|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
đó tôi gặp Phương Hồi dưới sân, cô vừa đi mua thứcăn ở chợ về, để mua được đồ rẻ, cô đã đi đến khu chợ cách nhà hai kilomet, muacây bắp cải khá to. Tôi vội đỡ ba lô cho cô, Phương Hồi mệt đến mức không thểtỏ ra khách khí được nữa, để mặc cho tôi xách hộ tất cả các túi đồ. Tôi nhìnthấy vai cô hằn lên hai vết đỏ, bèn nói với giọng xót xa: “Sao em lại phải đểmình sống khổ như vậy? Gọi điện nói thật với nhà đi, để nhà gửi ít tiền sang.Nếu cứ tiếp tục thế này, anh nghĩ em không trụ được đâu. Nếu em mà ốm thì cònmất nhiều tiền hơn đấy”.
Cô liền lắc đầu, nói:“Không được để nhà biết, nếu không em không được ở lại đây nữa đâu, chắc chắngia đình sẽ bắt em về nước”.
Tôi liền thở dài, tronggiây phút đó tôi cảm thấy bực vô cùng, tôi không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyệngì mà khiến cô phải ra đi kiên quyết như vậy, dù phải chịu đựng khổ sở, cũngkhông muốn
quay về. Tôi hận những người khiến cô phải lưu lạc sang đây, vì bấtluận là ai, nếu nhìn thấy cô trong hoàn chảnh đó đều không thể chịu nổi.
Lúc Phương Hồi bước đếncửa, chuẩn bị đón lấy túi đồ và chào tạm biệt tôi, thì bị tôi kéo lại, tôi nóirất kiên quyết rằng: “Tối nay ăn cơm bên anh nhé! Không! Trước khi em giảiquyết được mọi vấn đề thì cứ ăn cơm cùng anh! Tắm rửa gì đó cũng sang phònganh! Em cũng đừng làm thêm ở nhà hàng lúc sáng sớm nữa, bọn em sắp thi rồi đúngkhông? Tối đến về nhà em phải tập trung học hành cho cẩn thận! Anh vẫn còn íttiền, bọn mình mà tiêu dè xẻn chắc không có vấn đề gì!”.
Phương Hồi nhìn tôi bằngánh mắt sửng sốt, ánh mắt đó hoàn toàn khác với ánh mắt ngày thường, ánh mắt ấykhiến tôi ngất ngây trong giây lát. Tôi rất vui, vì cô chưa bao giờ nhìn tôinhư vậy và lần này tôi dám khẳng định 100% rằng, lúc đó trong mắt cô, tất cảchỉ có tôi.
“Không… không cầnđâu”. Phương Hồi cúi đầu: “Em vẫn ổn”.
“Đừng nói gì nữa, anhbiết số điện thoại của nhà em, nếu em không đồng ý thì anh sẽ gọi điện về, nóicho mọi người biết hiện tại em sống thế nào!”. Tôi đe dọa.
Phương Hồi cắn môi, cuốicùng cũng gật đầu.
Sau đó, chúng tôi sốngchung với nhau một thời gian. Đến giờ nghĩ lại, thời gian đó công nhận là khổthật. Hồi đó tôi cũng không có nhiều tiền, Phương Hồi không đi làm thêm cónghĩa là tôi phải gánh vác cả hai phần việc, có lúc về đến nhà tôi như ngườichết rồi, ngủ gật cả trong lúc tắm. Nhưng tôi lại rất hạnh phúc, cho đến tậnbây giờ, chưa lúc nào tôi cảm thấy hạnh phúc như vậy. Đàn ông được sống cùngvới cô gái mà mình thích, cho dù khó khăn đến đâu cũng sẽ vượt qua được, đây làkết luận mà tôi đưa ra cho quãng thời gian đó.
Và cũng trong thời gianđó, tôi đã được nghe rất nhiều chuyện về Phương Hồi và Trần Tầm.
2
Năm 1999, cho dù xéttrên góc độ nào, cũng đều là một năm quan trọng trong lịch sử.
Nhưng đối với nhữngngười sống trong thời điểm đó như bọn họ, đó cũng chỉ là một năm học bìnhthường mà thôi, không khác gì nhiều so với những năm học trước.
Phương Hồi và Trần Tầmđã quen với việc liếc trộm nhau ở nơi công cộng, nhìn bề ngoài thì cũng chínhtrực như ai, bên trong lại hết sức thân mật. Lâm Gia Mạt thẳng thừng nói rằnghọ dám công khai thể hiện tình cảm trước bàn dân thiên hạ, vì lí do này mà côvòi ăn vòi uống không biết bao nhiêu lần. Theo lời Trần Tầm thì công khai vớimọi người cũng chẳng có gì là xấu, nhưng Phương Hồi không dám. Cách giáo dụchồi đó khiến cô cảm thấy rằng xét về bản chất, sự việc này không có gì là hay,cô không muốn mình khác biệt với bạn bè. Nói cho cùng thì cô vẫn chưa hết sợtrước cảm giác bị mọi người nhìn với một con mắt khác.
Mùa xuân ở Bắc Kinh cóthể rất đẹp, cũng có thể rất tồi tệ, bão cát mấy ngày liền khiến tất cả mọi thứđều bị khoác thêm một lớp đất vàng, không khí lơ lửng toàn đất, ánh nắng hắtqua tầng bụi, chiếu vào người, tạo thành chòm sáng xanh rất kì quái.
“Thời tiết kinh khủngthật!”. Trần Tầm phủi đất trên đầu cho Phương Hồi và nói: “Tớ còn nhớ mùa xuânnăm đó, tức là hồi mà bọn mình còn phải học nửa ngày thứ bảy ấy, trời đẹp kinhkhủng! Hồi nhỏ mẹ tớ còn dọa tớ nếu không chịu nghe lời, gió cát vàng trong TâyDu Kí sẽ thổi tới, tớ còn nghĩ không biết có gió cát thì thế nào nhỉ. Bây giờthì được mục sở thị rồi, sợ thật!”.
“Đừng phủi nữa! Mọingười nhìn thấy đấy!”. Phương Hồi gạt tay cậu ra và nhìn sang bốn xung quanh.
“Đợi chút, đợi chút! vẫncòn dính bông liễu đây này. Trần Tầm kéo cô, gỡ bông liễu trên đầu xuống.
Phương Hồi giả vờ khôngquan tâm, mặt đỏ bừng, tránh sang một bên hỏi: “Kế hoạch du xuân đã chốt chưa?Vừa nãy cô chủ nhiệm nói gì với cậu vậy?”.
“Chốt rồi, đi chơi HắcLong Đàm”. Trần Tầm lật chồng bảng biểu đang cầm trên tay nói.
“Cậu xem gì vậy?”.Phương Hồi thắc mắc lại gần ngó: “Giấy khám sức khỏe có gì đáng xem đâu?”.
“Hê hê, tìm tờ củacậu!”. Trần Tầm cười nói.
“Ghét quá! Không đượcxem!”. Phương Hồi liền giật ngay lại và lườm Trần Tầm.
“Sợ gì chứ! Tớ chỉ xemcậu cao bao nhiêu thôi, không xem vòng ngực đâu!”. Trần Tầm cười giả lả ghé sátvào nói.
“Trần Tầm, cậu lưu manhquá!”. Phương Hồi cầm chồng giấy lên, đánh Trần Tầm.
“Ái! Thôi không xem nữa,tớ không xem nữa!”. Trần Tầm vừa tránh vừa nói: “Tan học đi mua đồ ăn cho buổiđi chơi nhé”.
“Không đi!”. Phương Hồixị mặt xuống.
“Đi đi, đi đi!”. TrầnTầm kéo ống tay áo cô: “Tớ cho cậu xem giấy khám sức khỏe của tớ là hòa chứgì!”.
“Ai thèm xem!”. PhươngHồi liếc tờ giấy khám sức khỏe Trần Tầm đang lắc lắc trên tay.
“Thế thì bọn mình khôngxem nữa! Tan học cùng đi nhé! Chốt rồi đấy!”.
“Thế lại phải xách vềnhà à, nặng lắm…”. Phương Hồi lưỡng lự nói.
“Hay là mua xong mang vềnhà tớ trước?”.
“Xí! Thế đến hôm đi chơilàm gì còn nữa?”.
“Tớ thèm vào ăn nhữngthứ mà cậu thích! Hơn nữa ăn thì có sao? Tớ đâu có béo!”.
“70 kg mà còn khôngbéo!”.
“Hả? Sao cậu biết? À!Chắc chắn là cậu đã xem bảng khám sức khỏe của tớ rồi phải không?”. Trần Tầmchỉ vào Phương Hồi la lớn.
“Tớ… tớ chỉ đoán vậythôi!”. Phương Hồi vội lấp liếm.
“Không sao! Xem thì cứviệc xem thôi! Có gì là ngại đâu, tớ cao lm84, nặng 70kg, còn cậu thì sao?”.Trần Tầm vui vẻ hỏi.
“Ai… ai thèm xem! Tớkhông cho cậu biết đâu!”. Phương Hồi vội lảng sang chuyện khác: “Mua xong đồthì để ở nhà bà nội tớ, gần thôi, rất tiện. Nếu Gia Mạt và mọi người cùng đi,chắc chắn là bọn họ sẽ đi thôi!”.
“Thôi được! Để tớ nóivới đám Triệu Diệp”. Trần Tầm ghé sát vào tai Phương Hồi, nói: “Cậu không mậpcũng không gầy, vừa tầm tớ thích”.
Phương Hồi nhìn theobóng Trần Tầm, mặt lại đỏ bừng.
Sau khi tan học, mấy đứaliền đi siêu thị, bọn họ đẩy xe đẩy, cười đùa rất vui vẻ, khiến mọi người đềuphải nhìn theo.
“Tớ mua Cardinal vàOishi!”. Triệu Diệp hào hứng nói.
“Cậu là con trai hả?”.Lâm Gia Mạt nhìn cậu ta từ đầu đến chân: “Lại thích ăn mấy thứ đó”.
“Vớ vẩn! Tớ thèm vào ăncái đó! Mua cho cậu thôi!”. Triệu Diệp hậm hực nói.
“Ai bảo tớ thích ăn cáiđó! Tớ thích Kuai Kuai và Trakinas cơ!”. Lâm Gia Mạt có vẻ ngại ngừng, giả vờnói át đi.
“Sao đám con gái toànthích ăn những cái đó nhỉ?”. Triệu Diệp nhặt hai túi bỏ vào giỏ xe: “Ăn mãikhông thấy chán à?”.
“Hình như… bên trongcó tặng đồ chơi”. Kiều Nhiên nhìn Phương Hồi bằng ánh mắt dò hỏi.
“Tặng sticker mà”.Phương Hồi liền cười đáp.
“Cậu cũng thích ăn hả?Thế tớ cũng mua cho cậu hai túi nhé!”.
Trần Tầm đứng bên cạnhđột nhiên dừng tay lại và nhìn sang Kiều Nhiên, Kiều Nhiên liền mỉm cười vớicậu.
“Không… không cầnđâu”. Phương Hồi lại nhặt hai túi đồ ăn trong giỏ xe ra và đặt trở lại giáhàng: “Mua nhiều lắm rồi, chắc không ăn hết đâu”.
“Ừ”. Kiều Nhiên vẫn mỉmcười, còn Phương Hồi thì cúi đầu.
Lúc ra khỏi siêu thị,dường như mỗi người đều có thêm một tâm sự riêng, ánh chiều hắt xuống trái timhọ, dần dần cũng thấy được sự khác biệt.
Triệu Diệp cho hết đồvào túi, nói: “Tớ sang bên kia xem, hình như tờ m nhạc đương đại ra rồi thìphải”.
“Hả! Tớ cũng muốn mua,hôm đó xem bìa, hình như Trịnh Doãn Kiện và Thiệu Mĩ Kì chia tay nhau rồi haysao ấy”. Lâm Gia Mạt hùa vào.
“Thế thì cùng đi nhé”.Trần Tầm nói: “Bọn họ yêu nhau lắm mà? Tại sao lại chia tay?”.
“Vì Lương Vĩnh Kì, nghenói thôi, tớ cũng không dám chắc”. Lâm Gia Mạt thở dài, nói: “Lời tỏ tình củaTrịnh Doãn Kiện hồi đầu cảm động biết bao, nói sẽ chăm sóc cô ấy suốt đời!”.
“Ai chăm sóc được aisuốt đời, trừ phi chết sớm”. Phương Hồi bình thản nói.
“Sao lại bi quan thế!”.Kiều Nhiên vỗ vai cô: “Đi thôi”.
Phương Hồi lắc đầu, côđang chuẩn bị dắt xe đi thì đột nhiên dừng lại.
“Sao vậy?”. Trần Tầmđứng sau cô hỏi.
“Không sao… Các cậu điđi, tớ không đi đâu”. Phương Hồi lại hạ chân chống xuống.
“Hả? Sao vậy? Ở ngay bênkia đường thôi mà, cũng không xa đâu”. Lâm Gia Mạt thắc mắc.
“Ừ, tớ không đi đâu, cònphải đưa số đồ này về nhà bà tớ nữa”. Phương Hồi kiên quyết từ chối.
“Thế cũng được, TriệuDiệp, mọi người đi đi, bọn tớ chở đồ về nhà bà Phương Hồi”. Kiều Nhiên liềntiếp lời.
Trần Tầm nhìn với vẻthắc mắc, bên cạnh sạp báo đó chỉ có một chiếc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




