watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10167 Lượt

định chạy lên nhà, lúc đócô thực sự rất tuyệt vọng.
Nhưng Trần Tầm đã túmchặt tay cô từ phía sau.
Bàn tay, không phải ống tayáo, không phải cánh tay, mà là bàn tay.
Đây là lần đầu tiên bọnhọ nắm tay nhau, có thể nếu gọi là nắm tay thì cũng hơi miễn cưỡng, nhưng sựtiếp xúc khác với bình thường này vẫn đủ để cả hai thấy ngại ngùng, vô hình đãxoá đi sự lạnh lùng, căng thẳng trước đó.
“Cậu… làm gì vậy!”.Phương Hồi đỏ mặt, giãy ra nói.
“Phương Hồi, cậu ngheđây. Hôm nay tớ đến đây là để nói với cậu rằng, cho dù trước đây cậu thế nào,kể cả cậu đã từng giết người phóng hỏa, tớ cũng vẫn thích cậu!”. Trần Tầm nhìncô, nghiêm túc nói.
Phương Hồi run rẩy rồibật khóc, nhưng không còn giãy giụa nữa.
“Nhưng cậu đừng nói dốitớ, cũng đừng giấu tớ, tớ… thích cậu thật mà!”. Mắt Trần Tầm cũng bắt đầu đỏhoe.
Phương Hồi gật đầu, nứcnở nói: “Tớ sẽ nói cho cậu biết… tớ kể cho cậu hết… cậu biết không, thực ratớ rất sợ vì chuyện này mà cậu không nói chuyện với tớ nữa, vừa nãy… tớ thựcsự buồn…”
Ngày hôm đó, Phương Hồiđã kể hết cho Trần Tầm nghe chuyện đó, còn Trần Tầm thì nắm chặt tay cô từ đầuđến cuối. Mười ngón tay hai đứa đan vào nhau, không ai chịu buông tay ra.
Năm tháng vội vã – Tập 1 – Phần 04: Đồng hành 01
Phương Hồi nói: “Hôm đóem nằm mơ, mơ thấy bọn em vẫn đang học cấp ba. Đó là buổi chiều hoàng hôn, trờivàng sẫm, mọi người đang chạy bộ trên sân bóng, lúc đó em chỉ muốn được chạymãi như vậy…”.
1
Sau khi ngồi nói chuyệnmột lúc lâu với Phương Hồi, tôi đã dễ dàng phát hiện ra vẻ lóng ngóng và trongsáng của cô ẩn sau vẻ lạnh lùng và nỗi cô đơn đó.
Hôm đó Phương Hồi kể chotôi nghe cái nắm tay đầu tiên của Trần Tầm và cô, hình như sợ tôi không hiểu, côliền kéo tay tôi đặt vào lòng bàn tay cô, mười ngón tay đan vào nhau, nói: “Đó,như thế này này”.
Lúc làm động tác này,nét mặt Phương Hồi rất trong sáng, không hề tỏ ra ngượng ngùng hay có ý gì cả,giống như một bạn nhỏ đang rất chăm chú biểu diễn tiết mục cho người lớn xem.Bất giác tôi hơi nắm chặt tay lại. Nhiệt độ từ lòng bàn tay truyền sang khiếntôi mơ màng, một cô gái dịu dàng như vậy, tôi thực sự chỉ muốn nắm chặt tay vàkhông bao giờ buông ra nữa.
Đúng lúc này, cửa phòngtôi đột ngột bị đẩy ra, Aiba dắt theo một cô gái khác vui vẻ xông vào, vừa đivừa gọi: “Trương Nam, anh có nhìn thấy Phương Hồi không! Em không mang chìakhóa!”.
Rồi Aiba đã nhanh chóngnhìn thấy chúng tôi và cả hai bàn tay chưa kịp buông ra đó, sau khi sững ngườitrong hai giây, Aiba liền quay ngay mặt đi, nói: “Gomennasai!”. Cô gái đi sauthì ra sức cúi người chào chúng tôi với vẻ mặt xin lỗi.
Phương Hồi giằng tay rakhỏi tay tôi, mặt đỏ bừng, ngồi thu lu trên ghế. Lòng bàn tay lạnh giá đột ngộtkhiến trái tim tôi như bị mất đi một miếng, tôi liền quay sang nói với Aiba:“Thôi đừng xài tiếng chim kêu đó nữa!”.
“Coi bộ dạng anh kìa!Phương Hồi, sao cậu lại tìm anh ta!”. Aiba lườm tôi một cái nói.
“Không phải… tớ… Bọntớ không có gì đâu, tớ chỉ nói chuyện với Trương Nam thôi”. Phương Hồi vội vàngphủ nhận.
Tôi lại thấy hơi buồn,tự cảm thấy minh đa tình, trí tưởng bở quá cao, nghĩ mình không nên như vậy vàthế là tôi liền đứng dậy cắt một miếng bánh ngọt đưa cho Aiba và nói: “Hôm naysinh nhật trẫm, thưởng cho nhà ngươi đó, ấy, sao ngươi không giới thiệu vớitrẫm, cô bé này là ai vậy?”.
Aiba vui vẻ đón lấymiếng bánh và đưa cho cô gái đứng sau, nói mấy câu tiếng Nhật gì đó rồi quayđầu lại cười với tôi, nói: “Happy birthday to you! Cô ấy là Yoshiyuki, là… ấycủa em!”.
“Vậy hả!”. Tôi như sựchiểu ra vấn đề, cô bạn kia liền cười, cúi người, nói: “Yoroshiku” (Rất mongđược anh giúp đỡ).
Tôi vội vàng khua tay,nói: “Chớ chớ! Tớ không dám nhận cái đó đâu!”.
Aiba liền cười ha ha,nói: “Người ta chỉ hỏi thăm theo phép lịch sự thôi, Trương Nam, anh chẳng cóvăn hóa gì cả!”.
“Hê! Văn hóa của bọn họcòn được nhập khẩu từ nước mình sang ấy chứ!”. Tôi trợn mắt, sau đó lại cườitủm tỉm, vừa cúi người vừa nói với: “Các bạn hay thật! Không chịu lấy chồngNhật mà lại thích lấy cô nàng Trung Quốc thế này! Người nào cũng như Aiba thìđất nước các bạn tiệt chủng chứ chẳng chơi! Chết đấy!”.
Yoshiyuki không biếttiếng Trung, vẫn mỉm cười gật đầu, sau đó nhìn Aiba bằng ánh mắt dò hỏi. Aibaliền đánh mạnh tôi một cái, nói: “Thôi! Ông anh! Bọn này xin cáo từ đây. PhươngHồi đưa chìa khóa cho tớ, tớ không dám ở đây nữa đâu, ông này ngứa mồm lại nóilinh tinh gì đó chứ chẳng chơi!”.
Phương Hồi vội đứng dậynói: “Không phải vậy đâu, cậu đừng nói linh tinh! Tớ cũng về cùng các cậu!”.
Tôi sững người ra mộtlát, không nghĩ cô lại làm như vậy.
Phương Hồi bước đến, đưamắt nhìn tôi và nói nhỏ: “Tối hôm nay… cảm ơn anh!”.
Ba người rồng rắn rakhỏi phòng, sau khi cửa kêu “cạch” một tiếng, tôi mới trở về với thực tại. Cúinhìn đám bánh ngọt, chai rượu, cuống quả cherry, vết nước trên bàn, đột nhiêntôi cảm thấy mông lung như trở về thời quá khứ. Không hiểu sao, đột nhiên tôilại nhớ đến chuyện Cô bé Lọ Lem, sau tiếng chuông nửa đêm, khi xe ngựa, xiêmáo, chàng hoàng tử đều biến mất, chắc là cô cũng hụt hẫng như tôi bây giờ.
Sau hôm đó, dường nhưcuộc sống của chúng tôi lại trở lại như hồi đầu, học hành, làm thêm, nấu ăn,ngủ nghỉ, tất cả đều không có gì thay đổi. Chỉ có điều ít nhiều Phương Hồi cũngđã gần gũi với tôi hơn, thỉnh thoảng gặp nhau ở cầu thang, chúng tôi cũng nóichuyện với nhau về thời tiết và bài vở, nếu đang xách cái gì trong tay, cô cũngkhông còn ngại khi để tôi xách hộ. Nếu bị Aiba nhìn thấy, cô sẽ háy mắt với tôivới vẻ đầy ẩn ý, tôi cũng sẽ háy mắt lại, chỉ có điều trong lòng vẫn thấy chánnản. Tôi nghĩ Phương Hồi đã coi tôi là người vô giới tính có thể tiếp xúc antoàn.
Cô cũng không kể gì chotôi nghe về câu chuyện của cô và Trần Tầm nữa, tôi cũng không hỏi. Tôi biết đêmhôm đó, Phương Hồi kể cho tôi nghe là vì lúc đó cảm xúc trào dâng trong lòngcô, địa điểm đặc biệt, giống như siêu Saiyan trong truyện Bảy viên ngọc rồng,giống như Tôn Ngộ Không chỉ là Tôn Ngộ Không, không sản sinh ra được năng lượngđể biến hóa nếu chưa đến thời điểm đặc biệt. Còn bao giờ Phương Hồi hóa thânlần nữa, tôi hoàn toàn không thể kiểm soát, cũng không thể dự đoán.
Tuy nhiên, tôi không thểngờ rằng, sau đó không lâu, Phương Hồi lại hóa thân.
Nguyên nhân là do phòngPhương Hồi và Aiba bị trộm hỏi thăm.
Du học sinh bị mất trộmkhông giống với việc nhà dân bình thường bị mất trộm, nếu người dân địa phươngbị trộm vào nhà, cũng chỉ mất một số đồ dùng, không ảnh hưởng gì nhiều đến cuộcsống. Còn đối với du học sinh, những người vốn không có mấy tài sản, bất luậnlà vật dụng gì cũng không được phép để mất. Hồi mới đến tôi đã từng bị mất balô, vé xe, thẻ tín dụng, tiền mặt, tài liệu sách vở của trường, card điệnthoại, vụ đó gần như khiến tôi nhịn đói cả tuần, tuyệt vọng đến mức chỉ muốn vềnước cho xong. Trong khi Phương Hồi và Aiba gần như mất sạch sành sanh, đâythực sự có thể coi là chặn mất đường sống.
Đừng tưởng bình thườngAiba nói cười hớn hở, luôn đơn giản hóa mọi vấn đề, nhưng lần này cô đã thực sựchoáng. Bình thường tiếp xúc với nhau có thể nhận thấy, gia cảnh của Aiba cũngkhông giàu có gì. Cô và Phương Hồi sống với nhau, ngoài việc vì Yoshiyuki có họhàng ở Australia, không thể sống cùng với cô, ít nhiều còn là do Phương Hồigánh bớt tiền thuê nhà cho cô. Sau khi bị mất trộm, đồ đạc đáng tiền của haingười chẳng còn lại gì, lúc đầu định báo cảnh sát, nhưng Phương Hồi đã kiênquyết ngăn cản. Vì cô bị bị trộm luôn mấy cuốn tạp chí Trung Quốc, chắc chắnđối với kẻ trộm thì cái này chỉ là rác, chúng lấy của vất đi ấy làm gì, nhưngtiện thể kẻ trộm lại mang luôn đi, cho nên Phương Hồi khẳng định tên trộm làngười Trung Quốc.
Đối với đồng bào, chúngtôi không thể căm hận một cách tột độ.
Thực ra đây chính là nỗibi ai của du học sinh Trung Quốc. Chắc là những người đã từng đi du học nướcngoài đều có cảm giác này, ở nước ngoài, người đến từ một nước vốn rất đoàn kếtvới nhau, cho dù là đi làm thêm hay đi học, đều sẽ giúp đỡ, quan tâm đến nhau.Nhưng người Trung Quốc lại không như vậy, thường xuyên xảy ra chuyện tiêu cực.Có lẽ là do hoàn cảnh đặc biệt, điều kiện sống đặc biệt nên mới gây ra hiệntượng đặc biệt này, với vai trò là một cá thể trong đó, rất khó thay đổi mọichuyện. Và những người đã từng đặt chân đến đây như chúng tôi, chỉ mong rằngsau khi trở về, sau sự lột xác của vài thế hệ, khi con cháu chúng tôi trở lạimảnh đất này, có thể bình thản, bình đẳng đối mặt với một chủng tộc khác, cóthể tự hào rằng mình là người Trung Quốc.
Không biết phải làm thếnào, Aiba đành phải ở tạm với Yoshiyuki, cô lại xin thêm nhà ít tiền, tôi cũnghỗ trợ cho cô một ít. Phương Hồi thì ở căn phòng đó, trong giới du học sinh, côlà người tiêu xài khá thoải mái, sau khi sắm thêm một số đồ dùng cần thiết bằngsố tiền còn lại, chất lượng cuộc sống của cô đi xuống một cách trầm trọng: Hàngngày chỉ ăn một bữa cơm, điện, nước, gas cố gắng không sử dụng, tối đến nhậnhai việc làm thêm, hai giờ đêm mới lững thững đi bộ về nhà.
Tình trạng này khiến tôikhông thể chịu được nữa, hôm

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT