watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10162 Lượt

cảnh ngộ trớ trêu này và liên tục vỗ nhẹ xuống vai Phương Hồi, nói: “Khôngsao, mọi chuyện đã qua rồi mà”.
Một lát sau, Phương Hồithôi không khóc nữa, cô quệt nước mắt ở khóe mắt, nét mặt u ám, nói: “Anh cóbiết không, bạn thân của Lí Hạ, chính là cậu bạn thời để chỏm của Trần Tầm đãnhận ra em đó, cậu ấy tên là Đường Hải Băng”.
Tôi nghĩ, thời gian quayngược trở lại, Đường Hải Băng cũng kể cho Trần Tầm và đám bạn của cậu nghe câuchuyện này, tuy nhiên, chắc chắn là cậu ta cũng kể với giọng rất phẫn nộ, vừakể vừa chửi, có khi còn thêm mắm thêm muối gì nữa.
Thực tế cũng đúng là nhưvậy, trong lúc Trần Tầm chuẩn bị đuổi theo Phương Hồi, Đường Hải Băng liền kéongay cậu lại và quát: “Mặc kệ nó! Sao ông lại tìm loại con gái đó! Ông có biếtnó là ai không?”.
Cô bạn mặc chiếc áo lenbó sát người và ra mở cửa cho họ tên là Ngô Đình Đình, cô đã phát hiện ra vẻbất thường của Đường Hải Băng, liền hỏi: “Cậu ấy là ai vậy? Trước đây ông cóquen à?”.
Đường Hải Băng hậm hựcnói: “Còn nhớ hồi cấp hai tôi đã từng kể cho mọi người nghe chuyện ông bạn tôibị đâm chết hay không?”.
“Nhớ, không phải chínhlà thằng bạn phải bỏ mạng vì người yêu đó sao”. Cậu bạn bên cạnh tiếp lời, cậunày tên là Tôn Đào, cô bạn gái đi cùng với cậu là Dương Tình.
“Đúng vậy, con bé ngườiyêu đó chính là Phương Hồi!”. Đường Hải Băng nhìn Trần Tầm nói.
“Ông nói ai vậy!”. TrầnTầm bắt đầu cáu.
“Nói con bé đó! Nó làđứa kinh khủng lắm đấy! Bán đứng ông mà ông còn đứng đếm tiền cho nó à!”. ĐườngHải Băng quạt lại.
“Vớ vẩn! Không thể thếđược!”. Trần Tầm bực bội nói.
“Ông coi ông kìa!M.kiếp! Tôi lừa ông làm gì! Sao nó lại hớp được hồn ông nhỉ? Nó đâu có xứng vớiông?”. Đường Hải Băng nhổ một bãi nước bọt nói.
“Tôi thấy Hải Băng khônglừa ông đâu, con bé người yêu ông có đáng tin cậy không?”.
“Phương Hồi không phảilà hạng người đó!”. Trần Tầm không thể tín, hình ảnh Phương Hồi trong lòng cậuhoàn toàn khác với cô nàng hư hỏng mà Đường Hải Băng kể.
“Sao ông không hỏichuyện ngày xưa của cậu ta? Có người yêu hay không? ít nhất là nói những chuyệnvề thời cấp hai ấy! Chuyện cổng trường có người bị đâm chết chẳng ầm ĩ một thờigian còn gì! Nếu tôi biết cậu ấy học trường B, chắc chắn tôi sẽ hỏi”. DươngTình nói.
“Tôi…”. Trần Tầm khôngbiết phải nói gì, cậu không biết Phương Hồi học trường cấp hai nào, lần nào nóiđến chủ đề này, cô cũng lảng sang chuyện khác, lúc đó cậu cũng không nghĩ gìnhiều, nhưng bây giờ nghĩ lại, thấy đúng là rất khả nghi.
“Tớ nghĩ chắc cậu takhông nói cho ông biết cậu ta học trường nào đúng không?”. Ngô Đình Đình nóitrúng tim đen Trần Tầm.
“Cậu ấy… cậu ấy cónói!”. Trần Tầm vội vàng phủ nhận.
“Thôi đừng giả vờ nữa,m. kiếp! Ông cần gì phải lừa bọn tôi? Đằng nào thì cô nàng có phải là người yêucủa bọn tôi đâu!”. Đường Hải Băng bực bội khua tay: “Nếu ông thấy nó ổn, nótuyệt vời thì cứ việc yêu! Bất luận nó là người thế nào, đã từng làm chuyện tồitệ gì, ông đều yêu nó vạn năm, thì ông cứ việc đuổi theo! Tôi cũng quan tâm làmđếch gì, kể cả sau này ông chết đường chết chợ, tôi đi qua cũng chẳng buồnnhìn!”.
Cuối cùng Trần Tầm khôngđuổi theo, cậu ngồi phịch xuống ghế sofa, thẫn thờ nhìn về phía trước, hồi lâukhông nói câu nào.
Ngày hôm đó, không aicòn tinh thần nào chơi đùa nữa, Trần Tầm ngồi một lát rồi ra về, trước khi đi,Đường Hải Băng còn nhìn cậu với ánh mắt không yên tâm. Trần Tầm bực bội quá:“Nhìn cái đếch gì! Tôi về nhà! Không đi tìm nó đâu!”.
“Đừng có không biết thếnào là tốt, xấu!”. Đường Hải Băng quặc lại.
“Thôi thôi! Các ông mỗingười bớt đi một câu xem nào! Trần Tầm, ông về nhà suy nghĩ cho kĩ!”. Thấy haingười lại chuẩn bị cãi nhau, Tôn Đào vội vàng xoa dịu.
“Về đây!”. Trần Tầm cúiđầu mặc áo khoác rồi ra cửa.
“M.kiếp!”. Đường HảiBăng châm một điếu thuốc, chửi: “Mọi người nhìn xem! Từ nhỏ đến lớp tôi và TrầnTầm tức nhau không quá năm lần, hôm nay đã chiếm mất hai lần rồi! Mà xem cáicon bé Phương Hồi đó có cái gì tốt đẹp chứ? Năm xưa tôi đã cảm thấy nó có chútvấn đề, hiện giờ Trần Tầm chẳng khác gì Lí Hạ, như người bị ma làm! Tôi khôngbiết con bé Phương Hồi đó có cái gì hay nữa!”.
“Thì mỗi người một sởthích mà! Tớ nghĩ hôm nay chắc chắn Trần Tầm vẫn đi tìm con bé đó”. Dương Tìnhngồi cạnh Đường Hải Băng nói.
“Nếu nó làm thế thì tôicũng chịu, tóm lại là Phương Hồi đừng hòng lấy lòng được tôi, gặp lần nào tôisẽ chửi lần đó! Nó khác gì Bạch Phong, đây cũng được coi là cướp đi một mạngngười”.
“Ông thần kinh à! Đừngcó nổ linh tinh! Nói cho ông biết nhé! Không đến lượt ông phải đứng ra nói về vụBạch Phong! Ông tưởng mình là sứ giả tình yêu, là hóa thân của chính nghĩa à!Coi bộ dạng của ông kìa!”. Ngô Đình Đình bực quá, đứng dậy chỉ thẳng vào mặtĐường Hải Băng nói.
“Thôi thôi! Hôm nay mọingười sao vậy, tự nhiên cứ gây gổ với nhau thế!!”. Không đợi Đường Hải Băng lêntiếng, Tôn Đào liền kéo Ngô Đình Đình ra.
“Tất cả là tại con béPhương Hồi đó!”. Đường Hải Băng ném mẩu thuốc lá, hậm hực kết luận.
Không nằm ngoài sự dựđoán của Dương Tình, hôm đó Trần Tầm vẫn đi tìm Phương Hồi.
Sau khi về đến nhà, bấtluận làm chuyện gì, đầu óc cậu cũng rối bời, cứ nghĩ đến Phương Hồi. Cậu chơiđàn một lúc bài hát Một miếng vải hồng vừa học được, lời bài hát cứ vọng đivọng lại trong đầu:
“Hôm đó em dùng mộtmiếng vải hồng
Bịt chặt mắt anh, rồiche kín cả bầu trời
Em hỏi anh nhìn thấynhững gì
Anh nói rằng anh đã nhìnthấy hạnh phúc
Cảm giác này thực sựkhiến anh ấm lòng
Nó khiến anh quên đirằng anh không có nơi để ở
Em hỏi anh rằng muốn điđến nơi nào
Anh nói rằng anh sẽ bướctheo con đường của em
Không nhìn thấy em cũngkhông nhìn thấy đường
Bàn tay anh cũng bị emnắm chặt
Em hỏi anh đang nghĩ gìvậy
Anh nói rằng anh muốn emtự quyết định
Anh nghĩ rằng em khôngphải là sắt
Nhưng lại mạnh mẽ, rắnrỏi như sắt
Anh có cảm giác rằngtrên người em có máu
Vì bàn tay em thật nồngấm yêu thương
Anh có cảm giác rằng đâykhông phải là mảnh đất hoang dã
Nhưng lại không nhìnthấy mảnh đất này đã nứt nẻ từ lâu
Anh có cảm giác rằng anhmuốn uống nước
Nhưng miệng em đã bịtkín miệng anh
Anh không thể đi, anhcũng không thể khóc
Vì cơ thể anh đã cạn khô
Anh muốn mãi mãi ở bênem như vậy
Vì anh hiểu nhất nỗi khổcủa em”.
Trần Tầm cảm thấy PhươngHồi như đang bịt mắt cậu lại, đúng là cậu cảm thấy rất hạnh phúc, nhưng đồngthời cũng rất ngơ ngác. Cậu không biết đằng sau niềm hạnh phúc này là gì, điềunày khiến cậu thực sự không yên tâm. Nhưng cậu lại không thể ca thán điều gì,vì cậu đã cam tâm tình nguyện sa vào trong đó, hơn nữa cũng chính vẻ bí ẩn đócủa Phương Hồi ngay từ giây phút ban đầu đã cuốn hút cậu.
Lúc Trần Tầm đến nhà PhươngHồi, trời đã tối, đó là một tòa nhà cao tầng hết sức bình thường, tường ngoàiđã bong tróc một nửa, trên kẽ tường còn có vết thoát nước đen xì. Trần Tầm đứngdưới sân, dùng điện thoại công cộng gọi vào số điện thoại nhà của cô, PhươngHồi nhấc máy, Trần Tầm bảo cô xuống dưới, cô ngần ngừ một lát rồi đồng ý. Thờigian nói chuyện qua điện thoại chưa đầy một phút, hết 2 hào.
Phương Hồi xuống sân,nhìn bốn xung quanh hỏi: “Cậu đến một mình à? Đường Hải Băng đâu?”.
“Sao cơ? Cậu tưởng bọntớ kéo quân đến đây để hỏi tội cậu à?”. Trần Tầm nói.
“Không hẳn là vậy…”Phương Hồi cúi đầu.
“Lẽ nào cậu có tội thậtư?” Trần Tầm nhìn thẳng vào mắt cô.
Phương Hồi đột ngộtngước mắt lên, nét mặt từ kinh ngạc chuyển sang thất vọng, mãi cho đến khikhông còn thể hiện gì nữa. Cô lạnh lùng đáp: “Cậu bảo có thì có thôi”.
Trần Tầm không thoải máilắm, đã lâu lắm rồi Phương Hồi không nói chuyện với cậu như vậy, dường như haingười lại quay về với thời gian mỗi người một góc, không ai liên quan đến ai,điều này khiến cậu không thể chịu nổi.
“Thế rốt cuộc là thếnào! Tại sao cậu không kể với tớ”. Trần Tầm bực bội lớn tiếng.
“Kể cho cậu… thì mọithứ sẽ không như bây giờ sao…” Nét mặt lạnh lùng của Phương Hồi thoáng vẻ ubuồn.
“Cậu không tin tớ à? Haylà đúng như lời Đường Hải Băng nói? Tớ nghĩ về cậu thế nào, cậu còn không hiểunữa sao? Tớ đã bao giờ giấu cậu điều gì chưa? Còn cậu, nói thật nhé, hiện giờcái mà tớ biết về cậu, cùng lắm chỉ là trên thế giới này có một con người làcậu!”. Trần Tầm bức xúc nói.
“Hóa ra trong mắt cậu,tớ là người như vậy à, được, tớ hiểu rồi”. Phương Hồi gật đầu nói: “Một ngườinhư thế cậu thích làm gì? Thế gian thiếu gì người mà sao cậu lại thích tớ? TrầnTầm, cậu đã bao giờ tin tớ chưa?”.
Nước mắt Phương Hồi giàngiụa, Trần Tầm thẫn thờ đứng đó, cậu chưa bao giờ nhìn thấy Phương Hồi như vậy,cũng chưa bao giờ nghe thấy cô nói những lời gay gắt như vậy, tự nhiên cậukhông biết phải làm gì.
“Lúc đầu tớ đã định sẽnói chuyện nghiêm túc với cậu, kể cho cậu nghe chuyện ngày xưa. Nhưng bây giờđiều đó không cần thiết nữa, đối với cậu, con người tớ cũng chỉ như vậy…”
Phương Hồi không nóithêm gì nữa, nước mắt lăn xuống lã chã, cô quay người

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT