|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
trong căn nhà, Young Min cần đem cái gói này đi xử lý sạch sẽ trước khi ai đó đặt chân trở về nhà. Nhưng khi cậu cầm lấy nó định vất đi thì bất chợt ngước lại nhìn cuốn sách “Trắc nghiệm tình yêu tập 3” trên tay. Đôi mắt đẹp khẽ liếc qua hàng chữ, cậu cũng chỉ hơi ngừng lại suy tư một chút, khóe miệng khẽ nhếch lên cười nhạo.
_ “Cái này mà mình còn phải đọc ư?”
Đưa thứ vớ vẩn này cho một cao thủ tình trường như cậu, còn có chuyện gì nực cười hơn nữa chăng? Young Min cũng không bận tâm gì nhiều, thuận tay cài nó lên giá sách rồi đi về phía thùng rác ném gói khoai tây đi.
Lơ ngơ đi về nhà với bộ mặt thiếu ngủ trầm trọng, Jae Sung lặng lẽ nằm lên ghế, gối đầu lên quyển sách mà chìm vào giấc ngủ mơ màng. Cứ thế, thời gian trôi đi cho tới tận lúc Minh Tuyết trở về, lay cậu tỉnh dậy
_ “Anh à! Sao anh lại ngủ ở đây thế? Mau về phòng ngủ đi chứ!”
Cô nhìn chàng trai với ánh mắt lo lắng. Thói quen bạ đâu cũng ngủ của Jae Sung quả thật quá nghiêm trọng, đúng là lúc nào cũng không thể rời mắt khỏi người con trai này thì mới có thể bớt lo.
Vừa giật mình tỉnh giấc, Jae Sung lúc này ngồi dậy, khuôn mặt ngơ ngác càng làm làn da trắng nõn nà của cậu thêm mê người, phảng phất một chút khí chất thanh khiết, không nhiễm bụi trần.
Cậu cài cuốn sách vào giá rồi lờ đờ đi về phòng, trong trí não mờ mịt cũng không nhớ nổi rốt cuộc hôm nay cậu đã đi làm cái gì nữa.
* * *
Một ngày mới lại bắt đầu với những luồng sáng đỏ rực cả phương trời. Đâu đó một vài giọt nắng mai xuyên qua những tầng lá, rọi xuống mặt đất.
Yo Seob bước ra ngoài sân thượng, vươn vai hít thở không khí trong lành với vẻ rất sảng khoái. Mái tóc trắng của cậu với khuôn mặt rất dễ thương luôn làm cậu trông rất hấp dẫn ánh mắt của con người.
Nhưng rồi một giây sau, khi lại nhìn thấy sắc đỏ tươi quen thuộc lấp ló trong tầng lá, chàng trai sửng sốt chạy vội tới.
_ “Ôi! Lại thêm một quả nữa này!” – Yo Seob mở tròn mắt kinh ngạc, đi vòng quanh một vòng ngắm nghía quả táo một hồi, cuối cùng cũng chỉ kết luận rằng thế giới này đúng là có đầy rẫy những chuyện lạ kì. – “Cứ đà này không khéo cả cây sẽ chín mất thôi!”
Loại táo của cậu mà cũng có thể chín được, trên đời có thể phát biểu được câu này chắc chỉ có mỗi Yo Seob mà thôi.
Yo Seob với tay hái quả táo, chăm chú quan sát một hồi lâu, nhưng vẫn không thấy có gì là dị thường cả. Nhớ tới hai lần trước, các vị đàn anh không những ăn nó mà còn khen ngon, cậu cũng có chút tò mò về hương vị của loại táo “chín cây” này kì thực là như thế nào.
Do vậy, vì vẫn có chút ngần ngại, nhưng Yo Seob cũng vẫn quyết định đưa nó lên miệng cắn thử một miếng.
BỘP!
Quả táo rơi bộp xuống đất, lăn tròn, lăn tròn. Khuôn mặt của chàng mỹ nam lúc này quả thực đủ đặc sắc, đủ kinh hoàng, các cơ mặt cũng cứng cả lại. Cả người cậu chết sững tại chỗ, hỗn độn trong gió.
_ “Đây… đây đúng là táo ngâm muối và tương của mình mà” – Thất hồn lạc phách nói, đôi mắt của Yo Seob cũng ngập tràn sương mù, chỉ khẽ rung động lông mi là nước sẽ trào ra như mưa.
Cuối cùng cũng nếm trải được c
cái hương vị khó quên của quả táo, cậu vội vã lao thẳng xuống tầng một, mở tủ lạnh ra và tìm kiếm bất kì thứ gì có thể cứu vớt được cái lưỡi đáng thương của mình.
Nhưng… trống rỗng. Đó là âm thanh nguyền rủa vang vọng trong trí não của cậu lúc này.
_ “Đâu mất rồi?”
Đừng đùa vậy chứ! Rõ ràng lúc bình thường nó đầy chật ních kia mà. Sao hôm nay lại rỗng tuếch như vừa bị trộm đột nhập càn quét thế kia?
_ “Anh tìm nước lạnh hả?” – Tiếng nói rất bình thản, Minh Tuyết xuất hiện với một chai nước đã uống gần hết, khuôn mặt vô tội, tựa hồ như thực sự cũng chỉ vừa vặn đi ngang qua. – “Không còn đâu! Đây là chai cuối cùng. Đá cũng hết rồi.”
Thế rồi, trước con mắt sững sờ của người con trai ấy, Minh Tuyết ngửa đầu tu ực một hơi hết sạch sẽ. Cô nhẹ nhàng đặt cái vỏ chai rỗng xuống bàn, cứ thế xoay người đi thẳng về phòng. Trước khi bước lên cầu thang, cô gái ấy còn không quên tặng kèm theo một câu tiêu diệt nốt chút hi vọng cuối cùng của ai đó.
_ Nhân tiện báo cho anh một tin, ống dẫn nước hình như bị dò nên tôi đã báo cho bên cung cấp cắt nước rồi.
Bi phẫn, cả cuộc đời Yo Seob chưa bao giờ thảm hại như hiện tại. Nuốt xuống cục tức, cậu lần đầu tiên thể nghiệm được thế nào là có miệng không thể nói, có giận không thể phát.
_ “Cô ta! Đích thị là cô ta!” – Hiện tại, Yo Seob rất muốn ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng phát tiết những cảm xúc bùng nổ trong mình. Cậu đã không tài nào kiềm chế nổi mỗi khi nhớ tới cái khuôn mặt bình thản nhưng bên trong chắc chắn đang cười nhạo cậu của Minh Tuyết. – “Tại sao mình lại phải nhường nhịn một kẻ như cô ta chứ? Minh Tuyết! Tôi không làm gì cô thì cô dám lên mặt à? Tôi sẽ không để yên cho cô nữa đâu. Rồi cô sẽ biết sự lợi hại tôi!”
Chương 4
Ads Minh Tuyết vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa bước xuống cầu thang, ngước nhìn quanh một vòng. Trời rõ ràng còn rất sớm nhưng cả căn nhà đều vắng lặng, không có một chút hơi thở của con người nào.
_ “Sao lại yên lặng vậy nhỉ?” – Minh Tuyết quan sát kĩ lưỡng và có thể chắc chắn một điều rằng lúc này trong phòng khách ngoài cô ra thì đã chẳng còn ai khác. Hầu hết thành viên của MS4 đều không ở nhà. – “Hình như hôm nay họ đã đi từ tờ mờ sáng rồi thì phải. Hôm qua thì khuya mới về, làm thần tượng thì phải vất vả và mệt mỏi như vậy sao?”
Vốn là như thế đấy, chứ không cô nghĩ làm một thần tượng rất dễ dàng à? Người ngoài chỉ nhìn được ánh hào quang của họ, nhưng không biết đằng sau ánh hào quang ấy, họ phải trả giá bằng sự nỗ lực gấp bao nhiêu lần một người bình thường.
Khẽ cảm thán cho sự cực nhọc của các chàng trai, Minh Tuyết cũng chẳng thể làm gì giúp đỡ bọn họ ngoài việc an phận ở nhà, đảm bảo mọi thứ sạch sẽ, gọn gàng, ngăn nắp.
_ “Minh Tuyết! Cô đây rồi!” – Vừa mới bước đến gần chiếc ghế, còn chưa kịp ngồi xuống, Minh Tuyết chợt thấy Yo Seob chạy vội xuống tầng dưới. Khuôn mặt đáng yêu của cậu giờ tràn ngập vẻ khẩn trương, tay vẫn đang ôm chặt một cái gì đó – “Mau lại đây giúp tôi nào!”
_ “Gì cơ?” – Cô vừa nhìn thấy chàng mỹ nam chạy tới, cả người chợt lùi lại trong trạng thái cảnh giác cao độ.
Sau mấy lần rút ra bài học xương máu, Minh Tuyết nhận ra rằng cứ dính dáng đến Yo Seob thì chẳng có việc gì tốt lành cả. Nhất là ai đó chắc vẫn còn hậm hực bởi vụ trái táo hôm trước, quyết sẽ không dễ dàng buông tha cho cô như vậy.
_ “Mau cầm giúp tôi hai cái cốc!” – Yo Seob đặt chiếc bình xuống bàn và chìa những chiếc cốc ra, vẻ mặt đầy nghiêm túc. Nhưng đợi một lát vẫn không có phản ứng gì, cậu ngước lên và thấy Minh Tuyết vẫn đứng bất động với ánh mắt nghi hoặc, cậu không kiên nhẫn, khẽ cau mày nói – “Cô làm sao thế? Tôi đâu có ăn thịt cô đâu! Đưa tay ra đi!”
Một câu mệnh lệnh rất rõ ràng. Nhưng Minh Tuyết lúc này vẫn trong tình trạng ngần ngại, đắn đo suy tư hồi lâu. Tên nào đó là một kẻ không đáng tin tẹo nào, trong đầu vẫn luôn toàn những ý nghĩ xấu xa. Ai dám đảm bảo đây không phải là một cái bẫy khác?
Một vài giây trôi qua, Minh Tuyết quan sát thật kĩ khuôn mặt của ai đó nhằm tìm ra một chút sơ hở, nhưng kết quả làm cô thất vọng rồi. Yo Seob vẫn nhìn thẳng vào cô, chờ đợi bằng một ánh mắt quá thuần khiết, vẻ mặt rất chân thật và nghiêm túc.
Trong một khoảng thời gian, cô cho rằng mình thực sự đã nghĩ nhiều quá. Có lẽ tên đó cũng không quá xấu xa như cô vẫn tưởng.
Minh Tuyết cầm hai cái cốc lên theo yêu cầu của cậu, nhưng trong tâm trí vẫn bất giác mang theo sự thận trọng mà chính bản thân cô cũng không nhận thấy.
_ “Không phải như thế!” – Yo Seob lật ngửa hai bàn tay của cô ra và đặt cái cốc lên chính giữa.
_ “Anh đang làm gì vậy?” – Cái kiểu cầm này hình như có gì đó không đúng lắm. Minh Tuyết thoáng cảm thấy có vấn đề, nhưng vẫn không nghĩ ra nổi có vẫn đề ở đâu nên cũng không tiện từ chối, chỉ đành mở miệng hỏi.
_ “Đứng yên nào! Đừng có hỏi linh tinh nữa!” – Chàng trai cầm lấy chiếc bình, lần lượt rót cà phê vào từng cốc một cách vô cùng cẩn thận, chăm chú đến từng giọt. Cứ thế cà phê đầy dần mà không để vương ra ngoài một chút gì.
_ “Được rồi!” – Vẫn không thể nào hiểu nổi cái tên này rốt cuộc đang làm gì, nhưng nhìn dáng vẻ còn rất thật sự của cậu, cô đành quyết định im lặng chấp hành yêu cầu.
Không khí thật yên ắng. Khắp không gian chỉ còn hương thơm của cà phê, cùng với mùi hương phát ra từ thân thể Yo Seob, rất nhẹ nhàng khoan khoái. Lúc này, hai người đứng rất gần nhau, khiến cô có thể nhìn rõ làn da non mịn, đôi lông mi dài con vút và cảm nhận được hơi thở ấm áp phả xuống tay cô.
_ “Mọi người đã đi hết rồi à?” – Minh Tuyết chợt hỏi, mục đích chính là xua tan không khí im lặng và cảm giác bối rối. Đến giờ cô mới nhận thấy, khi trong đôi mắt Yo Seob bớt đi vẻ tính kế, toàn bộ người cậu như một khối mỹ ngọc, rất thanh thuần và lóa mắt. – “Rốt cuộc thì các anh ngủ mấy tiếng một ngày vậy?”
Ông trời cũng thật là bất công. Một người như cậu ta thì lại có thể có một dung mạo quá xinh đẹp
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




