watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10155 Lượt

em là cô bạn duy nhất trong lớp quen anh, bạn ấy chỉ trông chờ vào em thôi!”.
Tô Khải liền cười đáp: “Sinh nhật 24-6, nhóm máu A, chòm sao Cự Giải, số điện thoại nhà…, thôi, để anh cho em số máy nhắn tin!”.
“Thế thì tốt quá!”. Lâm Gia Mạt hết sức hào hứng, vội ghi lại dãy số mà Tô Khải đọc.
Trong sân lại thay người, lần này đến lượt đám Trần Tầm ra sân, Tô Khải đưa chai nước cho Lâm Gia Mạt, vẫy tay với họ rồi vào sân.
Lâm Gia Mạt mừng như mở cờ trong bụng, cười rất rạng rỡ, rồi cô lén quay về phía Phương Hồi giơ hai ngón tay biểu thị chiến thắng.
“Sao cậu lại nói người khác thích anh ấy?”. Không nén nổi tò mò, Phương Hồi liền hỏi.
“Như thế tiếp xúc mới dễ mà, cậu xem tớ chẳng mất công gì mà đã biết được số máy nhắn tin của anh ấy!”.
“Cậu ghê thật đấy!”. Phương Hồi than: “Nhưng sau này phải làm thế này!”.
“Sau này… đợi bọn tớ có cảm tình với nhau rồi thì ai còn quan tâm đến chuyện hồi đầu thế nào nữa!”. Lâm Gia Mạt nói.
“Cậu khôn thật đấy! Khôn không lớn lên được”. Phương Hồi véo bạn một cái.
“Đừng nói linh tinh! Đây gọi là đi đường vòng, dần dần bọn tớ sẽ thân nhau thôi”. Lâm Gia Mạt tránh tay Phương Hồi, nói với giọng rất đắc ý.
Phương Hồi cười, không nói thêm gì nữa, cô ngước mắt lên tìm Trần Tầm, chai nước trà đen vẫn nằm trong tay cô, không còn mát nhiều nữa, cô muốn đưa ngay cho cậu.
Nhưng Trần Tầm lại không nhìn thấy Phương Hồi, dưới khung bóng rổ có cô bạn gọi cậu, sau khi ra sân, cậu liền đi thẳng đến đó. Phương Hồi nhìn thấy cậu ngồi xuống cạnh cô bạn đó, đón chai nước Fanta mà cô bạn đưa cho, mở nắp uống ừng ực, cô bạn cầm chiếc áo đồng phục mà cậu vừa cởi ra rồi cười, cậu nói thêm gì đó rồi hai người cùng cười ngặt nghẽo.
Mùa này mặc áo cộc tay không lạnh hay sao?
Áo đưa cho người khác rồi, nếu đứng trên tầng thì làm sao cô nhận được ra cậu?
Rõ ràng nói là thích uống trà đen lạnh nhất, tại sao uống Fanta cũng hào hứng như vậy?
Đều là thích, nhưng có người nói thích một cách vòng vo, có người lại sau khi thích mới vòng vo, rốt cuộc cái nào là đúng?
Không biết Phương Hồi đang hỏi thầm ai, không có ai trả lời giúp cô, chỉ còn lại cảm giác chua xót, đau đớn, khiến cô nắm chặt chai nước trong tay, móng tay bấm chặt, một nửa đỏ, một nửa trắng bệch.
“Ê, không biết cô nàng kia là ai nhỉ? Sao vai chính như cậu lại phải đứng lép vế một bên, còn cậu ta lại nghiễm nhiên ngồi cạnh Trần Tầm thế hả?”.
Lâm Gia Mạt cũng đã nhìn thấy Trần Tầm, cô thấy sắc mặt Phương Hồi mỗi lúc một nhợt nhạt hơn, bèn nói với giọng bất bình.
“Tớ không quen”. Phương Hồi cúi đầu xuống, kéo Lâm Gia Mạt nói: “Bọn mình về thôi”.
“Cậu…”
“Đi thôi!”. Phương Hồi nói với giọng quả quyết.
Lâm Gia Mạt lại thở dài, bọn họ vừa chuẩn bị quay đi, thì hai cô bé cấp hai đứng sau lại đột nhiên gọi lớn “Trần Tầm!”. Rõ ràng là hai cô bé đó không quen Phương Hồi và Lâm Gia Mạt, gọi xong, liền vội trốn vào sau lưng họ, một cô bé nói nhỏ: “Anh ấy nhìn về phía này chưa?”. Cô bé còn lại ngó đầu ra, nói với giọng vui mừng: “Nhìn rồi! Nhìn rồi!”.
Đúng là Trần Tầm đã nghe thấy, cậu cũng đã nhìn về phía này, nhưng cậu không nhìn thấy cô bé vừa lên tiếng gọi, mà là nhìn thấy Phương Hồi.
Kiều Nhiên và Triệu Diệp cũng đã phát hiện ra bọn họ, ba đứa liền bước về phía này.
“Cậu có nhìn thấy không, cú ghi ba điểm vừa nãy của tớ, tuyệt không?”. Triệu Diệp hào hứng đón lấy chai nước trong tay Lâm Gia Mạt, nói.
“Trả tớ!”. Lâm Gia Mạt vội giật ngay chai nước lại: “Có phải của cậu đâu mà cậu đòi uống!”.
Trần Tầm liền giơ ngón giữa lên chỉ về phía Triệu Diệp, giả vờ vô tình chạm vào bàn tay Phương Hồi, nói: “Tớ lấy nhé”.
Phương Hồi lạnh lùng nhìn cậu, Trần Tầm không phát hiện ra điều gì, liền chỉ vào chai nước trà đen trong tay cô rồi nói nhỏ: “Cái này, cảm ơn nhé!”
“Nóng không?”. Phương Hồi đột ngột quay đầu đi, đưa chai nước cho Kiều Nhiên đang đứng ở đầu bên kia: “Cậu uống đi”.
“Hả… cảm ơn cậu!”. Kiều Nhiên sững người ra một lát, sau đó đón lấy chai nước cười rạng rỡ.
Bàn tay Trần Tầm chưa kịp rút về, tựa như dấu chấm ngại ngùng trong cuộc đối thoại của bọn họ, lơ lửng trong không khí.
Cậu nhìn thấy Kiều Nhiên ngửa cổ lên uống mấy ngụm, chắc là thứ chất lỏng màu đỏ sẫm lắc lư tong chai đó rất ngon, nhưng Trần Tầm lại cảm thấy cổ họng mình đắng ngắt, đắng đến nỗi không muốn tiếp tục ở lại đây nữa.
Trần Tầm chống tay vào cái cây sau lưng và đứng bật dậy, lúc đi ngang qua Phương Hồi, hai người không ai nhìn ai.
“Ê! Đi đâu vậy!”. Triệu Diệp đứng sau gọi.
“Lên lớp!”. Trần Tầm không thèm ngoái đầu lại.
“Đợi lát rồi lên cả thể!”.
“Đây đếch chơi nữa!”. Trần Tầm đi về phía khung bóng rổ, lấy lại chiếc áo đồng phục từ tay cô bạn đó rồi hậm hực về lớp.
“Thần kinh à? Sao tự dưng lại như ăn phải thuốc súng vậy?”. Triệu Diệp nói với Kiều Nhiên bằng giọng sửng sốt.
“Không biết, thôi kệ cậu ta!”. Kiều Nhiên cẩn thận vặn lại nắp chai nước.
“Tớ hỏi các cậu, con bé ngồi dưới khung bóng rổ kia là ai vậy? Có thân với Trần Tầm không?”. Lâm Gia Mạt tranh thủ cơ hội dò hỏi.
“Ai cơ?”. Kiều Nhiên hỏi.
“Cái cậu mà cầm áo cho Trần Tầm ấy, đó, đứng dậy rồi đó, chính là cậu ta đấy”. Lâm Gia Mạt chu môi nói.
“À! Vương Mạn Mạn hả! Lớp (5), bạn cùng cấp hai với Trần Tầm”. Triệu Diệp nhìn rồi quay sang nói với vẻ thần bí: “Theo nguồn tin vỉa hè thì đã từng là girlfriend gây nhiều tai tiếng của hắn ta!”.
Lâm Gia Mạt nhìn về phía Phương Hồi với vẻ lo lắng, còn Phương Hồi thì lặng lẽ cúi đầu.
Năm tháng vội vã – Tập 1 – Phần 03: Qua lại 03
5
Trần Tầm và Phương Hồichiến tranh lạnh với nhau ba ngày.
Quãng thời gian ba ngàynói dài cũng không phải là dài, nói ngắn cũng không phải là ngắn. Nhưng đối vớichuyện tình cảm, đủ để bắt đầu, cũng đủ để kết thúc.
Trong thời gian này,buổi trưa Lâm Gia Mạt lại đi tìm Tô Khải, dần dần cũng biết được nhà anh ở đâu,thích màu gì, thích uống loại đồ uống nào, thậm chí còn lấy hết can đảm hỏi anhthích mẫu con gái nào, nếu tìm bạn gái thì có yêu cầu gì.
Và câu trả lời của Tô Khảiđã khiến cô rất phấn chấn, anh nói: “Thích cô bé đáng yêu, không nên nhiềuchuyện. Nếu tìm bạn gái, hê hê, như em là được rồi!”.
Vừa lên lớp, Lâm Gia Mạtliền lấy ngay tấm card điện thoại 201 vừa mua ra, ra hành lang nhắn tin cho TôKhải.
“Xin gọi hộ số 52466…Cao Y Y… Chữ “Cao” trong từ cao hứng, “Y” trong từ y luyến (lưu luyến) ạ…lời nhắn là em quý anh… đúng rồi, em quý anh, nhắn tin hộ em 3 lần! Cảm ơn!”.
“Cao Y Y là tên cậu bịara hả?”. Phương Hồi hỏi.
“Ừ”. Lâm Gia Mạt cườinói: “Cậu nghe thấy chưa? Vừa nãy anh ấy nói người như tớ là được rồi!”.
“Ừ! Nhưng lớp minh làmgì có người tên như thế đâu!”.
“Ngốc ạ! Cao Y Y chínhlà muốn ám chỉ lớp 10 (1) đó! .
“Vậy hả!”. Phương Hồisực hiểu ra vấn đề: “Cậu kinh khủng thật!”.
“Phải học hỏi mới làm đượcthế!”. Lâm Gia Mạt khoác vai cô nói: “Cậu chưa nói chuyện với Trần Tầm à?”.
“Chưa”.
“Như thế có được không?Cậu ấy cũng không gọi điện thoại cho cậu à?”.
“Không”. Ánh mắt PhươngHồi sầm xuống: “Thôi, chắc là cậu ấy thấy tớ rắc rối quá!”.
“Cậu nói gì vậy! Chuyệnnày có gì phải sợ rắc rối chứ? Tớ nghĩ các cậu nên nói chuyện với nhau”.
“Tính sau”. Phương Hồihít một hơi thật sâu, kéo tay Lâm Gia Mạt đang đặt trên vai xuống, nói: “Thôivào lớp đi”.
Hai đứa vừa vào lớp thìnghe thấy ngoài cửa có tiếng con gái gọi: “Bạn ơi! Bạn gọi hộ tớ Trần Tầmvới!”.
Phương Hồi liền quay đầulại, đứng trước cửa chính là cô bạn Vương Mạn Mạn ngồi dưới khung bóng rổ hômđó. Vương Mạn Mạn đang cùng một cô bạn khác vừa cười rất tươi vừa xách một túinilon đen rất to, tựa người vào khung cửa nói: “Cảm ơn nhé!”.
Lâm Gia Mạt bực bội gọi:“Trần Tầm! Có người tìm!”.
Trần Tầm vội chạy rangoài, Triệu Diệp đứng sau hú lên mấy tiếng như trêu chọc.
Phương Hồi không nhìncậu, lặng lẽ về chỗ.
“Có chuyện gì vậy?”.Trần Tầm hỏi: “Các cậu xách gì thế?”.
“Vỏ chai!”. Vương MạnMạn cười nói: “Lớp tớ đang tổ chức thu gom phế liệu ở trường, sau đó mang đibán! Số tiền thu được sẽ làm quỹ lớp, cậu xem lớp cậu có chai, lon nước ngọtnào vứt đi không thì cho tớ!”
“Có đầu óc kinh doanhquá nhỉ! Thầy Thôi bảo các cậu làm thế à?”.
“Không, bọn tớ tự phátthôi, mau lên!”. Vương Mạn Mạn đẩy nhẹ vào vai Trần Tầm.
Cậu quay vào, hỏi từngbàn một, đến chỗ Phương Hồi và Lâm Gia Mạt, cũng chỉ thờ ơ hỏi một câu: “Có vỏchai nào vứt đi không? Lon bỏ không cũng được!”.
“Không có!”. Lâm Gia Mạtnói.
Trần Tầm không hỏi tiếpPhương Hồi mà đi sang bàn khác.
“Con bé đó ghê thật! Mòsang tận lớp người ta để tán tỉnh!”. Lâm Gia Mạt nói với giọng căm ghét: “TrầnTầm cũng vớ vẩn quá, cần gì phải quan tâm đến chuyện của cậu ta! Không thấyphiền hà à?”.
“Bọn họ là bạn học cùngcấp hai mà”. Phương Hồi bình thản nói.
“Nhưng cũng không cầnthiết phải thân mật như vậy! Không hiểu cậu ta làm thế là có ý gì!”.
“Ý gì thì mặc kệ cậuta!”. Phương Hồi lấy sách vở của tiết học sau ra, đặt mạnh xuống góc phải

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT