watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10154 Lượt

Diệp lắc đầu nói.
“Không giống nhau”. TrầnTầm liếc trộm Phương Hồi đang ngồi phía trước.
“Cạch cạch cạch!”. ThầyThôi gõ miếng lau bảng mấy cái, nói: “Ba cậu ngồi sau kia, có chuyện gì vậy!Còn nói tôi mời ra ngoài đó!”.
Ba đứa vội ngồi thẳngngười, không dám ho he gì nữa.
Thầy Thôi dừng một látrồi nói tiếp: “Cả lớp tiếp tục xem, ba miếng giẻ lau…”.
Cả lớp liền cười rộ lên.
Vì Lâm Gia Mạt không đặtcơm cùng mọi người trong tháng này nên buổi trưa đành phải ngồi đợi lớp phó đờisống Kiều Nhiên đi gặp cô giáo để hỏi cách giải quyết.
Triệu Diệp không để lỡthời cơ mà bước ngay đến làm quen: “Cậu là Lâm Gia Mạt à? Trước cậu học trườngnào vậy?”.
“Tớ học trường W”. LâmGia Mạt thân thiện trả lời.
“Ừ, cách trường mình xanhỉ! Thế nhà cậu ở khu đó à?”.
“Không, nhà tớ gầntrường mình lắm”.
“Ê, đồng chí, nói chuyệngì mới mẻ hơn được không! Đi lấy cơm mau lên!”. Trần Tầm bê thức ăn đến, cườinói.
“Nói chuyện với bạn mớimột chút mà”. Triệu Diệp miễn cưỡng đứng dậy.
“Hay là cứ ăn trước vớibọn tớ đi! Ăn suất của Kiều Nhiên ấy. Nếu đợi cậu ấy về, thì cả hai cậu đềuphải ăn cơm nguội rồi”. Trần Tầm nói.
“Ừ, đúng đấy! Tớ chiacho cậu một ít cũng được!”. Triệu Diệp vội gật đầu.
“Được không? Sợ lát nữabọn cậu không no”. Lâm Gia Mạt nói.
“Không sao! Phương Hồicũng ăn cùng bọn tớ, cậu ấy ăn ít lắm, ngày nào cũng thừa! Cậu và cậu ấy ănchung là đủ! Tớ đi kê bàn cho cậu nhé!”.
Vừa nói Triệu Diệp vừađứng dậy kê bàn.
Đến khi Phương Hồi rửatay quay vào, ba đứa đã ngồi vào chỗ, Lâm Gia Mạt đang ngồi chia cơm giữa TrầnTầm, Triệu Diệp.
“Mau lên! Hôm nay bọnmình ăn cùng nhau!”. Triệu Diệp gọi cô.
Phương Hồi lặng lẽ ngồixuống ghế đối diện với Trần Tầm, bình thường cô luôn ngồi cạnh cậu, nhưng hômnay chỗ đó đã bị Lâm Gia Mạt chiếm mất.
“Thiếu một suất cơm à?”.Phương Hồi hỏi.
“Kiều Nhiên đang lên gặpcô giáo để xin thêm, tớ bảo Lâm Gia Mạt ăn suất của cậu ấy trước”. Trần Tầm đưacho cô một đôi đũa, nói.
“Thôi cứ ăn suất của tớđi”. Phương Hồi đẩy hộp cơm của mình ra, bình thản nói: “Nhỡ không xin được thìsao”.
“Thế cậu ăn gì!”. TrầnTầm lại đẩy về phía cô: “Cậu ăn của cậu đi, không xin được thì bảo Kiều Nhiênđi mua hamburger”.
“Không cần đâu”. PhươngHồi khăng khăng đẩy sang phía Lâm Gia Mạt, nói: “Không sao, cậu cứ ăn của tớđi, tớ không đói”.
Bầu không khí tự nhiênlại trở nên khó xử, Lâm Gia Mạt nhìn bọn họ, nói: “Thôi thế này vậy, tớ vàPhương Hồi ăn một suất được không? Cậu không chê chứ?”.
Phương Hồi vội lắc đầu,nói: “Không, tớ không chê đâu!”.
“Thế thì được rồi!”. LâmGia Mạt vừa cười vừa mở hộp cơm ra.
Một lát sau, Kiều Nhiênmang cơm về, Triệu Diệp rất hào hứng, còn Phương Hồi thì không nói thêm câu nàonữa.
Tối đến về nhà, PhươngHồi nhận được điện thoại của Trần Tầm, sau khi đối chiếu xong kết quả bài toánvà vật lí, cả hai đều im lặng.
Nghe thấy đầu bên kiakhông còn động tĩnh gì nữa, Phương Hồi liền nói: “Thôi tớ cúp máy nhé”.
“Không muốn nói với tớgì nữa à?”. Trần Tầm hỏi.
“Nói gì cơ?”.
“Phương Hồi…”. TrầnTầm ngập ngừng một lát: “Cậu vẫn chưa… chưa nói rằng cậu thích tớ”.
“Ừ”.
“Ừ gì hả!”. Trần Tầm cóvẻ sốt một, sau giờ ăn trưa hôm nay, Phương Hồi không nói chuyện gì với cậunữa. Ngẫm lại mới thấy, bao giờ cậu cũng là người gợi chuyện trước, thậm chíPhương Hồi chưa lần nào chủ động gọi điện cho cậu. Trong khi buổi trưa, cô lạikhăng khăng giữ suất cơm cho Kiều Nhiên, điều này khiến cậu rất khó chịu.
“Trần Tầm”. Giọng PhươngHồi rất nhỏ, có phần run run: “Nếu cậu cảm thấy tớ không ổn, hoặc không thíchtớ nữa thì cứ nói thẳng với tớ, không sao đâu”.
“Hả? Cậu nói linh tinhgì vậy!”. Trần Tầm hỏi với giọng sửng sốt: “Ai bảo tớ không thích cậu nữa!”.
“Tớ cũng có gì xuất sắcgì đâu…”
“Thôi!”. Trần Tầm ngắtlời cô, nói: “Tớ biết rồi, có phải vì trưa nay tớ gọi Lâm Gia Mạt vào ăn cơmnên cậu giận đúng không?”.
“Không…”.
“Ha ha, chắc chắn là nhưvậy! Đừng có chối! Có phải cậu ghen đúng không?”. Đột nhiên Trần Tầm phấn khởihẳn lên, cậu luôn có cảm giác rằng, thái độ của Phương Hồi rất mơ hồ, khôngnặng lòng như cậu. Chính vì vậy, cậu rất phấn khởi khi Phương Hồi ghen vì cậu.
“Làm gì có!”. Phương Hồivội phủ nhận.
Thực ra đúng là tronglòng cô cũng hơi buồn, không phải vì Trần Tầm gây ra chuyện gì, mà do Lâm GiaMạt xinh xắn quá, còn cô lại không tự tin nhiều vào cái gọi là tình cảm. Và thếlà, nỗi buồn này đã xâm chiếm trái tim cô.
“Có biết vì sao tớ rủcậu ấy ăn cơm cùng không?”. Trần Tầm hạ thấp giọng, nói: “Đó là vì tớ nghĩ bìnhthường cậu ấy có thể chơi cùng với cậu, giờ thể dục lúc nào cậu cũng ngồi mộtminh, tớ không thể tiết nào cũng gọi con gái chơi gọi số được”.
“Và còn…”. Trần Tầmliền nhấn mạnh: “Làm sao có chuyện tớ không thích cậu, cậu cũng không được phépkhông thích tớ!”.
Cuối cùng thì những thắcmắc trong lòng Phương Hồi đã được tháo gỡ như vậy, lần đầu tiên cô cảm nhậnđược rằng, hóa ra việc thích một người lại ấm áp, chân thực như vậy. Trần Tầmtựa như ánh nắng trong lành, khiến phần đã hoang vu trong lòng cô nở hoa rựcrỡ.
2
Hôm sau đi học, PhươngHồi đã chủ động gọi Lâm Gia Mạt vào ăn cơm cùng. Lâm Gia Mạt rất phấn khởi vàthế là nghiễm nhiên trở thành bạn thân của cô, dù sao cũng vừa mới chuyểntrường, hòa nhập được với bạn bè mới là điều đáng mừng. Hơn nữa Lâm Gia Mạtcũng thấy Phương Hồi khá ổn, bạn đầu tiên gặp ở trường mới là cô, chứng tỏ haiđứa có duyên với nhau. Lâm Gia Mạt không tuếch toác như Tiểu Thảo, cũng hoạtbát nhưng lại cẩn thận, sống nội tâm, hai đứa chơi với nhau rất tâm đầu ý hợp.Chính vì vậy, cuối cùng Phương Hồi đã chấm dứt được cảnh lủi thủi một mìnhtrong sân trường.
Được tiếp xúc nhiều vớiLâm Gia Mạt, dần dần Phương Hồi đã phát hiện ra sự giản dị của mình. Cho dù thếnào, thời trang cũng là thứ quá xa vời với cô, còn hồi đó Lâm Gia Mạt được coilà người rất am hiểu thời thượng. Bút Lâm Gia Mạt viết đều là những chiếc bútcó màu sắc rực rỡ và hình ảnh ngộ nghĩnh, trên bút xóa có dán tranh hoạt hình,ba lô đeo búp bê, trong ví có ảnh ngôi sao điện ảnh, gần như cô đã đọc hết tấtcả các truyện tranh Nhật Bản, hàng tháng đều mua tạp chí m nhạc đương đại, aira album mới nào, ai có vụ scandal nào cô đều biết hết. Thế nên trong số congái lớp (1), Lâm Gia Mạt được coi là người đi trước thời đại. Một thời trường Fđã từng rộ lên phong trào tết vòng đeo tay, chính Lâm Gia Mạt là người khởixướng.
Hôm đó ăn trưa xong, LâmGia Mạt vừa ngồi nghe nhạc với Phương Hồi vừa rút từ trong túi sách ra mấy sợipha lê trong suốt và tết. Phương Hồi liền nhìn với vẻ tò mò rồi hỏi:
“Sợi pha lê”. Lâm GiaMạt giơ lên trước mặt Phương Hồi, hỏi: “Tớ tết

thành vòng đeo tay, có đẹpkhông?”.
“Đẹp quá”.
“Thật hả! Trong này tớvẫn còn, cho cậu mấy sợi để tết nhé!”. Lâm Gia Mạt lại rút ra mấy sợi nữa vàđưa cho Phương Hồi.
“Hả? Không cần đâu, tớcó biết tết đâu”.
“Haizz! Đơn giản lắm! Tớdạy cậu! Đeo vào tay rất đẹp!”. Lâm Gia Mạt lại ướm thử chiếc vòng đang tết dởxuống cổ tay mình.
“Cái này tết thế nào?”.
“Cậu thích tết mấy sợi?Ba sợi là dễ nhất, nhưng năm sợi thì đẹp hơn! Trong này tớ không đủ, tan học vềbọn mình có thể đi mua thêm!”.
“Mua ở đâu?”.
“Ngay ngoài cổng trườngthôi! 3 hào một sợi, 1 tệ được bốn sợi!”.
Phương Hồi thấy đúng làrất đẹp, liền bắt chước theo. Đúng là tết không khó, một buổi trưa mà cô tếtgần xong một chiếc.
Trần Tầm, Triệu Diệp vàKiều Nhiên đi chơi bóng về, đúng lúc nhìn thấy bọn họ đang ngồi thắt chiếc vònglên cổ tay, Triệu Diệp liền ghé sát vào hỏi:
“Các cậu làm gì vậy? Saokhông ra xem bọn tớ chơi bóng! Hôm nay tớ chơi lên tay lắm, vào được bốn quả bađiểm!”.
“Tớ bảo xuống xem nhưngPhương Hồi không chịu đi! Cậu ấy chỉ ngồi trước cửa sổ thôi!”. Lâm Gia Mạt cườinói.
Phương Hồi liền lắc đầu:“Bên dưới đông lắm, không có chỗ!”.
Thực ra cô cũng muốnngồi ngoài sân xem Trần Tầm chơi bóng, nhưng sân bóng rổ luôn có rất đông congái vây quanh, không ít bạn nữ đến xem Trần Tầm chơi, nghe Triệu Diệp nói còncó mấy cô bé còn mang nước cho cậu, chính vì thế cô không muốn ngồi cùng bọnhọ.
“Thế cậu có nhìn thấy tớkhông?”. Trần Tầm tựa vào bàn Phương Hồi hỏi.
“Có lúc nhìn thấy cáccậu nhưng không rõ”. Phương Hồi liếc cậu một cái, cố tình cho thêm chữ “các”,so với Trần Tầm, cô thận trọng hơn nhiều.
“Ừ”. Trần Tầm nói vớigiọng tiu nghỉu.
“Cái này là cái gìvậy?”. Kiều Nhiên phát hiện ra chiếc vòng đeo tay bằng sợi pha lê trong tay họ,bèn cầm lấy hỏi.
“Vòng tay, bọn tớ tự tếtđấy! Đẹp không?”. Lâm Gia Mạt nói với giọng rất đắc ý.
“Đưa tớ xem nào!”. TriệuDiệp liền cầm lấy: “Đẹp lắm, tớ lấy nhé, thank you!”
“Thôi đi! Phương Hồi tếtcả buổi trưa đấy!”. Lâm Gia Mạt giật lại.
“Thế cậu cho tớ cái cậutết đi!”. Triệu Diệp cười cợt nhả nói.
“Còn lâu…! Hê… Trảcho tớ đi!”.
Lâm Gia Mạt chưa nóixong thì chiếc vòng tay đặt trên bàn đã bị Triệu Diệp cướp mất,

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT