|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
sao.
Buổi liên hoan văn nghệrất náo nhiệt, mọi người đều chơi đùa rất vui vẻ, chất giọng của Lâm Gia Mạtchẳng kém gì ca sĩ Vương Phi[1">, khiến bạn bè lớp khác đi qua đều ghé vào nghe,gây xôn xao cả khối 11. Tiểu phẩm của đám Trần Tầm không đâu vào đâu, nhưng vìTriệu Diệp quên lời thoại nên đã gây cười rất tốt. Thầy Lưu dạy Hóa cười ngặtnghẽo, sau khi tiết mục kết thúc liền kéo tay Triệu Diệp, “ờ ờ” hồi lâu, thầycứ cười mãi mà không nói được gì. Tiết mục bốc thăm quà cuối cùng cũng rấtthành công, Phương Hồi và Trần Tầm đều nhận được quà của nhau. Trần Tầm khôngngờ Phương Hồi còn gấp ngôi sao may mắn cho cậu, nên cậu vô cùng phấn khởi, cứchốc chốc lại giở ra xem. Còn Phương Hồi cũng không ngờ rằng, Trần Tầm lại gắnthêm hòn đá ghi tên cậu vào áo con chó bông, trên viên đá màu đen có viết haichữ Trần Tầm nghiêng nghiêng ngả ngả bằng bột kim tuyến màu bạc, nhìn rất dễthương. Nghĩ đến lời cậu đã từng nói, để mình ôm trong lúc ngủ, bất giác PhươngHồi liền đỏ bừng mặt.
[1"> Vương Phi (1969) làmột nữ ca sĩ, nhạc sĩ, diễn viên, người mẫu của Hồng Kông. Cô là một thần tượngtại khắp Trung Quốc, Đài Loan, Hồng Kông, Singapore, Malaysia, Indonesia, NhậtBản và nhiều quốc gia khác.
Tuy nhiên, trò của bọnhọ không qua được mắt Lâm Gia Mạt, cô bám riết hai đứa, nói “lấy công để làmviệc tư”, mãi cho đến khi Trần Tầm mời ăn khoai nướng, Lâm Gia Mạt mới thôi.
Thời gian trôi qua giữanhững tiếng cười nói rộn ràng, kì thi cuối kì đã kết thúc, trường cho nghỉđông, thoáng một cái mà đã sang năm 1999.
Thành tích học tập củaPhương Hồi và Trần Tầm đều không tồi, cuối kì, điểm của hai đứa cao thứ ba vàthứ năm trong lớp, chính vì vậy, cả hai đều được ăn một cái tết rất thoải mái.Còn Triệu Diệp thì không được như vậy, cậu đứng thứ hai từ dưới lên, cả kì nghỉđông phải ngoan ngoãn chầu trực ở nhà.
Tết cổ truyền là dịp lễlớn ở Trung Quốc, nhà nào cũng nghỉ ngơi, vui vẻ từ trước tết đến rằm thánggiêng, đi thăm hỏi họ hàng, bạn bè, chúc nhau những lời may mắn, treo câu đố vàdán chữ Phúc ngược, như thế trong lòng mới cảm thấy yên tâm. Phương Hồi và TrầnTầm cũng không ngoại lệ, đi chơi tết khắp nơi với gia đình, thi thoảng gọi điệnthoại còn không tìm được đối phương. Mãi đến ngày mùng 9 tết, Trần Tầm gọi điệncho Phương Hồi, nói là ngày mai gặp gỡ đám bạn thời để chỏm, bọn họ đòi gặp bạngái của cậu, thế nên hẹn cô đi cùng. Phương Hồi vốn là người hay xấu hổ, khôngthích đến những chỗ ồn ào, đông người. Nhưng Trần Tầm một mực năn nỉ, cả kìnghỉ Phương Hồi không được gặp cậu, trong lòng cũng thấy nhớ nên đành nhận lời.
Ngày hôm sau tuyết rơilất phất, Trần Tầm đứng ở bến xe bus vừa giậm chân vừa đợi Phương Hồi. PhươngHồi đến muộn một, hai phút, sau khi xuống xe liền chạy vội về phía Trần Tầm.Hôm đó cô mặc rất nhiều áo, đội mũ, quàng khăn, đeo găng tay, nhìn mập hơn sovới ngày thường, Trần Tầm liền bước lên cười: “Từ từ thôi! cẩn thận không ngãđấy! Để tớ xem nào, sao Phương Hồi nhà ta hôm nay lại như em gái vùng sơn cướcthế này”.
Phương Hồi liền vỗ cậumột cái, chu môi nói: “Đáng ghét! Hôm nay lạnh lắm! Tớ không ăn chơi bất chấpthời tiết như cậu được!”.
“Ừ! Mặc nhiều cũng tốt!Xấu cũng không sao, đừng để lạnh là được!”. Trần Tầm kéo mũ xuống cho cô.
Hai đứa lên xe, PhươngHồi liền hỏi: “Bạn thời để chỏm của cậu có mấy người? Học trường nào vậy?”.
“Bốn người, hồi nhỏ nhàbọn tớ chung nhau một khoảnh sân, nhưng bây giờ đều chuyển đi hết rồi. Bọn họhọc hành không tốt lắm, không vào được cấp ba, đứa thì học ở trường dạy nghề,đứa thì phải học trường kĩ thuật”.
Quan niệm giáo dục thờiđó không giống bây giờ lắm, không phải nhà nào cũng mong con cái mình thànhđạt. Dù sao thì thế hệ trước ít người được học hành, trải qua bao nhiêu khókhăn, khổ nạn, trong mắt nhiều bậc phụ huynh, được ăn no mặc ấm là tốt lắm rồi.Còn về chuyện sau này có làm nên trò trống gì hay không thì còn phụ thuộc vàobản thân đứa trẻ. Chính vì thế cũng không có ai ép con phải học lớp này lớp nọ,không thi được cấp ba thì cũng không có vị phụ huynh nào bỏ ra mấy chục nghìntệ để đóng góp, tài trợ cho trường. Chính vì vậy, trải qua rất nhiều kì thi,mỗi người đều có một số phận khác nhau. Bạn thời để chỏm của Trần Tầm cũng nằmtrong số không vượt được qua ngưỡng vào cấp ba.
Hai đứa nói chuyện mộtlúc thì đến điểm hẹn, đó là nhà mới của một người trong hội, Phương Hồi dừngchân trước cổng, kéo Trần Tầm, ấp úng nói: “Tớ hơi căng thẳng…”
“Căng thẳng gì chứ? Cótớ nữa mà!”. Trần Tầm an ủi cô.
“Tớ không quen bọn họ,hay là tớ về nhé!”. Phương Hồi nắm chặt găng tay nói.
“Gặp mấy lần thì thànhquen thôi mà. Hơn nữa sớm muộn gì cậu cũng phải gặp bọn họ! Vào thôi!”. TrầnTầm kéo tay cô và đi vào trong.
Trần Tầm gõ cửa, một côgái ở bên trong cười, nói: “Có đưa người yêu đến không đấy? Không đưa là khôngmở cửa đâu”.
“Đến rồi! Mau lên!”.
Trần Tầm ngoái đầu lạinói với Phương Hồi: “Cậu xem, nếu cậu không đến thì bọn họ không cho tớ vàonữa”.
Cửa được mở ra, cô gáibên trong rất thời thượng, mặc một chiếc áo len bó sát người đang mốt thời bấygiờ, cô liền kéo Phương Hồi hỏi: “Cậu là bạn gái của Trần Tầm à? Cậu tên gìvậy? Nhìn nhỏ nhỉ! Đang học cấp hai à?”.
Phương Hồi lắc đầu, TrầnTầm liền cười đẩy cô bạn mình ra: “Vớ vẩn! Có bà mới là học sinh cấp hai!”
“Thôi đi! Ai mà biết ôngcó dụ dỗ em nào đang tuổi vị thành niên hay không!”. Cô gái trợn mắt nhìn TrầnTầm rồi quay đầu gọi: “Đừng xem phim sex nữa! Đến rồi! Mấy người ra đi!”.
Trong phòng vang lêntiếng dép loẹt quẹt, có hai cậu bạn trai, một cô bạn gái đi ra, hai người đitrước cầm tay nhau rất thân mật, cậu đi sau dụi mắt nói: “Gọi cái gì vậy! Đangxem hay! Con đó máu thật… Phương Hồi! Sao lại là cậu?”.
Cậu ta nhìn Phương Hồivới vẻ sửng sốt, gọi cả tên cô ra.
Còn Phương Hồi đứng mộtbên, vừa nãy mặt còn đỏ vì căng thẳng, giờ lại chuyển sang tái nhợt, cô quayngười mở cửa lao ra ngoài, thậm chí không nói câu nào với Trần Tầm.
Năm tháng vội vã – Tập 1 – Phần 03: Qua lại 05
Khi kể đến đây, PhươngHồi liền thở, một lúc lâu, cô chỉ im lặng và nghịch chiếc cốc, dường như cuộcnói chuyện này chưa
từng xảy ra. Tôi không giục cô, tôi biết, chắc chắn sự việcxảy ra sau đó sẽ khiến cô cảm thấy vô cùng đau khổ, thế nên cho dù Phương Hồi nóihay không nói, đều không phải là điều tôi có thể quyết định.
Khoảng 20 phút trôi qua,cổ họng cô phát ra tiếng nức nở, sau đó cô ngẩng đầu lên nhìn tôi, mắt hơi ươnướt, nói nhỏ: “Trương Nam, cấp ba anh học ở quận Tây Thành đúng không?”.
“Ừ, trường H”. Tôi tàlời.
“Thế… thế anh có biếtchuyện cổng trường B xảy ra vụ đâm người chết không?”. Bàn tay cô lại bắt đầurun rẩy.
“Có, anh có biết…”.
Sự kiện này đã từng gâychấn động các trường cấp hai ở Bắc Kinh một thời gian, có hai phiên bản chínhsử và dã sử. Trong giờ giáo dục công dân, giáo viên các trường và cảnh sát cácquận đều coi nó là ví dụ phản diện để cảnh báo tình trạng bạo lực học đường vàtội phạm thiếu niên, đồng thời luôn nhắc nhở chúng tôi rằng, tuyệt đối khôngđược kéo bè kéo cánh, cũng không được đánh nhau, càng không được mang vũ khíđến trường, tuyệt đối không được đâm chém nhau. Người ta đồn rằng cậu đó chínhlà trùm sỏ của trường B, vì bạn gái mà đi đánh nhau với một đám học sinh trườngkhác, trong lúc đánh nhau đã bị gã “Cửu Long Nhất Phụng” ở quận Hải Điện xử lí,dĩ nhiên, cũng có người nói là bị xxoo ở quận Tây Thành, Sùng Văn xử lí, trườngB thua cuộc, lúc chết, cậu ta còn gọi tên cô gái đó, trong tay nắm chặt sợi dâychuyền mà cô ấy tặng…
Tóm lại là bất luậnchính sử hay dã sử, năm đó đúng là Bắc Kinh đã xảy ra vụ việc này, tổng kết lạithành một câu đơn giản là: Học sinh trường trường B và một số học sinh trườngngoài cùng với một nhóm xã hội đen đánh nhau ở cổng trường B, nhiều người bịthương, một người tử vong.
“Trường cấp hai của emchính là trường B, cậu học sinh tử vong tên là Lí Hạ, là… bạn em hồi đó”.
Bàn tay tôi cũng độtnhiên run rẩy, rượu trong cốc sánh ra ngoài một ít, tạo thành vết nước màu đỏkì dị trên bàn…
Từ cấp một lên cấp hai,Phương Hồi không phải là cán bộ lớp, cũng không có mối quan hệ nào. Chính vìthế không có sự lựa chọn nào khác, cô và rất nhiều bạn học sinh cấp một bị đảodanh sách và đẩy về trường THCS B – một trường hạng 3.
Ở Bắc Kinh, có rất nhiềutrường điểm của thành phố nổi tiếng cả nước, có rất nhiều trường trọng điểm củaquận có lịch sử lâu đời, cũng có rất nhiều ngôi trường bình thường như thế.Trong đó có trường có thể còn tạm ổn, thành tích không nổi trội, nhưng ít nhấtlà học sinh dễ quản lí, nhưng cũng có những ngôi trường thực sự khiến ngànhgiáo dục phải đau đầu, không những thành tích kém mà học sinh còn rất hư, hútthuốc, uống rượu, đánh nhau, gây gổ, hết thế hệ học sinh này đến thế hệ họcsinh khác, tạo thành điều tiếng rất xấu cho trường, trường B chính là một ngôitrường nằm trong số đó.
Hiện nay chắc là các bậcphụ huynh sẽ không để con em mình thua trên vạch xuất phát như vậy, chỉ cần cómột chút khả năng, ít nhất cũng phải kiếm một trường điểm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




