watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10164 Lượt

xe đang đỗ, cũng không có gì làbất ổn.
“Cậu sao vậy?”. Trần Tầmhỏi nhỏ.
“Không sao”. Phương Hồicười gượng trả lời.
Năm tháng vội vã – Tập 1 – Phần 04: Đồng hành 02
Hôm đi du xuân, mọi người đến nhà bà Phương Hồi tập hợp trước. Lâm Gia Mạt mặc một chiếc áo màu mười giờ và chiếc quần bò ống loe, rất thời trang. Còn Phương Hồi thì mặc chiếc áo phông trắng và quần bò bình thường, nhìn từ xa như học sinh cấp hai. Thấy không còn sớm nữa, đằng nào thì lát nữa cũng chơi cùng nhau, cả đám cũng không còn phân biệt của ai vào của ai nữa, đám con trai liền nhét đồ ăn vào ba lô của mình rồi đạp xe đến trường.
Trên đường đi, bạn bè chơi rất nhiều trò, nhóm thì chơi bài, nhóm thì xem bói bằng tú lơ khơ, có nhóm lại nghe nhạc, nóc xe như muốn bật tung lên.
Đến Hắc Long Đàm, cô chủ nhiệm dặn dò mấy câu rồi giải tán để mọi người hoạt động tự do. Nhóm Trần Tầm rất phấn chấn, Lâm Gia Mạt lại muốn đuổi theo khối 11 đi trước, đi một lát đã vượt lên đầu đoàn. Họ không để ý nhiều đến cảnh vật trên đường, trong mắt họ, các hồ lớn hồ nhỏ đó đều chỉ là những vũng nước, điều khiến bọn họ vui hơn cả vẫn là người đi bên cạnh. Chắc là niềm vui thời học sinh cũng chỉ đơn giản như vậy, mấy động tác, mấy câu đùa đã đủ khiến mọi người vui cả ngày.
Triệu Diệp ngắt một chiếc lá kẹp vào ngón tay rồi đưa lên miệng thổi, tiếng kêu khá to và rất khó nghe. Lâm Gia Mạt bịt chặt tai mắng: “Triệu Diệp! Cậu đừng học hót theo chim nữa, cẩn thận lát nữa lại gọi cả diều hâu đến đấy!”.
“Triệu Diệp? Triệu Diệp trốn ở đâu nhỉ?”. Trần Tầm giả vờ tìm bốn xung quanh, nói.
“Ê nhóc! Ngươi nói thế có nghĩa là gì?”. Triệu Diệp chống tay lên một tảng đá lớn nói.
“À! Hóa ra là ở đó! Ông lại đây mau, đến tôi cũng không phát hiện được ra ông nữa! Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng đứng cạnh tảng đá đen, màu sắc na ná nhau, khó tìm lắm!”. Trần Tầm vẫy tay nói.
“Vớ vẩn!”. Triệu Diệp cúi xuống, té nước về phía Trần Tầm.
Tiện đà, Trần Tầm liền kéo ngay Phương Hồi đang đứng cạnh xuống, Phương Hồi lỡ đà, giẫm ngay xuống khe suối bên cạnh.
“Đừng đùa nữa! Mau lên đi!”. Kiều Nhiên sốt sắng đưa tay ra.
Phương Hồi ngần ngừ một lát, cuối cùng vẫn nắm tay Kiều Nhiên, giẫm chân vào một tảng đá và leo lên.
“Cậu không sao chứ?”. Trần Tầm vội đỡ cô hỏi.
“Ôi! ướt cả quần rồi này!”. Lâm Gia Mạt vừa chỉ tay vừa nói.
“Xin lỗi nhé! Hay là cậu mặc của tớ?”. Trần Tầm đan hai tay vào nhau nói.
Phương Hồi liền lườm cậu ta một cái rồi nhìn xuống quần mình với vẻ ngán ngẩm.
“Mấy giờ rồi nhỉ?”. Đột nhiên Lâm Gia Mạt hỏi.
“Hai rưỡi”. Kiều Nhiên xem đồng hồ đáp lại.
“Không phải ba giờ tập hợp đó sao? Bọn mình phải nhanh lên mới được”. Lâm Gia Mạt nói.
“Hả? Kiểu gì Phương Hồi cũng phải phơi cho ráo chứ! Quần còn đỡ, giày mà ướt đi khó chịu lắm!”. Kiều Nhiên lắc đầu nói.
“Thế này nhé! Trần Tầm ở lại với Phương Hồi, bọn tớ về trước để nói với cô chủ nhiệm một tiếng!”. Lâm Gia Mạt đeo ba lô lên nói.
“Hả?”. Mọi người sửng sốt nhìn cô.
“Ai bảo cậu ấy kéo Phương Hồi xuống nước!”.
Lâm Gia Mạt cười ranh mãnh nói.
“Thôi được! Tớ ở lại với Phương Hồi, các cậu đi trước đi, lát nữa bọn tớ sẽ đuổi theo!”. Trần Tầm rất hiểu ý.
“Không… không cần đâu”. Phương Hồi nói với vẻ ngại ngùng.
“Thôi cứ thế đi! Không đi bọn mình sẽ muộn mất!”. Triệu Diệp đứng dậy, phủi bụi trên quần, nói.
“Lát nữa gặp nhau nhé!”. Lâm Gia Mạt nháy mắt với bọn họ.
Đợi ba đứa đi khuất rồi, Trần Tầm liền ngồi xuống gần Phương Hồi, cậu túm lấy gấu quần cô và ra sức vắt. Tự nhiên Phương Hồi lại thấy căng thẳng, chân cứng đờ.
“Cứ thoải mái đi, tớ đâu có ăn thịt cậu đâu!”. Trần Tầm vỗ vào đầu gối cô, nói.
Phương Hồi hậm hực đá cậu một cái, nói: “Cậu thì nghiêm chỉnh gì!”.
“Kiều Nhiên nghiêm chỉnh, để cậu ta ở lại với cậu!”. Trần Tầm tránh, liếc cô nói.
“Sao cậu lúc nào cũng Kiều Nhiên, Kiều Nhiên vậy, tớ đâu có khen cậu ấy đâu”. Phương Hồi cười nói.
“Cậu thử xem xem, trên đường đi, lúc thì cậu ta khoác ba lô hộ cậu, lúc lại kết vòng hoa cho cậu… ân cần quá đấy! Vừa nãy còn kéo cậu lên nữa”.
“Người ta kéo tớ lên, còn cậu thì chẳng chịu kéo tớ, lại còn đẩy tớ xuống nữa”.
Trần Tầm im lặng một lát rồi nói: “Tớ thấy hay là nói cho Kiều Nhiên biết chuyện của bọn mình đi”.
“Hả?”.
“Tớ cứ có cảm giác… hình như cậu ấy cũng rất thích cậu”.
“Làm… làm gì có…”
“Tớ biết cậu cũng cảm nhận được điều đó, cứ mỗi lần cuống lên là cậu lại nói lắp”. Trần Tầm nhặt một viên đá lên liệng xuống nước.
“Thế thì cậu cứ nói đi…”. Phương Hồi cúi đầu xuống nói.
“Thôi, không phải cậu không muốn để người khác biết đó sao”. Trần Tầm đứng dậy, hít một hơi thật sâu nói: “Đi thôi! Đừng để muộn quá, không mọi người lại tưởng bọn mình làm gì đó!”.
Phương Hồi cũng đứng dậy, cô mím môi nói: “Này…”
“Gì vậy?”. Trần Tầm ngoái đầu lại.
“Cầm… cầm tay không…”. Phương Hồi rụt rè đưa tay ra: “Ở đây không có ai…”
Trần Tầm sững người ra một lát rồi cười tươi như hoa, cậu nắm ngay lấy tay Phương Hồi, nói: “Đi theo tớ nhé!”.
Phương Hồi gật đầu rồi nắm chặt tay Trần Tầm.
Hai đứa bị chậm 20 phút so với thời gian quy định, có tật nên giật mình, trước khi đến bãi đỗ ô tô, hai đứa liền đi cách nhau một quãng rất xa. Lâm Gia Mạt đứng dưới đợi từ lâu, nhìn thấy bèn vội chạy lại nói: “Trần Tầm lên xe trước đi! Tớ và Phương Hồi đi sau!”
Trần Tầm đồng ý dù vẫn thắc mắc, Phương Hồi không hiểu ý, bèn hỏi: “Sao vậy?”.
“Ôi dào, hai đứa cậu gây tai tiếng rồi đấy, vừa nãy cô chủ nhiệm còn hỏi có phải các cậu yêu nhau không?”.
“Thật… thật hả?.” Mặt Phương Hồi liền tái đi.
“Hình như là cô nói đùa thôi, nhưng tớ còn có một phát hiện giật gân hơn nữa cơ”. Lâm Gia Mạt nói nhỏ.
“Gì vậy?”. Phương Hồi thấp thỏm hỏi.
“Hình như Môn Linh Thảo thích Trần Tầm đấy!”. Lâm Gia Mạt nói với vẻ bí ẩn: “Lúc đi vệ sinh tớ nghe thấy cậu ta nói với Hà Sa là nhất định phải tìm cơ hội nói với CX[1">, cậu thử nghĩ mà xem, lớp mình ngoài Trần Tầm ra, còn ai là CX vào đây nữa? Hơn nữa, cậu không thấy dòng chữ viết trên bảng lần trước viết là cậu thích Trần Tầm ấy, nghe giọng đó dễ là cậu ta làm lắm”.
[1"> Trần Tầm phiên âm tiếng Trung là Chen Xun.
“Vậy hả…” Phương Hồi vừa nói vừa ngẫm nghĩ.
“Tóm lại là cậu phải cẩn thận chút, chuyện của hai đứa cậu tốt nhất đừng để lộ ra ngoài, tớ cứ có cảm giác rằng có người đang theo dõi bọn cậu đấy!”. Lâm Gia Mạt nói với giọng lo lắng.
Từ xưa đến nay, đứng trước chuyện đại sự của quốc gia, chuyện tình riêng ý tư của trai gái nhẹ tựa hồng mao, Phương Hồi và Trần Tầm chưa kịp lo lắng gì, mấy quả lựu đạn đã làm nổ tung sự chú ý của tất cả mọi người.
Tối ngày 8-5, Phương Hồi nhận được điện thoại của Trần Tầm, cậu nói rất gấp gáp: “Ngày mai chín giờ sáng đến trường tập hợp, họp toàn trường”.
“Về chuyện NATO tấn công đại sứ quán Trung Quốc ở Nam Tư à?”.
“Ừ! Bọn NATO, quá đáng thật! Thôi nhé, tớ còn phải thông báo với mọi người nữa!”.
“Ừ, đừng có cáu bẳn như vậy!”.
“Tớ biết rồi, thế nhé, m.kiếp!” Trần Tầm hậm hực cúp máy.
Phương Hồi thở dài, bật ti vi lên toàn bản tin về vụ tấn công này, sáng ngày 8-5, liên minh NATO dưới sự cầm đầu của Mĩ đã tấn công đại sứ quán nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa tại Nam Tư, khiến khu nhà đại sứ quán bị phá hủy nghiêm trọng, 3 người thiệt mạng, hơn 20 người bị thương. Phóng viên Tân Hoa Xã Thiệu Vân Hoàn, phóng viên Quang Minh nhật báo Hứa Hạnh Hổ, Chu Dĩnh không may tử nạn, cả nước Trung Quốc đều chìm trong sự phẫn nộ và thương tiếc.
Ngày hôm sau, giáo viên, học sinh toàn trường đều có mặt ở trường đúng giờ, không ai đến muộn. Bình thường học sinh thường xuyên bị nhắc nhở “đứng thẳng hàng, không được nói chuyện”, hôm đó tất cả đều tĩnh lặng, cả sân trường chìm trong bầu không khí trang nghiêm. Trước khi cuộc họp bắt đầu, cả trường hát quốc ca, giai điệu “vùng lên, người dân không chịu làm nô lệ” vang lên, học sinh hát rất hào hùng, tiếng hát bay lên tận mây xanh.
Mọi người thường nói rằng chúng tôi là thế hệ ích kỉ, ý thức quốc gia mờ nhạt, sự cứng rắn, mạnh mẽ vốn có ở người Trung Quốc, đến thế hệ chúng tôi biến thành nụ hoa mềm oặt. Nhưng tôi có cảm giác rằng cách nói này rất vớ vẩn. Vì hồi nhỏ, chúng tôi đã được hưởng nền giáo dục truyền thống, điều đầu tiên mà chúng tôi biết là phải yêu tổ quốc, yêu Đảng, yêu nhân dân. Vì là thế hệ con một nên rất coi trọng cái gọi là quyền sở hữu. Vì không phải chịu nhiều vất vả, đắng cay nên cảm thấy Trung Quốc cũng không tồi, không đến nỗi tôn sùng hàng ngoại, ngày ngày chỉ nhắc đến nước Mĩ. Vì được giáo dục tốt nên đi xe bus biết nhường chỗ cho các cụ già, biết bỏ rác vào thùng và không khạc nhổ bừa bãi. Vì có ý thức nên không phàn nàn, không chỉ trích đồng bào mình không có tố chất với giọng kẻ cả, chỉ cần làm sao mình làm tốt là được. Vì đã từng bị kì thị ở nước ngoài nhưng lại không xa được ba mẹ nên rất nhớ nhà, thế

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT