|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nên không nói phét, thực sự chỉ muốn về nước báo hiếu với tổ quốc, mong đất nước thống nhất, phồn vinh, phát triển…
Tôi nghĩ hồi đó chắc chắn đám Trần Tầm cũng có suy nghĩ như vậy, sau khi tan họp, bọn họ cùng nhau về lớp, trên đường đi, mồm mép Triệu Diệp không nghỉ phút nào, họ hàng của NATO đứng đầu là Mĩ và các cơ quan sinh dục bị cậu ta lôi ra tuốt tuồn tuột: “Ông nội nó nữa, cái gì mà đánh dấu sai bản đồ nên cho nổ nhầm? M.kiếp! Sao không đánh dấu nhầm vào nhà m. nó đi! Xem nó có cho nổ hay không?”.
“Bọn mình cũng không được đáp trả! Tức chết đi được!”. Lâm Gia Mạt cấu viên tẩy ra thành những mẩu vụn.
“Đúng vậy! Tớ nghe chị tớ nói trường đại học của bọn họ kéo đến đại sứ quán của Mĩ để biểu tình! Bọn họ đã làm rất nhiều biểu ngữ, khẩu hiệu! Bọn mình đi xem chứ?”. Kiều Nhiên nói.
“Đi chứ!”. Triệu Diệp đập bàn nói.
“Thế đi cả nhé, Phương Hồi, cậu viết hai tấm biểu ngữ, bọn mình mang đi!”. Trần Tầm rất hăng hái.
“Ừ… thế viết gì cơ?”. Phương Hồi lên bục giảng lấy số giấy còn thừa khi làm báo tường.
“Viết đ.m thằng Mĩ!”. Triệu Diệp phẫn nộ gào, mọi người liền cười ồ lên.
Các tuyến đường ở khu đại sứ quán đều bị cấm, nhưng người vẫn rất đông, về cơ bản tất cả các sinh viên đại học ở Bắc Kinh đều tự phát kéo đến, họ giương cao cờ trường và khẩu ngữ của mình, rất hào hùng. Công an Bắc Kinh đã bố trí đoạn đường dành cho đoàn biểu tình, mọi người men theo con đường đó, từ từ nhích từng bước một, đám Trần Tầm cũng có mặt trong đó.
Nhìn những gương mặt trẻ như mình ở xung quanh, cảm nhận không khí hào hùng khác hẳn mọi bận, đám Trần Tầm vô cùng hào hứng, Triệu Diệp cao nhất, cậu giơ cao tấm biểu ngữ Phương Hồi viết và đi đầu tiên, trên đó viết mấy chữ lớn bằng mực đỏ: “Lên án hành động bạo lực của NATO, hãy trả lại xương máu cho đồng bào tôi!”
Một sinh viên đại học bên cạnh bước đến hỏi: “Các bạn ở trường nào vậy?”.
“Trường F ạ!”. Triệu Diệp trả lời rất dõng dạc.
“Vậy hả? Học sinh cấp ba à? Thảo nào nhìn trẻ như vậy!”. Anh sinh viên đó nói với vẻ sửng sốt: “Tuyệt lắm! Các bạn thật là can đảm!”.
“Bạn bè trường em không có ai đến, bọn em tự đến thôi!”. Triệu Diệp nói với giọng đầy tự hào.
“Ừ, các em là học sinh cấp ba phải chú ý an toàn, cẩn thận đừng để bị chen ngã!”. Anh sinh viên vỗ vai cậu nói.
Trần Tầm nghe thấy thế vội kéo Phương Hồi lại gần mình, nói: “Bám theo tớ nhé”.
“Bọn mình định đi đâu đây?”. Kiều Nhiên nhìn dòng người không biết đâu là điểm đầu hỏi.
“Đi trên con đường mà công an cho đi, phía trước là đại sứ quán Mĩ, được phép dừng ở đó ba phút, có thể hô khẩu hiệu biểu tình”. Anh sinh viên nói: “Các em có mang đồ đi không?” .
“Đồ gì ạ?”. Lâm Gia Mạt thắc mắc.
“Chai nước, lọ mực gì đó!”. Anh sinh viên cười.
“Hả? Để làm gì ạ?”. Triệu Diệp thắc mắc.
“Ha ha, phải cho bọn họ nếm mùi chút chứ! Bọn họ ném lựu đạn vào mình, mình đáp trả bằng mực hay cái gì đó cũng không có gì là quá đáng đúng không!”.
“Em hiểu rồi!”. Triệu Diệp chợt hiểu ra vấn đề: “Để em đi nhặt mấy viên đá!”.
“Cũng không cần thiết phải làm như vậy, dễ gây thương tích cho người khác, thế này nhé, anh cho bọn em lọ mực này”. Anh sinh viên móc ra một lọ mực và đưa cho Triệu Diệp: “Đến lúc đó ngắm cho thật chuẩn và ném lên tường, bôi lem tường của bọn họ!”.
“Oa! Cảm ơn anh!”. Triệu Diệp hào hứng đón lấy lọ mực, nói: “Anh yên tâm! Em biết chơi bóng rổ, ném cái này chuẩn lắm!”.
“Ừ! Các em đi theo bọn anh! Nhớ phải chú ý an toàn đấy!”. Anh sinh viên vẫy tay lại tiến về phía trước.
“Vâng! Lát nữa cùng hô nhé!”. Triệu Diệp nắm chặt lọ mực, nói.
Đoàn biểu tình đi thêm một lát nữa thì đến đại sứ quán Mĩ, vừa đến đây, tinh thần của mọi người lập tức sôi sùng sục. Một sinh viên đi đầu tiên hô khẩu hiệu trước, anh ấy hô một câu, dòng người đằng sau liền hô theo.
“Phản đối hành động bạo lực của NATO!” .
“Trả lại đại sứ quán, người thân cho chúng tôi!”.
“NATO is NAZI!”.
“Amercan is killer!”.
“Không được hà hiếp nhân dân Trung Quốc, không được sỉ nhục dân tộc Trung Hoa!”.
“Ủng hộ nhân dân Nam Tư, trừng phạt nghiêm minh tội phạm chiến tranh!”.
Người nào cũng lấy hết sức bình sinh để hô, tòa nhà đẹp của Đại sứ quán Mĩ như bị lung lay trước tiếng hô long trời lở đất. Qua cửa sổ đã bị ném vỡ kính, có thể loáng thoáng nhìn thấy bóng lính Mĩ với súng đạn chỉnh tề, bọn họ đội mũ bảo vệ, nhưng không hề toát lên vẻ uy phong, những chiếc bóng cứ đi đi lại lại đó, toát lên một vẻ sợ hãi mơ hồ. Lá cờ sao trắng gạch sọc bình thường rất nổi bật đó uể oải rủ xuống cán cờ, thỉnh thoảng có cơn gió nhẹ thổi tới, cũng không thể làm thổi bay được một góc cờ.
Nhìn thấy lá cờ, đột nhiên Trần Tầm nảy ra một ý, cậu giơ cao cánh tay lên hô: “Hạ cờ! Yêu cầu họ treo cờ rủ!”.
Mọi người xung quanh đều chú ý đến tiếng hô của cậu, cũng nhất loạt hô theo, dần dần số người hô mỗi lúc một đông hơn, đến cuối, tất cả mọi người đều đồng thanh hô: “Hạ cờ! Hạ cờ! Hạ cờ!…”.
Triệu Diệp chui ra khỏi đám đông rất đúng thời điểm, cậu nhảy phắt lên cao, ném mạnh lọ mực vào bên trong. Lọ mực vỡ tan, vệt đen loang lổ hắt lên tường. Phương Hồi thở phào, cuối cùng thì tâm trạng ức chế đã được giải tỏa.
Sau khi từ đại sứ quán Mĩ trở về, bọn họ ai nấy đều mệt rũ, vì trên cả đoạn đường chỉ được phép đi bộ, cộng với việc gào thét một thời gian dài nên rất hao sức. Tuy nhiên mặc dù mệt, nhưng bọn họ vẫn hết sức hưng phấn. Triệu Diệp đề nghị mọi người đi ăn tối với nhau, thế là cả nhóm liền tìm một cửa hàng chuyên về đồ nướng bên vệ đường và bước vào. Hồi đó Bắc Kinh mới rộ lên phong tào ăn đồ nướng, nhưng không giống với những quán đồ nướng như Tam Thiên Lí, Quyền Kim Thành như hiện nay, được gọi bằng một cái tên rất hay “đồ nướng âm nhạc”, thực ra chỉ là một quán ăn nhỏ bật các bài hát đang thịnh hành, học sinh như bọn họ cũng vẫn đủ tiền ăn.
Sau khi đồ ăn được đưa lên, Lâm Gia Mạt tự tay gắp một miếng thịt vào đĩa của Triệu Diệp nói: “Triệu Diệp, hôm nay cậu tuyệt thật đấy! Rất đàn ông!”.
“Chắc chắn rồi! Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách[2"> mà!”. Triệu Diệp khoái chí cắn một miếng thịt, nói.
[2"> Tạm dịch: Nước nhà dù hưng thịnh hay suy vong thì người đàn ông bình thường cũng phải có trách nhiệm.
Đầu bên kia Kiều Nhiên cũng gắp cho Phương Hồi một miếng, cậu cười nói: “Hôm nay đi mệt rồi chứ? Mau bổ sung dinh dưỡng đi! Tớ còn sợ cậu không về nổi!”.
“Cảm ơn cậu”. Phương Hồi đáp với vẻ ngại ngừng rồi liếc trộm Trần Tầm một cái.
“Cậu ăn miếng này đi”. Trần Tầm cũng gắp một miếng thịt vào bát Phương Hồi: “Tớ chọn mãi chỉ có miếng này là không có ớt. Không phải cậu không thích ăn ớt đó sao?”.
“Ừ… cảm ơn cậu…”. Phương Hồi càng mất tự nhiên hơn.
“Cậu không ăn được cay à!”. Kiều Nhiên nói với vẻ ngượng ngùng: “Tớ lại không biết”.
“Không… không sao đâu!”. Phương Hồi vội nói.
“Này, hôm nay bọn mình uống ít bia đi!”. Triệu Diệp ngắt lời bọn họ.
“Hả? Cậu có uống được không?”. Lâm Gia Mạt hỏi với giọng sửng sốt.
“Dĩ nhiên phải uống được chứ! Chị ơi, cho bọn em hai chai bia!”. Triệu Diệp gọi.
Nhân viên phục vụ mang ra hai chai, một chai màu xanh, một chai màu vàng, Triệu Diệp vui vẻ nói: “Hê, hay quá, lại còn có cả chai rượu nữa!”
“Rượu gì cơ?”. Lâm Gia Mạt hỏi.
“Đây, chính là chai màu vàng này, một thùng chỉ có một chai thôi, tất cả các chai còn lại đều là màu xanh”. Triệu Diệp giơ chai rượu lên nói.
“Cậu biết nhiều quá nhỉ!”. Lâm Gia Mạt nói với vẻ khâm phục.
“Tớ thấy chỉ có món này là cậu ấy biết nhiều!”. Phương Hồi cười nói.
“Hê hê! Cậu khinh ai vậy! Hôm nay ai xông ra để ném lọ mực vào đầu tên đồ tể nước ngoài hả?”. Triệu Diệp đứng dậy gõ đũa vào cô.
“Thôi! Cậu gấu nhất rồi! Uống đi!”. Trần Tầm vội ngăn Triệu Diệp nói.
Triệu Diệp uống một hơi thật đã rồi nói: “Không phải khoác lác chứ các cậu cứ chờ đấy! Khi nào tớ phất lên rồi thì bọn mình không phải đi ăn ở quán ăn tồi tệ như thế này nữa! Tớ dẫn các cậu đến Vương Phủ Tỉnh ăn!”.
“Ok! Thế thì bọn này đợi cậu đấy!”. Lâm Gia Mạt cố nhịn cười nói.
Lúc bọn họ ngà ngà say ra khỏi quán ăn, trời đã tối hẳn. Mấy đứa ít nhiều cũng đã liêu xiêu, Trần Tầm và Phương Hồi đi sau cùng, tranh thủ hơi men, cậu liền nắm ngay tay Phương Hồi.
“Cậu… buông ra đi!”. Phương Hồi giật nảy mình: “Bọn họ nhìn thấy đấy!”.
“Không sao, không nhìn thấy đâu, trời tối lắm!”.
Trần Tầm nhìn cô cười đắc ý.
Phương Hồi vẫn thấy lo lo, cô giãy ra, nói: “Lát nữa… về nhà rồi…”.
“Hê! Hai người mau lên!”. Triệu Diệp ngoái đầu lại, nghiêng người gọi: “Là lính của tớ thì phải đi theo tớ! Không phải là lính của tớ thì đá đít…”
“Ừ… biết rồi”. Phương Hồi vội giấu tay ra sau lưng nói, Trần Tầm vẫn nắm rất chặt, bực quá cô liền cấu ngay vào mu bàn tay cậu.
Cuối xuân, không khí ở Bắc Kinh toát lên một vẻ bải hoải rất đặc biệt, bọn họ vừa nô đùa vừa đi qua con ngõ tối lờ mờ, vẻ hào hùng ban ngày
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




