|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
trênbàn.
Các tiết học sau đó,Phương Hồi đều không nghe được gì nhiều. Cô cảm thấy có lẽ chuyện của cô vàTrần Tầm sẽ chấm dứt ở đây, không biết ai đúng ai sai, có lẽ cũng không có cáigọi là đúng sai, chỉ tại cô kì vọng nhiều quá. Trần Tầm xuất sắc như vậy, vì lído gì mà suốt ngày phải ở bên cô? Cô có gì đáng để Trần Tầm phải đối xử và quýmến một cách chân tình đâu?
Phương Hồi mỉa mai mình,di chân xuống mầm non vừa đâm chồi trong trái tim. Cô chỉ muốn tự tay đốt hếtmọi niềm hi vọng, kể cả cảm giác đau đớn trong lòng cũng không muốn giữ lại.Mọi tuyệt vọng đều là do niềm hi vọng gây ra, ảo tưởng ngọt ngào thường sẽ biếnthành nỗi cô đơn và vết thương tê tái. Chính vì thế cô không dám đi tìm TrầnTầm để xác nhận, cô sợ nếu câu nói lạnh lùng này được thốt ra từ miệng Trần Tầmthì sẽ đau đớn biết bao.
Nhưng sau khi tan học,tong lớp chỉ còn lại một hai người, Trần Tầm liền bước đến chỗ cô.
“Cậu ở lại một lát đượckhông? Tớ có chuyện muốn nói với cậu”. Trần Tầm nói.
Phương Hồi không nói gì,cô lặng lẽ thu dọn sách vở, tim đau nhói từng hồi. Cô nghĩ rằng cuối cùng TrầnTầm vẫn sẽ nói ra những câu đó với cô, nhưng cô không hề muốn nghe, kể cả chiatay, cô cũng sẽ không khóc lóc, càng không muốn cãi cọ, sau này chắc chắn cũngsẽ không gây phiền hà cho Trần Tầm. Tốt nhất là buông tay ra, việc gì cứ phảiđích thân nói ra những lời gây tổn thương cho đối phương?
“Cậu nghe thấy không! Cóđược không?”. Trần Tầm có vẻ bực bội, kéo tay cô nói.
Phương Hồi khẽ giãy tayra, nhưng Trần Tầm nắm rất chặt, cô không giãy ra được.
“Còn có gì để nói nữa!”.Phương Hồi ngẩng đầu lên, nhìn Trần Tầm với ánh mắt tuyệt vọng.
Trần Tầm liền buông tayra, lồng ngực phập phồng, hạ thấp giọng và run rẩy nói: “Được, được, được lắm!Cậu không có gì để nói thì tớ sẽ nói! Tớ hiểu rồi! Nhưng Phương Hồi ạ, cậukhông thể như vậy được! Nếu hồi đầu cậu nói với tớ là cậu thích Kiều Nhiên thìtớ cũng đã không giống thằng ngốc
như bây giờ! Hôm đó nhìn thấy cậu đứng ngoàisân, cậu có biết là tớ mừng thế nào không? Đáng lẽ buổi trưa có cuộc họp củaHội học sinh, tớ liền nói ngay với Vương Mạn Mạn rằng tớ không đi nữa, tớ muốnở bên cậu thêm một lát! Còn cậu thì sao? Tớ tưởng chai nước đó là cậu mua chotớ, lại còn bẽn lẽn đưa tay ra lấy nữa. Có phải cậu thấy rất thích thú khi trêutớ không? Kể cả chai nước đó là cậu mua cho Kiều Nhiên thì cũng không cần thiếtphải đưa trước mặt tớ! Cậu… rốt cuộc là cậu có ý gì?”.
Phương Hồi sững sờ nhìnmặt Trần Tầm đỏ tía tai vì giận, đột nhiên cô có cảm giác rằng hình như có điềugì đó không giống như cô nghĩ.
“Tớ… không phải tớ…”
Phương Hồi chưa nói dứtlời thì Lâm Gia Mạt xông từ ngoài cửa vào ngắt lời.
Lâm Gia Mạt thở hổn hển,gọi Triệu Diệp bằng giọng hốt hoảng: “Đám học sinh trường dạy nghề hôm trướcđang… ở ngoài cổng trường!”.
“Mấy thằng?”. Triệu Diệpvội hỏi.
“Ba… ba thằng!”
“M.kiếp! Ba thằng thì sợcóc gì! Cho chúng nó một trận thôi!”. Triệu Diệp vứt ngay ba lô vừa đeo lênlưng xuống bàn, la lớn.
“Đi! Tôi cũng đi!”. TrầnTầm quay đầu gọi lớn: “Kiều Nhiên có đi không?”.
“Dĩ nhiên là đi rồi!”.Kiều Nhiên cũng bỏ ba lô xuống.
“Đừng đi!”. Phương Hồivội kéo Trần Tầm nói, nhưng Trần Tầm lại hất tay cô ra, cùng Kiều Nhiên gọithêm mấy cậu bạn nữa rồi chạy xuống cầu thang.
“Hả! Làm sao bây giờ! Tớđịnh bảo cậu ấy trốn đi!”. Lâm Gia Mạt nói với giọng lo lắng.
“Đi gọi Tô Khải đi!”.Phương Hồi nói.
“Ừ! Để tớ đi tìm anhấy!”. Mắt Lâm Gia Mạt sáng lên, quay đầu rồi chạy mất.
Nghe xong những gì LâmGia Mạt báo cáo, Tô Khải không nói gì mà gọi thêm mấy cậu nữa trong đội bóngrổ. Lại còn dặn Lâm Gia Mạt và Phương Hồi rằng đừng ra ngoài cổng trường.
Phương Hồi quay về lớpmà như người ngồi trên chảo lửa, cô đi đi lại lại, thỉnh thoảng lại nhìn rangoài cửa sổ, nhưng không nhìn thấy bóng dáng bọn họ đâu.
“Đi lâu thế nhỉ, khôngbiết có xảy ra chuyện gì không?”. Phương Hồi hỏi với giọng lo lắng.
“Chắc là… không saođâu”. Lâm Gia Mạt cũng rất sốt ruột.
“Hay là bọn mình nói vớicô giáo đi! Nhỡ…”
“Không được!”. Lâm GiaMạt nói rất kiên quyết: “Chuyện này không được để các cô giáo biết! Tô Khải nóisẽ bị khai trừ khỏi đội đấy! Không cẩn thận còn bị kỉ luật nữa!”.
“Thế làm thế nào bâygiờ!”. Phương Hồi nói như chuẩn bị khóc.
“Về rồi! Về rồi!”. LâmGia Mạt nhảy bật dậy, chỉ ra ngoài cửa sổ hét: “Cậu nhìn kìa!”.
Phương Hồi liền kéo ngayLâm Gia Mạt chạy xuống sân, họ gặp Tô Khải ở cổng trường, Lâm Gia Mạt vội kéoanh lại nhìn một lượt từ đầu xuống chân, từ phải sang trái.
“Anh không sao chứ?!”.Lâm Gia Mạt hỏi.
Tô Khải liền cười vàkhua tay, giơ hai ngón tay thành hình chữ V lên: “Ổn rồi!”
“Lạy trời lạy đất!”. LâmGia Mạt đan mười ngón tay vào nhau cầu nguyện: “Tốt quá!”.
“Trần… Trần Tầm đâu?Anh có nhìn thấy cậu ấy không?”. Phương Hồi khác hẳn ngày thường, ngắt lời bọnhọ, hỏi.
“Đi sau!”. Tô Khải nói.
Phương Hồi vội chạytiếp, không kịp nói gì với Lâm Gia Mạt. Giữa đường lại gặp Kiều Nhiên và mấycậu cùng lớp, cũng không nói gì nhiều, hỏi Trần Tầm đâu rồi chạy đi, mãi chođến tận cuối cùng, cô mới nhìn thấy Trần Tầm.
Trên người Trần Tầm códính ít bụi đất, cậu đang vừa cúi đầu bước vừa đá viên đá.
“Trần… Tầm”. PhươngHồi gọi nhỏ.
Trần Tầm liền sữngngười, ngước mắt lên với vẻ kinh ngạc, sau đó lại quay đầu sang chỗ khác, nói:“Gì vậy?”.
“Cậu không sao chứ?”.
“Không sao”. Trần Tầmphủi bụi đất trên người, nói: “Cậu chưa về à?”.
“Tớ… đang đợi cậu”.
“Đợi tớ? Không phải đãnói là không còn gì để nói nữa sao?”. Trần Tầm nhếch mép, thờ ơ nói.
“Chai nước đó, là tớ muacho cậu!”. Phương Hồi nhìn Trần Tầm: “Cậu từng nói là thích uống nước trà đencủa hãng Thống Nhất nhất mà”.
“Thế… thế sao cậu lạiđưa cho Kiều Nhiên?”. Trần Tầm có vẻ ngại ngùng, lại tiến thêm mấy bước về phíacô.
“Không phải đã có ngườimua nước cho cậu rồi đó sao?”. Phương Hồi cúi đầu nhìn mũi bàn chân của mình,nói.
“À! Ý cậu là Vương MạnMạn hả? Cậu ấy nhờ tớ vặn hộ chai nước! Sau đó thấy tớ ra nhiều mồ hôi quá nêncho tớ uống”. Trần Tầm chợt hiểu ra vấn đề.
“Tớ không thích KiềuNhiên”. Đôi mắt Phương Hồi ngân ngấn hơi sương: “Người tớ thích… là cậu”.
Trần Tầm liền ngoácmiệng cười, cậu đưa tay lên mũi, nói: “Lúc đầu tớ tưởng là tớ hết hi vọng rồicơ, trong lòng buồn kinh khủng, vừa nãy trút hết giận xuống mấy thằng trườngdạy nghề rồi”.
Phương Hồi mím môi, nướcmắt rơi lã chã, rơi xuống cả áo đồng phục, Trần Tầm vội đỡ vai cô, cúi xuốngnhìn cô hỏi: “Sao vậy? Sao cậu lại khóc?”.
“Tớ tưởng… cậu thíchVương Mạn Mạn cơ…”
“Sao có chuyện đó được!Thích cậu ấy thì việc gì tớ phải cuống lên như vậy?”. Trần Tầm nhìn vào mắtPhương Hồi: “Người tớ thích là cậu! Ngốc ạ!”.
Lúc Trần Tầm và PhươngHồi lên đến lớp, Triệu Diệp đang nổ, nước miếng văng tùm lum kể về vụ ban nãy.Lâm Gia Mạt ngồi bên cạnh nghe rất hào hứng, liên tục hỏi: “Rồi sao nữa? Rồisao nữa?”.
Kiều Nhiên cầm cục tẩygõ xuống bàn, ngoảnh đầu lại nhìn thấy bọn họ, bèn vẫy tay nói: “Mau vào nghekể chuyện đêm khuya!”.
Trần Tầm vội bước đếnngồi xuống bên cạnh Kiều Nhiên, nói: “Nổ kinh thật!”.
“Hắn ta là bình nổchuyên phun nước mà!”. Kiều Nhiên liền cười rồi quay sang nói với Phương Hồi:“Vừa nãy cậu đi đâu mà vội thế, tớ thấy mặt cậu tái nhợt!”.
“Tớ…”. Phương Hồi sữngngười, miệng lắp bắp.
“Ngày mai cậu ấy xếp xe,phải đến sớm, tìm tớ để lấy chìa khóa lớp”. Trần Tầm nói.
“Vậy hả! Sao không nóisớm! Thực ra tớ cũng có một chìa”. Kiều Nhiên vỗ vào túi mình.
“Ừ”. Phương Hồi cúi đầu,liếc trộm Trần Tầm một cái.
“Ê ê! Ba người chú ýnào! Nói đến đoạn quan trọng rồi!”. Triệu Diệp trợn mắt nói.
“Đại ca! Bọn này cũng cómặt tại hiện trường mà!”. Trần Tầm cuộn sách lại gõ vào đầu Triệu Diệp.
“Nghe cậu ấy kể nào,đừng ngắt lời nữa!”. Lâm Gia Mạt gạt Trần Tầm ra nói: “Triệu Diệp kể tiếp đi,gặp rồi thì thế nào?”.
Triệu Diệp liền lườmTrần Tầm một cái, hắng giọng nói: “Tớ liền nói, bọn mày đến đúng lúc lắm, lầntrước để bọn mày chạy mất, ông mày ngày đêm mong nhớ!”. Hắn liền nói: “Đừngnhiều lời nữa, mày thích một đấu một hay đấu tập thể”.
“Thế nào là đấu tập thể?”.Lâm Gia Mạt hỏi.
“Tức là gọi cả đội vàocùng đánh hôi ấy”. Kiều Nhiên nói.
“Đánh nhau tập thể!”.Phương Hồi giải thích, Trần Tầm nhìn cô với vẻ sửng sốt.
Triệu Diệp liền gật đầu,kể tiếp: “Tớ liền bảo, mày rẽ vào con ngõ kia trước, cổng trường bọn tao sạchlắm, đừng để giáo viên trường tao nhìn thấy, tao vẫn muốn thi đại học!. Nó liềnbảo được rồi đi theo bọn tớ như một thằng ngố”.
“Đợi đã! Tớ bổ sungthêm!”. Trần Tầm giơ tay lên nói: “Lúc ấy thằng đó còn nói là nhìn mày ngố nhưvậy mà còn đòi thi đại học à! Mày có xứng với cái ghế đó không!”.
Mọi người liền bật cườiha ha.
“M.kiếp!\”. TriệuDiệp liền ném ngay nắp bút về phía Trần Tầm nói: “Không nói chen vào cũng khôngcó ai nghĩ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




