|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
cô vội đứng dậyđuổi theo Triệu Diệp.
“Cậu cũng tết cho tớ mộtcái nhé!”. Tranh thủ lúc Kiều Nhiên quay đầu ra ngó, Trần Tầm liền ghé sát vàotai Phương Hồi nói nhỏ.
“Hả?”. Phương Hồi sữngngười nhìn cậu.
“Tớ cũng muốn có cái đểđeo!”. Trần Tầm nói: “Thôi cứ thế nhé! Cậu tết đi!”.
Phương Hồi cười rồi gậtđầu.
Sau khi tan học, PhươngHồi và Lâm Gia Mạt ra cổng trường mua sợi pha lê. Lâm Gia Mạt chọn giúp PhươngHồi rất nhiều màu, hai đứa nghiên cứu cách phối màu một hồi lâu, cười nói vuivẻ.
Về đến nhà, vừa làm xongbài tập, Phương Hồi liền bắt tay vào tết, cô tết bằng năm sợi, chọn kiểu phứctạp nhất. Tối đến Trần Tầm lấy cớ đối chiếu kết quả bài tập và gọi điện thoạicho cô, rồi còn dặn đi dặn lại cô nhớ tết vòng tay cho cậu. Mặc dù bề ngoàiPhương Hồi chê cậu nhiều chuyện, nhưng trong lòng lại cũng thấy vui vui.
Hôm sau nữa đi học,Phương Hồi lén dúi chiếc vòng vào tay Trần Tầm, Trần Tầm rất phấn khởi, đeongay vào tay.
Phương Hồi vội kéo ốngtay áo cậu xuống nói: “Bỏ tay áo xuống đi! Đừng để mọi người nhìn thấy!”.
“Ừ!”. Trần Tầm miễncưỡng nhét vào trong, nói: “Thực ra cũng chẳng có gì, hay là bọn mình cứ côngkhai với đám Kiều Nhiên đi”.
“Không được!”. PhươngHồi hốt hoảng nói: “Lỡ mà đến tai cô chủ nhiệm thì sao! Cậu cũng biết TriệuDiệp ăn nói bộp chộp nhất mà!”.
“Ừ…”. Trần Tầm cúi đầunhìn xuống cổ tay, nói: “Thế buổi trưa xuống sân xem tớ chơi bóng nhé”.
“Tớ không xuống đâu. Bêndưới đông người lắm, hơn nữa, có đông con gái cổ vũ cho cậu rồi tớ đi làm gìnữa!”.
“Coi cậu kìa! Hẹp hòithế”. Trần Tầm bật cười, cậu rất thích nhìn vẻ ấm ức đó của Phương Hồi, cậuluôn nghĩ rằng như thế mới chứng tỏ được rằng cô quan tâm đến cậu: “Tớ đâu cóuống nước của bọn họ đâu, ai thèm quan tâm đến bọn họ! Nếu cậu xuống, lúc giảilao tớ sẽ ngồi cạnh cậu, uống nước cậu đưa!”.
“Thôi đi!” Phương Hồibiết Trần Tầm đang đắc ý, bèn lườm cậu một cái.
“Nói thật đấy! Nếu trưanay cậu không xuống xem thì cũng phải đứng trên tầng xem nhé!”. Giọng Trần Tầmrất nghiêm túc: “Chỉ được xem tớ chơi, không được xem Kiều Nhiên chơi đâuđấy!”.
Lần này đến lượt PhươngHồi bật cười, mắt cô cong cong như hình trăng lưỡi liềm, nhìn Trần Tầm nói:“Tầng năm cao như vậy, các cậu cao sàn sàn nhau, làm sao tớ phân biệt được aivào ai!”.
“Không được! Hôm nayphải để cậu nhìn cho thật rõ!”. Trần Tầm trều môi nói.
Buổi trưa Trần Tầm khôngăn cơm, cứ đòi xuống sân gần khu lớp học nhất. Phương Hồi không chấp được tínhtrẻ con của cậu, đành cất hộp cơm đã gói cẩn thận vào chỗ Trần Tầm. Ăn cơmxong, Lâm Gia Mạt gọi cô đi mua nước cùng, Phương Hồi liền giả vờ trêu bạn,nhất quyết không chịu đi. Thực ra cô không muốn nuốt lời, đã hứa với Trần Tầmrồi thi phải đứng bên cửa sổ xem cậu chơi bóng.
“Ghét thật!”. Lâm GiaMạt bò sấp trước cửa sổ, vừa cười vừa nói: “Biết thế này thì hôm qua không dạycậu tết vòng tay nữa!”.
“Hê hê, tan học tớ sẽmời cậu kem!”. Phương Hồi mỉm cười ngại ngùng.
“Về nhà cậu đã tết chưa?Đưa tớ xem nào!”. Lâm Gia Mạt nói.
“Chưa”. Phương Hồi cũnghơi giật thột: “Tết được một lúc thì chán”.
“Cậu thật là!”. Lâm GiaMạt nhún vai: “Làm người khác cụt hứng quá…”
“Tớ định tết xong sẽ chocậu xem sau!”. Phương Hồi vội giải thích.
“Í! Cậu coi kìa, coikia!”. Lâm Gia Mạt không để ý đến lời cô mà đột ngột reo lớn.
Phương Hồi liền quay đầunhìn xuống sân, bóng dáng khỏe mạnh của Trần Tầm lọt ngay vào mắt cô.
Bất giác cô liền cười,trong lòng cảm thấy rất vui.
“Từ khu giảng đường đếnsân bóng, ít ra cũng phải cách mấy trăm mét! Nhưng em đã nhận ngay ra anh ấy,anh có biết vì sao không?”.
Kể đến đây, Phương Hồivẫn mỉm cười rất dịu dàng. Từ trước đến nay cô rất lạnh lùng, trong mắt tôi, nụcười này vô cùng kì lạ.
Tôi lắc đầu, nhìn côbằng ánh mắt xót xa.
Đôi mắt Phương Hồi ngânngấn nước, nhìn cô như đứa trẻ đang giấu kín điều bí mật của mình, nét mặt rạngngời, nói: “Vì trên sân, chỉ có mỗi anh ấy là mặc áo đồng phục ngược!”.
Buổi trưa chơi bóngxong, Trần Tầm ngồi cạnh Phương Hồi và lấy cuốn vở để quạt tay.
Lâm Gia Mạt bò sấp xuốngbàn hỏi: “Sao hôm nay cậu lại mặc áo ngược!”.
“Tớ thích thế!”. TrầnTầm cười cười nhìn sang Phương Hồi, Phương Hồi mím môi rồi cúi đầu xuống.
“Nhiễu thật! Cậu ta chỉthích khác người thôi!”. Triệu Diệp bước đến cướp lấy cuốn vở trong tay TrầnTầm: “Tôi chẳng thích chơi bóng với cậu ta tí nào, dưới sân lúc nào cũng có đámcon gái hò la tên cậu ta!”
“Biến! Chắc là do hômnay bị tôi chụp chứ gì? Nghe cái giọng ghen ăn tức ở của ông kia!”. Tiện thểTrần Tầm liền vớ ngay chai nước mà Phương Hồi mang đi từ nhà, mở nắp uống haingụm.
“Phương Hồi cho ông uốngchưa!”. Kiều Nhiên giật lại chai nước trả cho Phương Hồi. Phương Hồi ngại ngùngcảm ơn, Trần Tầm liền liếc trộm cô một cái.
“Đúng vậy!”. Triệu Diệpcốc đầu Trần Tầm một cái rồi nói: “Hôm nay tôi còn cướp được bóng của ông hailần! Đúng không Gia Mạt? Cậu có nhìn thấy không?”.
“Làm gì có nhỉ”. Lâm GiaMạt giả vờ nhớ lại, lắc đầu trả lời.
“Hứ! Chán cậu thật!”.Triệu Diệp chọc bút vào cô một cái.
“Đừng đùa nữa!”. Lâm GiaMạt vỗ vào tay Triệu Diệp, cười nói: “Tớ nhìn thấy rồi! Đó cũng là do cái cậuđể tóc dài đó chặn cậu ấy trước nên cậu mới cướp được. Cậu tóc dài ấy là aivậy? Tớ thấy cậu ấy chơi hay lắm!”.
“Dĩ nhiên là phải hayrồi! Anh ấy là đội trưởng của đội bóng trường mình! Học lớp 11, tên Tô Khải”.Triệu Diệp trả lời với giọng rất đắc ý.
“Thảo nào!”. Lâm Gia Mạtgật đầu: “Tớ để ý mấy ngày rồi, Tô Khải chơi ổn định nhất, cắt bóng rất nhanh,chuyền cũng đẹp”.
“Cậu cũng am hiểu đónhỉ!”. Triệu Diệp nói với vẻ rất hào hứng: “Hay là tối nay xuống xem bọn tớ tậpnhé! Tớ sẽ cho cậu biết thế nào là cú úp bóng đích thực!”.
“OK thôi”. Lâm Gia Mạtmở mắt tròn xoe, nói: “Nhưng cậu có úp bóng được thật không?”.
“Dĩ nhiên rồi!”. TriệuDiệp hào hứng hẳn lên, cậu chạy đến trước bục giảng, nhảy nhẹ lên là đã vớiđược mép trên của quốc ki treo cao hơn bảng.
“Cậu xem! Cũng có vẻđược đó nhỉ!”. Lâm Gia Mạt kéo Phương Hồi nói: “Tan học cậu đi cùng tớ nhé!”
“Tớ không đi được, tớcòn phải về xem bản vẽ, ngày mai lại ra báo tường rồi”.
Phương Hồi thu dọn đốngsách vở bị Trần Tầm và mọi người vứt lung tung trên bàn, đẩy Trần Tầm ra rồinói nhỏ: “Mau đi ăn cơm đi, tớ để ở chỗ cậu đó!”.
“Vừa nãy cậu nhìn thấytớ rồi chứ?”. Trần Tầm đứng dậy, cũng hỏi nhỏ.
“Ừ!”. Phương Hồi khẽ gậtđầu và mỉm cười.
Năm tháng vội vã – Tập 1 – Phần 03: Qua lại 02
Sau khi tan học, Phương Hồi về nhà trước, Lâm Gia Mạt ở lại xem Triệu Diệp tập bóng, ngày hôm đó cậu chơi rất phong độ, luyện năm cú úp bóng thì vào được ba. Cả đội phối hợp với nhau cũng rất ăn ý, tấn công, phòng thủ, chuyền bóng, cướp bóng đều đâu vào đấy, huấn luyện viên rất phấn khởi nên đã cho bọn họ nghỉ sớm. Lúc đầu mọi chuyện đều rất ổn, nhưng sau khi buổi tập kết thúc lại có chuyện xảy ra.
Thấy mọi người đều rôm rả, đội trưởng Tô Khải liền đề nghị đi ăn cùng nhau, Triệu Diệp kéo Lâm Gia Mạt đi bằng được, Lâm Gia Mạt thấy chưa muộn lắm nên đã đồng ý. Mọi người thống nhất rằng, Tô Khải, Triệu Diệp và Lâm Gia Mạt đến nhà hàng Vũ Hoa mà họ thường hay đi ăn để gọi đồ ăn trước, các cầu thủ còn lại thì thu dọn dụng cụ rồi ra sau.
Ba người đến nhà hàng Vũ Hoa, bên trong khá đông khách, họ bảo nhân viên phục vụ ghép bàn, kê ghế, gọi hai chai Sinkist uống trước.
Triệu Diệp rót nước ngọt cho Lâm Gia Mạt rồi cười nói: “Thế nào? Đội bọn tớ mạnh đúng không?”.
“Ừ!”. Lâm Gia Mạt đón lấy cốc nước, chuyển cho Tô Khải nói: “Vừa nãy anh nói học kì tới có cúp Nike đúng không? Chắc các anh sẽ giành được chức vô địch chứ?”.
“Cũng khó nói lắm, có mấy trường khá mạnh”. Tô Khải vừa uống nước vừa nói: “Nhưng nếu cứ phát huy như hôm nay thì rất có hi vọng đấy! Em là Lâm Gia Mạt đúng không? Từ nay trở đi bọn anh thi đấu, em nhớ đến xem nhé! Anh phát hiện ra rằng có em làm cổ động viên, xác suất vào bóng của Triệu Diệp cực cao!”.
“Thôi đi sếp! Có lúc nào là xác suất vào bóng của em thấp đâu?”. Triệu Diệp vội cự lại, mặt hơi đỏ lên.
“Thế cậu đỏ mặt làm gì?”. Tô Khải cười nói.
“Tinh thần sảng khoái thôi! Anh uống nước đi!”. Triệu Diệp liếc Tô Khải một cái rồi cầm chai nước lên rót vào cốc Tô Khải.
Đúng lúc này có một người đi ngang qua, không may chạm vào cánh tay Triệu Diệp, chai nước liền đổ hết vào Lâm Gia Mạt.
“Ông đi đứng kiểu gì vậy!”. Triệu Diệp đứng phắt dậy, đặt mạnh chai nước xuống bàn, trợn mắt nhìn cậu kia nói.
Nhưng Triệu Diệp không thể ngờ rằng, mấy bàn bên cạnh cũng đều đặt mạnh chai xuống và đứng hết dậy.
Cậu kia liền cười, đẩy Triệu Diệp nói: “Định giở trò gì vậy? Thích gây sự hả?”.
Nhìn đám người đó quần áo giống nhau, chắc chắn là học sinh của trường dạy nghề bên cạnh. Hầu hết bọn họ đều rất gấu, Lâm Gia Mạt bắt đầu thấy sợ.
“Thôi…”. Lâm Gia Mạt kéo Triệu Diệp, run rẩy nói.
“Đừng nói thế! Bên đó
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




