|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
ông bị câm đâu!”.
“Ghét quá, để Triệu Diệpkể hết đã nào!”. Lâm Gia Mạt nhịn cười, nói.
“Trần Tầm và Kiều Nhiênđi đầu tiên, ba bọn tớ đi sau, lúc đó tớ đã nhìn thấy đám Tô Khải từ cổngtrường đi ra rồi, tớ liền đưa mắt ra hiệu cho anh ấy, bảo bọn họ đừng vội ratay. Tô Khải liền hiểu ý ngay, không nói gì mà lẳng lặng đi sau bọn tớ. Nhưngkhông ngờ ba thằng đó cũng khá thông minh, có lẽ bọn nó thấy có gì đó hơi bấtthường, thằng đi đầu nhận ra Tô Khải, cũng nhìn thấy đội bọn mình rầm rập đisau. Hê hê, cậu không biết bọn nó cuống thế nào đâu! M.kiếp, co giò chạy mất,tớ nói thật đấy Gia Mạt ạ, đừng tưởng mỗi cậu là luyện môn vượt rào nhé, bọn nóchạy chắc chắn nhanh hơn cậu! M.kiếp, Kiều Nhiên ra sức lôi mà không lôi lạiđược!”.
“Hả? Thế bọn nó chạy mấtà?”. Lâm Gia Mạt sửng sốt hỏi.
“Làm sao chạy được!”.Triệu Diệp đắc ý lắc lư ngón tay nói: “Đội trưởng bị bọn chúng làm nhục, sao cóthể dễ dàng buông tha cho chúng được. Lúc đầu Tô Khải còn ngăn, nhưng khôngbiết ai đó hô một tiếng “đừng cho bọn nó thoát”, thế là bọn tớ liền đuổi theongay! Cảnh tượng đó, m.kiếp, hoành tráng thật!”.
“Sau đó tóm gọn bọn nóư?” Lâm Gia Mạt hưng phấn đến nỗi hai mắt sáng rực.
“Dĩ nhiên rồi! Chiều caotrung bình của đội bọn tớ là lm85 cơ mà! Bọn nó chân ngắn, chạy hai bước làđuổi kịp. Tớ chạy đầu tiên, hét lớn ‘dám chuồn hả’, rồi xông phi quật ngã ngayđược một thằng”.
“Ừ, cú xông phi cũngchuẩn đấy, chỉ tiếc không kiểm soát được đà nên ngã dập mông xuống đất”. TrầnTầm cười khoái chí nói.
“Lão này vô duyênthật!”. Triệu Diệp lại ném chiếc bút khác vào Trần Tầm: “Nhưng đúng là vì cúngã đó mà tớ để lỡ mất cơ hội đầu tiên. Đến khi tớ đứng dậy thì quân mình đãbao vây rồi, cả đội thi nhau đạp! Khó khăn lắm tớ mới chen vào được, định chonó hai đá, nhìn xuống thì làm gì còn thấy người nữa! Trên người thằng đó toànchân là chân, thi nhau đá, làm gì còn chỗ cho tớ! Lúc đầu tớ tưởng không còn cơhội và rồi cậu biết không! Tớ nhìn thì thấy giữa vô số bàn chân có một cánh taythò ra, tớ khoái kinh khủng, nghĩ bụng ông trời không phụ lòng người! Tớ liềngiẫm ngay chân xuống! M.kiếp! Tiếng kêu đó nghe mới sướng tai làm sao!”.
Lâm Gia Mạt ôm bụng cườingặt nghẽo, Phương Hồi cũng không kìm được liền bật cười, Kiều Nhiên vừa đậpbàn vừa cười, Trần Tầm ấn đầu Triệu Diệp xuống quay hai vòng.
“Cười cái gì mà vuithế?”. Tô Khải đứng trước cửa lớp gõ cửa.
“Anh vào đi! Bọn em đangnghe Triệu Diệp kể lại chiến dịch ban nãy!”. Lâm Gia Mạt vẫy tay nói.
“Mày lại khua môi muamép chứ gì?”. Tô Khải vừa cười vừa đi vào: “Chắc chắn nó không kể đoạn xông phiđá bọn nó rồi ngã dập mông đúng không, hài thật!”.
“Sếp này!”. Triệu Diệpkêu lên chống đối.
“Thôi thôi thôi, khôngnói nữa! Tôi hiểu rồi, còn có con gái ở đây mà!”. Tô Khải nhìn Lâm Gia Mạt cườiranh mãnh.
“Không sao, bất luậnTriệu Diệp làm chuyện gì cũng đều nằm trong sự dự đoán của bọn em!”. Lâm GiaMạt kéo Phương Hồi nói.
“Nói nghiêm túc nhé! Tớnói với thằng đó rồi, chắc chắn lần sau nó không dám mò đến nữa đâu, các cậucũng đừng gây sự với bọn nó nữa, tan học về nhà cũng nên tránh mặt đám học sinhtrường dạy nghề. Hôm nay cũng giống như hôm trước, không được kể ra ngoài. TriệuDiệp, cậu nghe rõ chưa? Còn có ý định tham gia cúp Nike thì đừng có nổ lungtung nữa!”. Tô Khải càng nói càng tỏ vẻ nghiêm túc hơn, mọi người ai nấy đềucảm thấy căng thẳng.
“Các anh sẽ không saochứ?”. Lâm Gia Mạt hỏi với vẻ sợ sệt.
“Không để lộ ra ngoài thìkhông sao, lần này cả đội bóng rổ đều tham gia, nếu để giáo viên biết thì phiềnlắm”. Triệu Diệp liền nói: “Đội trưởng, đừng nói chuyện đó với bọn họ, đám congái nhát lắm”.
“Yên tâm đi! Chắc chắnbọn em không nói gì đâu!”. Lâm Gia Mạt vội cam đoan.
“Anh biết, đừng sợ, anhchỉ nhắc vậy thôi”. Tô Khải liền cười: “Không phải về nhà ngay chứ? Anh mời mọingười ăn kem”.
“Không vội, không vội!Em ăn kem dưa hấu!”. Triệu Diệp hào hứng nói.
“Biến! Cứ đợi đó, khôngcó suất của cậu đâu!”. Tô Khải liền móc ví tiền ra: “Bốn người trong đội, cộngvới đám bọn em nữa, Lâm Gia Mạt đếm xem tổng cộng bao nhiêu người, em xuốngcăng tin mua hộ anh được không?”.
“No vấn đê!”. Lâm GiaMạt vui vẻ nhận tiền, đếm một lát rồi nói: “Không tính Triệu Diệp, tổng cộng là9 người!”.
“Đội trưởng… em cũngăn mà…” Triệu Diệp nói với giọng rất tội nghiệp.
“Hình như bán buôn 10que đấy, thôi, em cứ mua 10 que đi, thương tình lại mua cho nhà ngươi vậy!”. TôKhải lại đưa cho cô 1 tệ nữa.
“Vâng, Phương Hồi đicùng tớ nhé!”.
Lâm Gia Mạt và PhươngHồi ra khỏi lớp, cô vừa ngân nga hát, vừa móc ví tiền của mình ra, đút cẩn thậntừng tờ tiền trên tay vào ví.
“Cậu làm gì vậy?”.Phương Hồi thắc mắc.
“Dĩ nhiên là phải cất đisố tiền anh ấy đưa cho, đây là số tiền Tô Khải đưa tận tay cho tớ mà!”. Lâm GiaMạt nhìn mấy tờ tiền nhăn nheo với vẻ rất ngất ngây.
“Si tình quá!”. PhươngHồi gõ tay lên trán cô.
“Đừng động, yên nào!”.Đột nhiên Lâm Gia Mạt như phát hiện ra châu lục mới, reo lên giọng rất mừng rỡ:“Trời ạ! Chắc chắn bọn tớ có duyên với nhau rồi!”.
“Gì vậy?”. Phương Hồighé sát vào ngó.
“Cậu xem số seri của tờ1 tệ này! Mở đầu là chữ SK!” Lâm Gia Mạt hào hứng chỉ cho Phương Hồi xem.
“SK thì sao?”.
“Ngốc thế! Tên của TôKhải viết tắt là SK (Su Kai) mà!”.
“Ờ…” Phương Hồi nói vớivẻ bó tay.
“Để tớ xem xem trong sốnày có còn tờ nào mang chữ SK nữa không?”.
Lâm Gia Mạt giở ví tiềnra kiểm tra cẩn thận một lần rồi nói với vẻ thất vọng: “Hình như không còn…”.
“Thôi, lần sau có tờtiền nào mang chữ SK thì tớ cho cậu!”.
“Ừ! Nhớ cho tớ nhé!”.Lâm Gia Mạt vội gật đầu.
“Ừ!”.
“Này, tớ thấy hôm naycậu vui đó nhỉ!”. Lâm Gia Mạt huých cô một cái: “Có phải làm lành với Trần Tầmrồi không?”.
“Cũng… cũng tạm”.Phương Hồi đỏ bừng mặt nói.
“Hôm nay tuyệt quá!”.Lâm Gia Mạt khoác tay cô, nói: “Cả nhà đều vui”.
Hai đứa vừa cười vừa đi,sân trường đã bắt đầu tối dần, bóng họ đổ dài trên sân bóng. Tôi nghĩ, cho dùsau này trải qua nỗi đau của tuổi trẻ như thế nào, cuộc đời thay đổi thế nào,thời niên thiếu của mỗi người đều rất đẹp, ít nhất là ở thời đó, họ có những niềmvui rất bình dị.
Cũng chính vì vậy mà khikể đến đây, ánh mắt Phương Hồi rạng ngời hạnh phúc.
Năm tháng vội vã – Tập 1 – Phần 03: Qua lại 04
Mùa đông năm đó đến rấtsớm, qua hai ba đợt rét đã khiến học sinh cả trường đều phải mặc áo lông vũ,bên ngoài là quần áo đồng phục của trường, bên trong nhét áo len quần len, nhìnai cũng cồng kềnh. Hồi đó kiểu dáng quần áo đơn giản, cũng không có nhiềuthương hiệu như bây giờ để mua, về cơ bản mọi người đều mặc áo khoác kín cổ,nhiều nhất là màu đen và màu xám, nhìn từ xa như một vườn bóng tròn.
Chuẩn bị đến thi cuốikì, giáo viên các môn đều bắt đầu tra tấn học sinh, những kẻ bình thường khôngchăm học cũng phải bận rộn với việc chép bài, làm đề cương, ôn tập… Trườnghọc cũng giống như thời tiết, dần dần bước vào thời kì lạnh nhất.
Tuy nhiên, kể cả trong thờiđiểm căng thẳng như vậy, cũng vẫn có một số chuyện khiến tất cả mọi người đềumong đợi, đó là năm mới.
Cuối tuần Lâm Gia Mạthẹn Phương Hồi đi mua thiệp, lúc đầu Phương Hồi không định đi, một là vì từtrước đến nay cô không có thói quen tặng và nhận thiệp, hai là bấm đầu ngón taycô cũng không thấy có mấy người bạn có thể tặng, nếu có tặng thì cũng chỉ lànhóm bạn năm người bình thường vẫn chơi với nhau, cô nghĩ tặng mọi người mấytấm thiệp đỏ in hình chữ Phúc mà cơ quan ba cô phát là được.
Nhưng ý tưởng này củaPhương Hồi đã bị Lâm Gia Mạt quạt cho một trận: “Thế mà cậu cũng nghĩ ra đượcà! Định tống cái đó cho bọn tớ cho xong chuyện ư? Có phải loại thiệp mà ba cậuđược phát có in tên công ti trên đó không, bên trong còn in câu chúc dở hơi làchúc mừng phát tài đúng không?”.
“Đẻ tớ xem đã”. PhươngHồi nghiêng đầu kẹp ống nghe, mở ngăn kéo bàn, rút ra hai tấm thiệp, nói: “Ừ,có in tên cơ quan thật”.
“Quê quá! Tớ không lấyđâu đấy! Đến lúc đó chắc chắn cũng có bạn khác tặng cho cậu, cậu định tặng lạicho người ta cái đó hả?”.
“Không có ai tặng tớđâu, hình như chỉ hồi nhỏ tớ mới được tặng thiệp”. Phương Hồi nói nhỏ.
“Làm gì có chuyện đó?Bạn bè cấp hai của cậu cũng kẹt xỉ quá! Tớ không biết, tóm lại là tớ tặng cậu,cậu cũng phải tặng lại tớ, hơn nữa chắc chắn tớ sẽ không nhận thiệp của cơ quanba cậu đâu! Mà kể cả cậu lấy cái đó để tặng cho tớ thì cũng không thể tặng TrầnTầm được!”.
“Ừ… thôi đành vậy”.
Câu cuối cùng của LâmGia Mạt đã khiến Phương Hồi phải nhận lời.
Ngày hôm sau bọn họ đixe đạp đến chợ Thiên Dực, người rất đông, có không ít sạp hàng bán thiệp mừng,Phương Hồi chưa bao giờ đến đây, còn Lâm Gia Mạt thì rất quen đường quen lối.
Phương Hồi chen chântrong đám đông, cô kéo Lâm Gia Mạt, phàn nàn: “Sao ở đây đông thế?”.
“Ở đây rẻ mà! Kiểu cáchcũng phong phú, mọi người đều đến đây để mua”. Lâm Gia Mạt vừa tìm thiệp vừanói: “Ê, nhìn này! Dễ thương nhỉ!”.
“Mua buôn? Cậu định muabao nhiêu?”.
Lâm Gia Mạt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




