảm thấy khá ngạc nhiên với sự xuất hiện của ai đó ở phòng khách vào lúc này. MS4 luôn phải rời nhà từ rất sớm, và hiển nhiên lúc đó Minh Tuyết vẫn đang ngủ ngon lành. Suy nghĩ một lúc lâu nhưng vẫn không phát hiện hôm nay là ngày gì đặc biệt, lại thấy cái khuôn mặt dào dạt nụ cười kia, cậu không nhịn được hỏi. – “Có chuyện gì vui ư?”
_ “Cái laptop của em bị hỏng nhờ người sửa giờ mới xong.” – Cô cười tươi như hoa, dường như chỉ mong chờ có người hỏi để cùng chia sẻ niềm sung sướng hạnh phúc hiện tại. – “Giờ thì em có thể viết tiếp truyện rồi.”
Một nhà văn mà không thể viết truyện thì không khác gì một ca sĩ không được cất tiếng hát, buồn tẻ đến cỡ nào. Vậy mà Minh Tuyết đã phải sống những tháng ngày như thế từ khi đặt chân đến Hàn Quốc đến tận giờ. Thế nên, một kinh nghiệm xương máu đối với các nhà văn, không thể lưu tư liệu, phần truyện đã viết và ý tưởng chi tiết của các chương chỉ trong chiếc máy tính của mình.
_ “Viết truyện?” – Yo Seob tỏ vẻ có chút ngạc nhiên với cái thông tin này. Đúng là trong mấy ngày qua, cậu đã quên mất tiêu mục đích chính mà giám đốc mời Minh Tuyết qua đây là gì. – “Không phải là truyện dành riêng cho bọn tôi đấy chứ? Cô có định viết gì linh tinh không đấy? Cô sẽ không bịa thêm mấy cảnh sexy của chúng tôi chứ?”
Chàng trai liếc nhìn cô với vẻ nghi ngờ. Làm sao mà cậu có thể quên mất cô ta là một nhà văn, có quyền sinh sát đối với các nhân vật trong truyện của mình kia chứ? Bây giờ có hối tiếc cũng không còn kịp nữa rồi. Chắc chắn sau những gì đã xảy ra, cô ta sẽ chỉ mong chờ được phá hư hình tượng của cậu trong mắt các fan mà thôi.
Nhưng Yo Seob, dường như cậu đã lãng quên rằng trong căn nhà này, nhân phẩm của cậu mới là không đáng đề cập tới nhất.
_ “Tôi đã nói là sẽ nhận lời viết truyện cho MS4 đâu! Tôi sang đây để đi du lịch là chính mà!” – Minh Tuyết tỏ vẻ khá bực bội với cái sự nghi ngờ vớ vẩn của chàng trai ấy. Mọi chuyện cũng chưa đâu ra đâu, bản thân cô cũng chưa có ý tưởng gì về sự đề nghị này của giám đốc. Viết truyện chứ có phải ăn cơm đâu mà cậu ta nói nó thật dễ dàng như thế? – “Tôi đang viết nốt một bộ truyện chưa hoàn thành của mình thôi!”
Huống hồ đối với một nhà văn chân chính, nhân vật của mình không không bao giờ là một công cụ trả thù.
_ “Thôi được rồi!” – Kịp thời xen vào kết thúc sự đàm luận của mấy người, Hyung Ki không quên nhắc nhở các thành viên khác về công việc. – “Yo Seob! Chúng ta phải đi liền bây giờ đấy! Cậu lên gọi anh Jae Sung dậy mau đi kẻo lại trễ bây giờ.”
_ “Lần nào có mặt anh ấy mà chẳng trễ kia chứ!” – Miệng thì càu nhàu nhưng bàn chân Yo Seob cũng bước lên cầu thang không chút chậm trễ. Ngày qua ngày, việc này vẫn luôn được tái hiện trong căn nhà suốt mà chẳng có chút thay đổi nào. – “Đợt trước còn bắt đoàn quay chương trình chờ mất một tiếng mà.”
_ “Minh Tuyết nè!” – Nhìn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




